Ai Mới Là Người Nói Dối - Chương 2
5
Tôi theo phản xạ đầu cửa sổ.
Cửa đang mở, gió đêm lạnh buốt mang theo một mùi tanh đặc trưng thổi , khiến da nổi hết cả gai ốc.
Tôi đóng cửa sổ ?
Rõ ràng nhớ đã đóng mà.
Tôi gãi đầu bước tới đóng cửa .
Không hợp lý chút nào, vốn yếu , sợ gió, đêm nào khi ngủ cũng chắc chắn đóng cửa sổ.
Chẳng lẽ con chim khi nãy húc mà mở cửa?
【Trời má ơi, chẳng lẽ tên giết đã chui từ cửa sổ?】
【Hắn là siêu nhân hả? Leo lơ lửng ở tầng mười?】
【Lũ ngốc, cần bám ngoài cửa sổ, ban công nhà bên cạnh thông qua đấy! Mùi tanh khi nãy chính là mùi máu! Hàng xóm bên cạnh giết !】
Một tiếng “ong” vang lên trong đầu .
Tôi nửa tin nửa ngờ.
Nói thật thì lời đó cũng lý.
Ban công bên cạnh đúng là thể bám theo ống nước mà qua cửa sổ nhà .
nếu thực sự chui , cảm nhận gì?
Nhà bên cạnh là của đàn chị cùng trường y – An Nguyệt, bình thường chị với , chỗ đang thuê cũng là do chị giới thiệu.
Chị xảy chuyện gì đấy chứ?
Tôi cầm điện thoại, gửi tin nhắn WeChat cho chị.
“Chị ơi, chị ngủ ?”
“Chưa, chuyện gì ?”
Tôi thở phào.
May quá, chị còn sống.
Tôi thả phịch xuống ghế sofa.
“Không gì chị, dạo kẻ giết đang lẩn trốn, chị cẩn thận, đừng mở cửa cho lạ.”
“Hehe.”
Tôi khựng .
Cười… cái gì?
Tôi gửi mấy dấu hỏi chấm.
Bên hiện “đang nhập…”
“Xin em gái, em muộn .”
“Chị giết .”
Mắt mở to hết cỡ, luồng khí lạnh băng chạy thẳng từ tim lan khắp thân.
Ngay đó, chị gửi một tấm ảnh.
Tôi run rẩy bấm xem.
Trong ảnh, An Nguyệt ngửa sàn, mắt trợn trừng, miệng khẽ há, cổ rạch một đường sâu hoắm, cả đẫm máu như một vũng thịt vụn.
Tôi chịu nổi nữa, nước mắt như đứt dây mà trào .
An Nguyệt thật sự chết .
Tên giết thật sự ở nhà bên, và bây giờ thể đang ở ngay trong phòng .
Chỉ nghĩ đến việc thể kết thúc giống hệt như chị trong ảnh là tè quần luôn .
“Đinh!”
Tiếng thông báo WeChat khiến giật thót.
Là An Nguyệt.
“Pfft, ngốc ơi, hù em một chút thôi.”
“Cá tháng Tư vui vẻ nha!”
Tôi sắp phát điên.
“Gì trời, chị chết thật đây?”
“Trời ơi chị chết ~ Chị chọc em thôi mà.”
“Tấm hình đó chị photoshop đó, thật ?”
Tôi sắp xỉu đến nơi.
Mấy cú sốc liên tục tim gánh nổi mất.
“Lần đừng đùa kiểu nữa chị ơi, em giận đấy.”
“Thôi mà, xin nha em gái, lần chị nữa.”
Chị gửi kèm một tấm selfie đáng yêu.
Chị thật sự .
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Vừa định đặt điện thoại xuống thì đột nhiên khựng , mở bức ảnh khi nãy xem một lần nữa.
Hô hấp lập tức trở nên dồn dập.
Trong căn phòng tối om phía lưng An Nguyệt, bên trong cái tủ quần áo—
Tôi thấy… một đôi mắt đang lặng lẽ ngoài.
6
Toàn thân tê rần, run rẩy gõ từng chữ:
“Chị ơi, chạy mau, trong tủ lưng chị !”
“Em gái , trả đũa chị nhanh thế? Trò dọa kiểu xưa , chị mắc bẫy ~”
“Em đùa , chị ơi, trong tủ thật sự !”
Phía bên im lặng, mấy phút trôi qua một tin nhắn hồi âm.
Tôi siết chặt điện thoại, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh.
“Thật sự ! Hắn đang chị… chị làm đây, em ơi!”
“Cứu chị với, chị chết!”
“Nhanh lên, cứu chị với! Chị sợ lắm, sợ lắm!”
“Hắn… sắp ! Cứu mạng! Cứu chị với!!”
Từng tin nhắn như từng quả bom nổ tung trong đầu .
Tôi bật dậy, lập tức gọi cho chị Phương Tịnh.
