Summary
Bước Đường Cùng
Mẹ tung tin đồn, ép chết đầu kì thi tuyển sinh đại học.
Đối mặt với sự chất vấn, bà như phát điên: “Không mẹ là vì để con thể giành vị trí số một của trường !”
Bởi vì như , bà mới thể tư cách trở thành đại diện phụ ưu tú lên bục diễn thuyết, giành vinh quang.
Bởi vì vinh quang đó, trong 18 năm, bà ép đến mức ba bỏ , tan nhà nát cửa, hủy hoại thanh xuân của .
Thậm chí, khi ý thức chỉ thể thứ hai, bà gạt bỏ tương lai của thiếu niên đầu . Vì khi hội phụ tuyên bố hủy bỏ hoạt động để tưởng niệm trạng nguyên, bà đã phát điên.
Đó là kì nhập học đại học 3 năm , mặt trường, bà nhéo tai chửi mắng : “Cái ngữ chỉ thi thứ hai, tao nuôi mày ích lợi gì? Sao mày chết ! Tao đóng học phí đại học cho mày, tự bán cái thân mày mà đóng !”
Do ngày thứ hai, cúi dập đầu 3 cái nhà thiếu niên .
Sau đó lên tầng thượng mà Trạng nguyên từng đến.
Nghẹt thở.
Lâu r mới đọc đc 1 truyện hay như vậy á
Vô tình đọc truyện này trc khi đi ngủ. Nặng nề quá!
Thích lời kết, “Không xứng” hai từ nói lên tất cả cần nói
Ngoại truyện hay
Cả câu chuyện ngắn này tràn ngập màu đỏ, màu đỏ của lòng hư vinh che mờ lương tri, màu đỏ của sự tàn bạo vặn vẹo trong nhân tính con người và cả, màu đỏ của sự tuyệt vọng. À, còn màu trắng tang thương nữa.
Bà mẹ này, đúng là không bút nào tả nổi.
Còn cô bé Tề Yến thì quả là, dứt khoát. Một lần cuối cùng phản kháng năm 18 tuổi của cô bé ấy đúng là đã thành công rồi. Nếu có điều gì có thể nói với cô bé ấy thì đó là: con người ai cũng có bóng tối trong lòng, nhưng có kẻ như bà mẹ, khuất phục trước bóng đen ấy, trở thành nô lệ cho nó, có người lại như cô bé, thà chết chứ không chịu sa ngã.
Cô bé không sai, em không cần phải chết để chuộc tội, em vô tội, em cũng là nạn nhân mà thôi. Tương lai của em còn dài và em hoàn toàn xứng đáng được bước về phía ánh sáng. Nhưng lựa chọn của em vẫn xứng đáng được tôn trọng.