Chồng Tôi Là Cún Ngoan Tự - Chương 3
8
Thứ Ba.
Tôi giường, mệt mỏi nhiều ngày làm việc căng thẳng, uể oải lướt mấy mẫu vòng cổ mới dành cho cún con Taobao.
Định mua một cái cho “con trai” Cookie — chính là chú chó mà lén nuôi lưng Bùi Tư Cảnh.
Kết quả là xem tới xem lui, lựa đến phát rối, mà vẫn quyết cái nào.
Ngón tay ngừng trượt xuống, tâm trạng càng lúc càng bực bội thì bất ngờ, bắp chân ai đó chạm .
Ngẩng đầu lên, liền thấy Bùi Tư Cảnh mới tắm xong đang mặt.
Nhìn tư thế đó, vẻ là định bóp chân cho .
Tôi sững vài giây, theo phản xạ lật úp điện thoại .
Ánh mắt đàn ông lập tức tối , gương mặt lướt qua một tia buồn bã rõ rệt.
Lúc mới chợt nhận hành động đó thể khiến tổn thương, liền vội vã vòng tay ôm lấy cổ , cúi đầu đặt một nụ hôn trấn an lên môi.
Trong đầu như chong chóng, miệng mở đã bắt đầu bừa:
“Cái đó… Hứa Hy gửi cho em… gửi cái bộ truyện tranh mới , khó … nên em mới theo phản xạ úp điện thoại .”
“Bởi vì nội dung quá… quá khó xem, hổ… chồng đừng nghĩ lung tung nha!”
Nói xong, nâng mặt lên, áp tay lên má.
Nghe , bàn tay to của Bùi Tư Cảnh lập tức bao trùm lấy tay .
Ánh mắt chạm ánh mắt , giọng khẽ như gió thoảng:
“Ừ.”
“Anh tin vợ.”
Cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cùng ôm ấp thêm một lúc.
Đợi đến khi cơn buồn ngủ kéo đến, liền tự nhiên chìm giấc ngủ.
Lúc mơ màng, cảm thấy một làn ấm nhẹ nhàng đặt lên môi — là Bùi Tư Cảnh đang hôn .
Tôi khẽ nhíu mày, vẫn theo phản xạ hôn một cái, mắt mở nổi:
“Ngày mai… mai hẵng tiếp tục, hôm nay buồn ngủ quá, ngủ đã…”
Nói xong, chìm giấc ngủ sâu.
Dĩ nhiên hề biết, chỉ vài phút đó, nào đó siết chặt lòng.
Giọng trầm thấp, mang theo cảm giác buông xuôi như đang thỏa hiệp:
“Chỉ cần em… đừng rời xa .”
“Anh làm gì cũng .”
Mà tất cả những lời đó… chỉ cơn gió ngoài cửa sổ thấy.
9
Vì công ty đột ngột yêu cầu tăng ca, đành gọi điện cho Bùi Tư Cảnh báo rằng thể về cùng , bảo cứ về , lát nữa tự bắt xe về.
Không biết là vì đang bận vì lý do nào khác, nhưng khi xong, đầu dây bên lập tức trả lời.
Một lúc mới cất giọng, chỉ là giọng phần nặng nề:
“Vậy… vợ yêu, tối nay em vẫn sẽ về nhà chứ?”
“Về chứ… về , chỉ là chút việc nhỏ nên chậm chút thôi.”
“Xử lý xong là em về ngay.”
“Lúc đó sẽ đền bù thật nhiều cho .”
Dù hiểu vì hỏi , nhưng để cho cún con yên tâm, vẫn thành thật đáp .
Quả nhiên, khi xong, Bùi Tư Cảnh như thở phào nhẹ nhõm.
Giọng cũng nhẹ nhàng hơn hẳn:
“Được, … sẽ đợi em ở nhà.”
“À đúng , vợ yêu ăn gì ?”
“Anh sẽ nấu sẵn, đợi em về là thể ăn liền.”
Chồng cưng chu đáo như , trong lòng ngọt như mật.
Liền kể vài món thích ăn.
Ngay lúc chuẩn cúp máy, điện thoại bất ngờ báo mấy tin nhắn về đơn hàng.
Là mấy món đặt mua hôm , giờ giao đến.
Tôi vội :
“À đúng chồng, tí nữa về thì tiện tay lấy luôn mấy đơn em đặt nhé, em sẽ gửi mã nhận hàng cho .”
“Đều là mấy món ăn vặt thôi, cứ mang về nhà bóc là .”
