Summary
Cố Tiên Sinh Của Em
Sinh nhật ba mươi tuổi của Cố Hoài, trước mặt mọi người, tôi bị ánh trăng sáng của anh ta đích thân rót rượu mạnh.
“Cô ấy uống say mới vui, mọi người có muốn xem không?”
Đám người có chút lo lắng:
“Cố tổng, như vậy có ổn không?”
Cố Hoài giọng lạnh lùng: “Không sao, dù sao cô ấy cũng bị chứng si ngốc.”
“Ngày mai tỉnh dậy, sẽ chẳng nhớ gì nữa.”
Tôi bị anh ta nắm tay, như một con rối ngoan ngoãn.
Bởi vì bất kể anh ta đối xử với tôi như thế nào, sáng hôm sau, tôi sẽ chỉ nhớ rằng anh ta yêu tôi.
Truyện ngọt ngào, chữa lành. Cảm ơn nhà dịch.
Khóc ck t tưởng ổng lm gì sai ngòi hỏi hang năn nỉ lát mẹ ck vào tưởng cãi nhau chửi ck t một trận . Kkkkk
Buồn thì buồn thật nhưng cảm thấy chung tình kiểu này khổ cả 2. Kết chỉ viết tới vậy để HE thôi. Chỉ thương cho số phận của nu9, không là hai người có 1 gia đình trọn vẹn rồi…
Bồ t làm việc đến 2h sáng xong còn phải xuống dỗ tui đang khóc ướt chăn ướt gối tới 3h sáng
Huhu truyện khóc liên tực luon, sầu quá😭😭
ui trời ơi từ chương 4 tui đã phải lau nước mắt rồi. Đến chương 6 thì phải ngừng 5 lần để khóc rồi đọc tiếp. Khóc như mình là người trong cuộc luôn ý