“Chị ơi! Tên giết tay ! Không ở phòng em, mà là… ở phòng bên cạnh!”
“Nhanh lên! Hắn sắp tay !”
Cúp máy, ngừng tới lui vì lo lắng.
Tin nhắn từ An Nguyệt dừng .
Từ bên phòng chị , vang lên tiếng kêu cứu yếu ớt, đứt quãng.
【Kinh khủng quá, An Nguyệt chắc chết .】
【Tội thật đấy, nữ chính còn làm gì , mau cứu chứ.】
【Cứu gì mà cứu, một đứa con gái lo thân còn xong, lao làm hùng để chết chung ?】
【Đi là chết chắc, đừng dại, cứ chờ cảnh sát thôi.】
Tôi nghiến chặt răng, tưởng như sắp gãy.
Chẳng lẽ… cứ đây khoanh tay chết?
Rõ ràng chỉ cách một bức tường.
Tôi nhớ hồi mới chuyển đến, An Nguyệt đối xử với thế nào, hết lòng giúp đỡ.
Mỗi lần ăn gì ngon đều nhớ mang phần cho , còn đích thân mang sang.
Nếu chị chết… e cả đời sẽ thể thanh thản.
Tôi hít sâu, chằm chằm con dao gọt trái cây bàn.
Tôi nghiến răng, lao tới chộp lấy con dao, chạy đến bên cửa sổ.
Từ tầng mười xuống, đầu cuồng chóng mặt.
Tôi vốn sợ độ cao, mà sang phòng chị An Nguyệt chỉ cách… men theo ống nước bên ngoài.
Ống hẹp, chỉ đủ cho một sát, chỗ bám tay, đã cũ kỹ rỉ sét, chẳng ai dám đảm bảo thể sang đó an .
Tôi mở cửa sổ, tiếng kêu cứu từ phòng bên rõ hơn, dồn dập, tuyệt vọng như xé ruột gan.
An Nguyệt đang gọi tên .
Chị đang cầu cứu .
Tôi hít sâu một , cả áp chặt bức tường lạnh ngắt, ép xuống .
Bàn chân đạp lên ống nước, từng chút từng chút một di chuyển sang ban công nhà An Nguyệt.
Gió cao mạnh, thổi phần phật bộ đồ ngủ mỏng dính của .
Tôi nhắm chặt mắt, tim đập như nhảy khỏi lồng ngực.
Chỉ cần trượt chân một cái, phía chính là vực sâu ngàn trượng, tan xương nát thịt.
【Trời ơi, nữ chính gan quá mất! Tôi mê đó!】
【Cô thật sự dũng cảm… luôn !】
【Đừng mà! Nguy hiểm quá! Cô sẽ chết mất!】
Ơn trời, hạ cánh an xuống ban công nhà An Nguyệt.
Rõ ràng chỉ vài bước mà cứ như đã cả thế kỷ.
Tôi thụp xuống đất, thở dốc từng ngụm lớn, hai chân đến giờ vẫn run lẩy bẩy.
“Xin … tha cho với!”
Tiếng hét thảm của An Nguyệt vang lên, xé toạc màng nhĩ .
Tôi cắn răng giữ vững tinh thần, nhón chân bước từng bước đến cửa kính ban công.
Nhìn xuyên qua lớp kính, thấy một bóng đen đang đè lên An Nguyệt, tay cầm vật sắc nhọn vung lên liên tục.
An Nguyệt vùng vẫy điên cuồng, giãy giụa gào trong tuyệt vọng.
Tôi hít sâu một , tay đặt lên tay nắm cửa, nhẹ nhàng ấn xuống từ từ đẩy cửa .
Chỉ đánh úp, mới cơ hội.
Đối mặt trực diện, tuyệt đối đối thủ của một kẻ giết máu lạnh từng giết biết bao nhiêu .
Tôi hạ gục chỉ trong một cú đâm.
Nếu , chết thể sẽ là cả hai chúng .
Cánh cửa mở thành công, tên hung thủ đang tập trung bộ chú ý An Nguyệt, để ý đến .
Tôi rón rén bước gần, từng bước thu hẹp cách giữa và .
【Căng thẳng quá, dám nữa !】
【Cố lên nữ chính! Đâm chết tên biến thái đó! Vì dân trừ hại!】
【Xin đừng để phát hiện… kinh khủng quá…】
Một bước… hai bước…
Tôi giơ cao con dao trong tay, nhắm ngay cổ .
Vung mạnh xuống!
Không tiếng “phập” như tưởng.
Tay run bần bật—
Một đôi tay to bè, nhờn rít đã kịp giữ chặt cổ tay .
Một gã đàn ông mập mạp, mặt bóng loáng đầy mỡ đầu , nhe răng , lộ một hàm răng vàng khè kinh tởm.
“Hôm nay hên thật đấy… thêm một con nữa.”