Nghe , Bùi Tư Cảnh ngoan ngoãn đáp lời.
Sau khi hai đứa ngọt ngào thêm vài câu, mới chịu cúp máy.
10
Đôi khi lời nên khẳng định chắc như đinh đóng cột, kẻo vả mặt lúc nào .
Như đây, tăng ca xong, đang chuẩn bắt xe về nhà thì nhận cuộc gọi từ Hứa Hy.
Cô vốn luôn vui vẻ, nhưng lúc vô cùng lo lắng:
“Vi Vi, Cookie bệnh .”
“Tớ về đến nơi thì nó cứ nôn liên tục, còn sốt nữa.”
“Bây giờ đang đường đến bệnh viện, tới ?”
Nghe , chẳng còn quan tâm gì khác, lập tức trả lời:
“Đến! Gửi địa chỉ cho tớ!”
Đến bệnh viện , mới biết Cookie mắc bệnh Care – bệnh sốt ho ở chó.
Nhìn chú cún vốn lanh lợi hoạt bát giờ ủ rũ đó chịu đau, tim như ai bóp nghẹn.
Chỉ thể bên cạnh liên tục vỗ về: “Có mẹ đây, mẹ đây mà.”
Đợi xử lý xong thủ tục nhập viện, cũng đã bận rộn tới tận mười một giờ đêm.
Tôi và Hứa Hy đều mệt rã rời.
Mở điện thoại xem, mới giật phát hiện Bùi Tư Cảnh gọi đến mấy chục cuộc.
WeChat cũng , tin nhắn báo 99+.
Chết tiệt, lúc nãy hoảng quá, quên mất báo cho biết!
Tôi mắng thầm một tiếng.
Rồi lập tức gọi .
Gần như ngay khi ấn nút gọi, cuộc điện thoại đã kết nối.
Khiến lo lắng đến thế, hổ áy náy.
Chỉ còn biết nhanh chóng lên tiếng trấn an:
“Chồng , em , yên tâm.”
“Chỉ là xảy chút chuyện ngoài ý , em quên với .”
“Để lo lắng , em xin .”
Lời dứt, đầu bên điện thoại rơi một lặng dài.
Tôi đang nghĩ khi nào giận thật , thì tiếng của đột ngột vang lên.
Giọng Bùi Tư Cảnh khàn hẳn , lẫn theo nỗi buồn sâu đậm:
“Em… … đã nuôi một chú cún mới ?”
Hả?
Anh biết ?
Còn kịp hỏi ngược , đã tiếp tục:
“Hôm nay lúc mở kiện hàng… thấy một cái vòng cổ….”
“Không size của … nên…”
“Em thật sự… nuôi một chú cún khác bên ngoài ?”
Lúc mới sực nhớ — cái vòng cổ đặt mua cho Cookie hôm đó, quên đổi địa chỉ nhận!
Vẫn để là địa chỉ nhà!
Biết là giấu nữa, đành thú nhận:
“Xin , là của em…”
“Em với , thật sự xin …”
“Hôm nay cũng vì nó bệnh, em hoảng quá nên để ý đến điện thoại.”
“Em thật sự biết .”
Đầu dây bên vẫn im lặng, ngập ngừng một lúc vội vàng cam đoan liên tục:
“ yên tâm, em tuyệt đối sẽ mang nó về nhà , cũng sẽ để nó làm phiền đến !”
“Sau em chỉ thăm nó các tối thứ Hai – Tư – Sáu, ?”
Ai ngờ dứt câu, bên những trả lời…
Mà còn cúp máy luôn!
Từ lúc quen đến nay, Bùi Tư Cảnh từng tỏ giận một lần.
Chứ đừng là hành động như cúp máy giữa chừng thế .
Chẳng lẽ… thật sự giận ?
Thấy bối rối, Hứa Hy bảo cứ về nhà xem thế nào, bên để cô lo.
Tôi đành theo.
11
Về đến nhà, vẫn là một mảng tối đen như mực.
Tôi gọi tên Bùi Tư Cảnh, nhưng ai đáp .
Vừa định bật đèn thì bất ngờ ai đó ép mạnh tường.
Một nụ hôn dữ dội như bão tố ập xuống môi , thở cướp đoạt đến nghẹt thở.
Tôi sững sờ mấy giây, mới kịp nhận mặt là ai.
Biết đang ở thế sai , chỉ thể để mặc Bùi Tư Cảnh hôn.
