Chính Là Cây Khô Gặp Mùa Xuân - Chương 3
17
Ăn xong.
Tiêu Cảnh “phát bệnh”.
Hỏi : “Tôi thể chạm tay ?”
Không biết fan , rằng đàn ông lạnh lùng là kẻ mê bàn tay.
Tôi đành chìa tay .
“Sờ .”
Nếu mọc thêm vài cái tay nữa, chắc đem bán cho Tiêu Cảnh giá cao luôn.
chạm ngay.
Anh rửa tay thật kỹ, mới nhẹ nhàng nắm lấy tay .
Thấy vẻ mặt nghiêm túc của , buồn .
“Tiêu Cảnh.”
Anh nghi hoặc .
Tôi thong thả : “Nghiện tay là bệnh, chữa.”
“Không chữa.”
“Thế nếu tái phát thì ?”
Anh ngần ngại: “Chỉ cần đừng rời là .”
Tôi im lặng.
Cảm giác … hình như đang công lược , mà là đang công lược .
18
Chúng thêm về chuyện hợp tác.
Tiêu Cảnh hỏi: “Trễ , định về thế nào?”
Tôi khựng .
Quên mất chuyện về.
Khu ở ngoài trung tâm, giờ bắt xe khó, bộ chắc chết giữa đường.
Tôi suy nghĩ một chút, quyết định tấn công.
“Hay là, ở đây một đêm nhé?”
Tiêu Cảnh bất ngờ.
Tôi giả vờ thoải mái: “Đều là đàn ông, thấy bất tiện nhỉ?”
Tiêu Cảnh đáp.
Khi nghĩ sẽ từ chối, thì :
“Thẩm Mặc, tin đồn rằng hứng thú với phụ nữ ?”
“Hử?”
“Không tin đồn , là thật.”
19
Tôi ngủ nhà Tiêu Cảnh một đêm.
Sáng hôm rời .
Quản lý Lâm Hiền thấy đến công ty thì khuyên:
“Thẩm Mặc, giọng tệ, là đừng hát hí nữa, đổi hướng .”
Sau khi nghiệp đại học, nhờ cơ duyên ký hợp đồng với công ty.
Lâm Hiền phân làm quản lý của .
Bao năm qua, hát hí mãi nổi tiếng.
Anh nhiều lần khuyên đổi đường.
“Lâm ca, ngoài hát hí thật sự hát gì khác, cũng thích.”
Anh liền nổi giận:
“Thế chịu đựng mãi ? Tôi học cao thế mà uất ức làm quản lý cho một ca sĩ vô danh như .”
Tôi biết, bao năm nay ngoài mặt gì, nhưng trong lòng sớm cắt đứt quan hệ.
“Bây giờ hát hí còn tương lai gì? Cậu nên học nhạc pop, học rock. Nếu vì thấy giọng , đã hủy hợp đồng từ lâu .”
Anh ném bản hợp đồng chấm dứt lên bàn.
“Hoặc là đổi nghề, hoặc là ký chấm dứt, công ty sắp tuyển mới , đừng cản đường .”
Tôi liếc hợp đồng, bình thản: “Được, thì chấm dứt.”
Tôi cầm bút ký tên.
Lâm Hiền ngờ dứt khoát đến thế.
“Căn hộ sẽ dọn , sông cạn núi tan, khỏi gặp .”
Trước giờ và thuê chung nhà để tiết kiệm tiền, giờ đã kết thúc, cũng thấy nữa.
20
Tiêu Cảnh gọi điện cho , bảo cùng gặp nhà sản xuất MV cho bài mới, lúc đó đang tìm nhà.
“Đừng tìm nữa, chuyển sang ở với , thiếu bạn cùng phòng, mật mã biết .”
Chưa kịp trả lời,
Anh đã cúp máy.
ý , cũng lười khách sáo, thu dọn đồ, bắt xe đến căn hộ của .
Trong nhà chỉ Vượng Tài, nó chạy vòng quanh , sủa tiếng nào.
