Chiếc Két Tình Yêu - Chương 4: Ngoại Truyện
1
“Bệnh nhân đã khôi phục nhịp tim và hô hấp.”
Trong cơn mơ màng, chậm rãi mở mắt, ánh sáng trắng chói chang ập tầm .
Khi mở mắt lần nữa —
Tiếng kêu phấn khích vang dội khắp phòng bệnh rộng lớn:
“Phó tổng! Ngài tỉnh ! Bác sĩ xạo! Bảo là ngài còn khát vọng sống, thể sẽ tỉnh nữa!”
Vương Dương vẫn , cứ hở là làm quá lên.
sống với Thẩm Từ lâu , dần quen – thậm chí thích cái náo nhiệt đó.
“Vợ ?”
Không hiểu vì , nụ rạng rỡ mặt Vương Dương chợt tắt ngấm, cúi đầu, tránh ánh mắt của .
Im lặng một lúc lâu, mới giọng nhỏ như muỗi kêu:
“Phó tổng… ngài vẫn kết hôn.”
Tên nhóc đang gì ? Nếu đang yếu, thật sự đánh cho một trận.
“Sao thể nhớ vợ chứ? Thẩm Từ cơ mà.”
Vương Dương ngẩng đầu như xác nhận trạng thái, đó cúi đầu lần nữa:
“Ngài quên … Thẩm tiểu thư đã mất cách đây một năm do ung thư gan. Ngài từng tham dự tang lễ của cô .”
“Cậu bậy!” – gằn giọng – “Rõ ràng mới kết hôn với cô .”
Giọng yếu dần, cuối cùng chỉ còn là tiếng lẩm bẩm.
Rõ ràng cô còn bên tai — “Anh nhất định sống thật lâu.”
“Phó tổng! Phó tổng! Ngài đừng kích động, gọi bác sĩ ngay!”
Tôi khẽ lẩm bẩm:
“Sao thể chứ… cô rõ ràng đã là vợ mà…”
càng cố phủ nhận, càng buộc đối mặt với thực tại.
2
Sau khi xuất viện, đến nhà giam gặp một .
“Anh , em biết …”
Người mặt thấy đã bật nức nở, nhưng nét mặt thì chẳng chút hối cải nào.
Một năm .
Khi nhận tin Thẩm Từ qua đời, còn tưởng Phó Vân Giang đang đùa. Tôi lập tức về nước trong đêm, và … thấy cô — yên lặng trong linh đường.
Khi , biểu cảm mặt Phó Vân Giang giống hệt bây giờ, giả vờ tỏ vẻ ăn năn.
Tối hôm đó, bắt gặp dẫn một phụ nữ khác về nhà, trông như thể đã quá quen chuyện .
Sau khi đánh cho một trận, còn khiêu khích:
“Con đàn bà đó quản gì ? Chết thì càng quản !”
Lúc đó mới nhận , cuộc sống khi kết hôn của Thẩm Từ… hề hạnh phúc.
Từ chỗ Bạch Du Du, còn biết thêm chuyện: Thẩm Từ từng Phó Vân Giang coi như món đồ chơi mà đem tặng cho khác.
Vì chứng cứ buộc tội, cuối cùng mọi chuyện đều rơi im lặng.
Nghe xong, máu trong như đông cứng . Tôi đến mức nên lời.
Cô rõ ràng là một mặt trời rực rỡ, vì đầy thương tích đến thế?
Người luôn nâng niu trong tim, mà hề trân trọng. Một kẻ như , để ngoài xã hội chỉ là tai họa — , thay Phó gia quét sạch .
Trong nửa năm đó, dần tiếp quản bộ mảng kinh doanh trong nước. Đồng thời âm thầm thu thập chứng cứ về việc Phó Vân Giang làm hàng giả, nhận hối lộ và trốn thuế.
Cuối cùng, giao tất cả cho Bạch Du Du.
“Không, mày biết gì cả. Thẩm Từ sẽ bao giờ nữa. Nếu vì mày, cô đã chết.”
Tôi sẽ dễ dàng tha thứ cho bất kỳ kẻ nào từng làm tổn thương Thẩm Từ.
Trước khi rời , để một tin “vui”:
“Phần đời còn … mày sẽ sống trong tù mà sám hối.”
3
Lúc hoàng hôn buông xuống, trở về cánh đồng hoa hướng dương, đúng chỗ mà Thẩm Từ trong mơ từng , hồi tưởng mọi chuyện đã qua.