Đợi đến khi hôn đủ , mới vươn tay bật đèn.
Ánh sáng bật lên, trong mắt hiện gương mặt quen thuộc của Bùi Tư Cảnh.
Anh lúc còn dáng vẻ ngoan ngoãn như thường ngày nữa, môi mím chặt, đôi mắt sâu thẳm thẳng chớp.
Trong khoảnh khắc đó, bất giác nhớ đến một cụm từ thịnh hành dạo gần đây — “nam quỷ u ám”.
Tim khẽ run lên, vội vàng nở một nụ :
“Chồng , em xin .”
“Em hứa lần nhất định sẽ giấu nữa.”
“Anh đừng giận nữa, ?”
Nói xong, vẫn im lặng.
Tôi đành chủ động vòng tay ôm lấy cổ , hôn nhẹ lên môi để lấy lòng.
Thấy vẫn phản ứng, giơ ba ngón tay định thề.
Ai ngờ giây , đột nhiên lạnh mặt, gỡ bỏ chiếc máy trợ thính đang đeo ném .
Ngay đó, gáy giữ chặt, một nụ hôn mạnh mẽ nữa cuốn tới, như nuốt chửng lòng.
Bàn tay to siết chặt eo , lực đạo mạnh đến mức như hòa tận xương tủy.
Bị ngắt thở quá lâu khiến bắt đầu thấy ngột ngạt, khẽ vỗ vai , định nhắc buông .
khoảnh khắc , cảm nhận một thứ gì đó ấm nóng lướt qua má.
Nhìn kỹ — đang !
Vừa sức hôn .
Hành động bất thường đó khiến bối rối cực độ, mà thì tháo máy trợ thính , gì cũng .
Tôi cắn răng, đành cứng rắn đẩy .
Tính cúi xuống nhặt máy trợ thính lên, đeo cho dỗ dành .
khi nhặt lên thì đã thấy Bùi Tư Cảnh thụp xuống.
Một đàn ông cao hơn 1m80… mà giờ co thành một khối nhỏ.
Y hệt một chú cún chủ nhân bỏ rơi, tội nghiệp bất lực.
Tim thắt , chân tay luống cuống.
Tôi vội vã đeo máy trợ thính cho , ôm lòng, nâng mặt lên.
Vừa lau nước mắt cho , sốt ruột hỏi:
“Chuyện gì nè?”
“Em làm gì sai nữa ?”
“Aida… chồng , đừng mà!”
Càng lau, nước mắt gương mặt đẽ càng nhiều, khiến càng thấy áy náy.
Không ngừng dỗ dành:
“Chồng yêu…”
“Bảo bối…”
“Tim gan của em…”
“Đừng nữa mà.”
“Chỉ cần , em cái gì cũng đồng ý.”
Vừa dứt câu, Bùi Tư Cảnh lập tức ngừng , ánh mắt thẳng .
Viền mắt vẫn đỏ hoe, gương mặt đầy tủi thân chằm chằm .
Nhìn đến mức khiến tim tan chảy.
Vài giây , bên tai vang lên giọng khàn đặc vì quá nhiều của :
“Anh đủ ?”
“Tại … tại em còn tìm một chú cún khác?”
“Những khác… bằng ?”
“Em còn vì nó mà về nhà trễ thế …”
Một loạt câu hỏi dồn dập, khiến đầu lập tức tê liệt…
Cái gì?!
Anh ?
Chú cún khác?
Còn khác nữa?
Toàn là cái quỷ gì ?!
Tôi ngây vài giây, thì nước mắt của Bùi Tư Cảnh tiếp tục lăn dài má.
Vẻ mặt như thể đang tố cáo là kẻ bạc tình, mà khiến tim thắt .
“Hứa Tri Vi, em đã mà… là chỉ nuôi một chú cún như thôi.
“Em nuốt lời… nuôi khác.”
“Em thể mà giữ lời…”
???
“Khoan đã, khác nào chứ?”
“Em từng nuôi ai khác cả!”
Phản ứng kịp, lập tức cắt lời , chuẩn giải thích.
Nghe , gương mặt Bùi Tư Cảnh thoáng ngẩn .
Vài giây , giọng vang lên:
“Vậy… còn chú cún mà em là ?”
?!
“Chú cún em á, trời ạ, đó là cún thật! Là một con Phốc sóc!”
“Anh nghĩ nó là đấy chứ?!”
Lời dứt, mặt lập tức lộ rõ vẻ thể tin nổi.