Tôi bế nó lên, đùa: “Có lạ đến mà mày ngoan thế là , cắn chứ, hiểu ?”
“Con chó ngốc đừng mong trông nhà .”
Giọng Tiêu Cảnh vang lên phía .
“Sao ở đây?”
Vừa xong đã tự vả.
Đây là nhà , ở đây thì ở .
Anh bế Vượng Tài khỏi tay : “Tôi đến đón gặp nhà sản xuất.”
Vượng Tài thả xuống đất đã lao đến chân , cắn quần, bế lên.
Tiêu Cảnh quát: “Vào lồng ngay, thì đánh.”
Vượng Tài sợ , cụp tai, thả quần , ngoan ngoãn lồng.
“Anh dữ thật.”
Tôi ngẩng đầu.
Tiêu Cảnh cúi xuống : “Yên tâm, với dữ.”
Tôi: ……
21
Quả nhiên với đại thần, bàn hợp tác dễ như chơi.
Chẳng bao lâu đã ký xong, sắp tới sẽ ngoại tỉnh MV.
Trên đường về,
Tôi và Tiêu Cảnh chuyện thẳng thắn.
Lúc mới nghề, một tiền bối khinh thường hát hí. Tôi khi đó nóng máu, lên mạng phản bác, fan của ông tấn công mấy ngày liền.
Tôi tức quá, còn nguyền ông đường xe đụng.
Kết quả, thật trùng hợp, hai tháng ông tai nạn xe trong một sự kiện, viện nửa năm.
Tôi phong sát một năm.
Cố gắng bao năm, trở về vạch xuất phát.
“Sau sẽ thế nữa.”
Giọng Tiêu Cảnh chắc nịch.
“Tôi nhất định bám chặt cái đùi đại thần .”
Tôi nịnh hót .
“Cho bám.” Anh từng chữ nghiêm túc.
22
Vừa về đến nhà,
Một tin hot leo lên đầu bảng.
#Ngôi rock Tiêu Cảnh khuya về cùng cô gái lạ, hai thân mật, nghi ngờ sống chung.#
Cô gái lạ?
Tôi cúi bộ đồ , hỏi: “Tôi giống con gái ?”
Tiêu Cảnh cúi mắt: “Cậu đoán xem.”
Tôi định hỏi tiếp,
Thì điện thoại reo.
Là bạn trong ban nhạc gọi đến, giọng truyền loa.
“A Cảnh, mày bạn gái thật chứ? Lén làm chuyện lớn hả?”
Một giọng khác: “Không thể nào, em, mày gay ?”
“Không tin, tin, fan mày lừa thì kệ, tao tin. Đưa bạn gái mày chuyện , giọng tao tin là con gái.”
Mấy liên tục, chẳng cho Tiêu Cảnh cơ hội xen .
Tim đập nhanh, biết sẽ trả lời .
Anh để họ xong, mới đưa điện thoại lên: “Muốn giọng thật ?”
Bên đồng thanh: “Muốn!”
Giây , đưa điện thoại đến bên miệng .
Ra hiệu .
Tôi do dự, mở miệng:
“Không như các nghĩ , là Thẩm Mặc.”
Đầu dây bên tự động tưởng tượng .
“Thẩm Mặc? A Cảnh thích kiểu ?”
“Tôi bảo mà, A Cảnh chắc chắn thích phụ nữ.”
“Chả trách lần ghế VIP duy nhất là cho Thẩm Mặc.”
Tôi định giải thích mà chen .
Tiêu Cảnh lấy điện thoại, khẽ: “Im , tạm thời .”
Bên nổ tung.
“Anh em, mày yếu thế , lên luôn chứ.”
“Đàn ông với mà lề mề, thích thì——”
Chưa kịp xong, Tiêu Cảnh đã cúp máy.
“Xin , họ ồn.”
Mặt đỏ bừng.
Tiêu Cảnh , nghiêm túc: “ chuyện theo đuổi là thật.”
Giọng hệ thống kích động: Cậu mau đồng ý a a a a a!
23
Trên mạng đã nổ tung.
Fan đoán già đoán non xem đó là ai.