Năm mười lăm tuổi, gặp Thẩm Từ mười tuổi trong bệnh viện.
Lần đầu tiên gặp cô bé, đang ghế đá ngẩn .
Một cô nhóc ôm bó hướng dương lớn bất ngờ ngã dúi dụi mặt .
Tôi cau mày, khó chịu dịch chân qua chỗ khác, lặng lẽ cô bé tự bò dậy.
Cô bé dậy, chống nạnh trách móc:
“Sao đỡ em một cái hả?”
Tôi vốn thích tiếp xúc với khác, chẳng buồn trả lời, dậy đến một băng ghế khác.
Cô bé chẳng chịu bỏ qua, lon ton chạy theo:
“Anh bệnh đúng ? Nên sức ?”
là ngốc nghếch, còn biết thay khác tìm lý do hộ.
“Vậy em tặng một bó hướng dương nhé. Mau khỏe nha!”
Tôi thực chỉ đến đây chơi thôi, nào bệnh.
Thấy nhận lấy, cô bé cũng tức giận, đặt bó hoa lên ghế cạnh đầu chạy .
Hôm , ở chỗ cũ, và cô bé xuất hiện, vẫn là nụ , vẫn là bó hướng dương .
Từ ngày thứ ba, bất giác bắt đầu mong chờ — mong gặp cô bé.
Sau một quãng thời gian dài chờ đợi, cứ nghĩ cô sẽ đến nữa. Đang định rời , thì thấy tiếng gọi:
“Anh ơi, thấy khỏe hơn chút nào ?”
Tôi gật đầu, bó hướng dương trong tay cô.
Cô lập tức hiểu ý, hào hứng đưa bó hoa:
“Vậy thì sớm khỏe nha!”
Sau đó suốt một tháng, ngày nào cũng đợi cô ở đó. Chỉ cần trời mưa, cô bé nhất định sẽ đến.
Thế … cô đến nữa.
Tôi hỏi thăm mới biết, cô gái nhỏ ngày nào mang hướng dương đến bệnh viện tên là Thẩm Từ, là con gái của bác Thẩm.
May hai nhà cũng quen thân, nhất định còn cơ hội gặp .
Tình cảm non nớt tuổi thiếu niên cứ thế âm thầm nảy nở. Tôi khao khát gặp cô, sợ làm cô sợ. Mỗi lần đều chỉ dám từ xa lặng lẽ .
Chờ đến khi cô lớn lên, bắt đầu gợi ý với cha mẹ chuyện liên hôn với nhà họ Thẩm.
… vì cô thích Phó Vân Giang? Rõ ràng cô gặp đầu tiên là .
Trái tim như rơi hầm băng. Tôi hét lên với cô: “Tôi yêu em.”
nụ rạng rỡ gương mặt cô, hiểu — lặng lẽ rút lui.
Tôi chủ động nhận nhiệm vụ chuẩn hôn lễ cho Phó Vân Giang.
Có lẽ… chỉ thể tự an ủi bản thân rằng cô sắp lấy là .
Trước khi nước ngoài, đã lén chụp nụ của Thẩm Từ lần cuối. Tấm ảnh mãi mãi ghi khoảnh khắc cô rạng rỡ nhất.
Trong thoáng chốc, dường như thấy Thẩm Từ mỉm mặt .
“Xin … là thể về sớm hơn.”
Tôi đưa tay ôm lấy cô — nhưng bóng hình tan biến dấu vết.
Chỉ còn một cơn gió khẽ lướt qua, như ôm lấy , lan tỏa ấm khắp cơ thể.
Tôi ngẩn lẩm bẩm:
“Là em ?”
Gió khẽ lướt qua bên tai, như thấy giọng thân thuộc :
“Cảm ơn vì tất cả những gì đã làm cho em.”
【Hậu ký】
Gặp gỡ đầu tiên là một ánh thoáng qua,
Tái ngộ là cây khô gặp mùa xuân.
Trùng phùng là điều ai ngờ tới.
Mỗi ngày sống để bù đắp cho những điều nuối tiếc.
Lại hóa chỉ là đếm ngược đến hồi kết.
Rốt cuộc, tất cả chỉ là một giấc mộng Nam Kha.
Khi tỉnh dậy, thế gian … đã chẳng còn em.
Có hối tiếc , hỡi kẻ thầm yêu nhút nhát?
-HẾT-