【Không chứ, Tiêu thần thật sự đang yêu ?】
【Thật thật giả giả, công bố chính thức tin.】
【Mọi ơi, chỉ quan tâm đó là nam nữ ?】
【Trên , còn nữa, còn nữa.】
……
Tống Thấm Nhi đăng một bài Weibo: 【Lo giữ cái miệng của , đừng suốt ngày ghép đôi bừa bãi.】
Lập tức fan của Tiêu Cảnh tràn tấn công.
【Chúng ghép CP của nhà liên quan gì tới cô?】
【Thấy thích đàn ông, cô ghen ?】
【Ghép thì cứ ghép thôi.】
【Ghép lung tung giúp bổ sung dinh dưỡng cân bằng mà.】
……
Tống Thấm Nhi xóa bài ngay đó.
Không lâu , Tiêu Cảnh trả lời bình luận của một fan.
【Đương nhiên đúng như các bạn nghĩ.】
Giây .
#Tiêu Cảnh chỉ bạn trai, bạn gái.#
Leo thẳng lên top 1 hot search.
24
Tối đó mơ một giấc mơ.
Trong mơ, Tiêu Cảnh cao nhạo là đồ ngốc,
Nói theo đuổi chỉ là đùa thôi.
Hệ thống tuyên bố công lược thất bại.
Lửa dữ bốc lên bốn phía, tai là tiếng chế giễu, rơi thẳng xuống địa ngục.
Tôi bừng tỉnh khỏi mộng,
Hoảng sợ bật dậy.
“Thẩm Mặc, chứ?”
Tiêu Cảnh bưng cốc nước đặt bên môi .
“Xin , gặp ác mộng.”
Tôi uống một ngụm nước, trấn tĩnh .
“Thẩm Mặc, chuyện gì giấu ?” Tiêu Cảnh lo lắng hỏi.
“Không, .” Tôi điều chỉnh thở, hỏi ngược : “Anh phòng làm gì?”
“Nửa đêm gọi tên liên tục, mở cửa , thấy đang gặp ác mộng…”
Không khí trở nên kỳ lạ.
“Tôi còn gì khác ?” Tôi hỏi.
“Có, còn — Tiêu Cảnh, hệ thống bảo công lược .”
Đôi mắt đen của Tiêu Cảnh khóa chặt lấy .
“Oh.”
Tôi nuốt nước bọt, mong đừng hỏi thêm.
Tiêu Cảnh bỗng nắm cổ , kéo gần: “Cậu chắc chuyện thêm chút ?”
Tim đập loạn, giả vờ ngốc: “Nói… gì cơ?”
Tiêu Cảnh từ cao, ánh mắt sắc bén bỏ sót một biểu cảm nào mặt : “Đừng giả vờ. Hệ thống là gì?”
Trong lòng giằng co dữ dội, nên thật ?
Anh nghĩ tiếp cận vì mục đích khác ?
Tôi gọi thầm trong đầu: “Hệ thống chết tiệt, mau đây.”
Tiếng hệ thống yếu ớt vang lên: “Nửa đêm , làm gì đó, hệ thống cũng ngủ chứ.”
Tôi: “Anh , đời bây giờ.”
Hệ thống: “Ơ ơ, chuyện gì?”
Tôi: “Tôi nên cho biết chuyện nhiệm vụ công lược ?”
Hệ thống: “Tôi thể quyết thay , bye nhé.”
25
Tôi nhắm mắt, nghĩ vài giây.
“Anh thật sự biết ?”
Tiêu Cảnh đáp khẽ: “Ừ.”
Tôi cắn răng, kể hết chuyện ràng buộc với hệ thống.
Không biết ném khỏi nhà ngay giữa đêm .
Tôi trùm kín chăn, co như con rùa, tim đập loạn, chờ cơn giận sắp ập đến.
Anh hẳn sẽ tức giận.
Tôi tưởng tượng đủ loại kịch bản chất vấn .
nghĩ mãi, chẳng tiếng động nào.
Sao thế nhỉ?
Yên ắng lạ thường?
Tôi chớp mắt chăn, do dự vài giây hé chăn một chút, ló đầu .
Chỉ thấy Tiêu Cảnh mặt đen sì, đang cuối giường… cởi áo.
Anh cởi áo khoác, ném lên ghế.
Một múi, hai múi… tám múi cơ bụng.
Anh cởi luôn áo trong.
Tôi chớp mắt mấy lần, chẳng thể dời mắt khỏi cơ ngực , trong lòng hoảng run.
Hu hu hu,
Anh cởi đồ để đánh cho tiện chứ?
Tôi đá văng chăn, quỳ dậy nhận ngay.
“Xin ! Là hệ thống bắt công lược , làm gì mới chịu tha thứ?”
Mặt nhăn nhúm, suýt .
Tiêu Cảnh sững , giọng lúng túng: “Không định công lược ? Không cởi đồ thì coi là công lược thành công ?”
Hả?
Tôi ngẩn , hóa hiểu nhầm nghĩa của “công lược”.
“Thật chứ?” Tôi tin hẳn.
Tiêu Cảnh , ánh mắt đầy dịu dàng: “Tiểu Hoa.”
Tôi khựng .
Sao biết biệt danh của ?
Lúc đó mới nhận —
Thì và Tiêu Cảnh đã quen từ lâu.
Khi nhỏ, Tiêu Cảnh nghịch quá nên bố mẹ gửi đến đoàn hát của cha học để rèn tính.
Khi , thường hóa trang vai đào chính theo lớn học hát.
Tiêu Cảnh tưởng là con gái, còn lớn lên sẽ cưới .
Người lớn , bảo cũng là con trai.
Anh , dù là con trai, cũng ở bên .
Không lâu , đoàn hát giải tán.
Anh gặp nữa.
Mãi đến , khi giọng hát hí của vang lên trong làng nhạc, lập tức nhận .
Tiêu Cảnh từng chữ: “Chỉ cần đây, làm gì cả, cũng đã một lòng hướng về .”
Tôi ngây .
Hệ thống: Nhiệm vụ thành, xóa ký ức của Tiêu Cảnh ?
Tôi: Xóa cái đầu .
Hệ thống: Ối dào ơi, ai hồi nãy còn quỳ giường đấy nhỉ?
Tôi: Câm miệng.
Tôi chợt hiểu : “Vậy từ đầu đến cuối là tiếp cận ?”
Tiêu Cảnh thừa nhận: “, biết giờ hí kịch khó khăn, bỏ, nên mới cùng .”
“Tôi một nguyện vọng nhỏ, thể đồng ý ?” Tôi đầy tội nghiệp.
Ánh mắt Tiêu Cảnh dịu hẳn: “Gì thế? Chỉ cần làm , nhất định sẽ đồng ý.”
“Sau , thể để ở , ở ?” Tôi trông chờ.
Không khí im lặng hai giây.
Tiêu Cảnh trả lời, mà hỏi : “Cậu nghĩ làm ?”
Lần đến lượt im lặng.
26
Tôi và Tiêu Cảnh cùng MV cho bài hát mới.
Chúng khắp trong ngoài nước, phỏng vấn hơn trăm nghệ nhân gìn giữ hát hí, tìm hiểu nỗ lực của họ.
Đầu MV là hai đứa trẻ quen nhờ hí kịch.
Kết thúc mở, để cho xem tưởng tượng.
Khi ca khúc mắt, mạng xã hội bùng nổ.
Sự kết hợp giữa hí kịch truyền thống và rock hiện đại hòa quyện hảo.
Vừa mang đậm chất cổ, mạnh mẽ thẳng thắn.
Một lần nữa tôn vinh văn hóa truyền thống.
Tên bài hát là 《Khô Mộc Phùng Xuân》 – Cây khô gặp mùa xuân.
Ngụ ý rằng ngành hí kịch khởi đầu mới.
Cũng nghĩa là —
Tôi gặp Tiêu Cảnh,
Giống như cây khô gặp mùa xuân, hồi sinh lần nữa.
— Hoàn —
