Cuộc Tấn Công Của Zombie: Đảo Sinh Tồn - Chương 10
Viên đạn bắn trúng ngay cổ.
M//áu tươi phun trào dữ dội, vợ Rick mất thăng bằng, ngã thẳng xuống, đè lên tên lính đánh thuê.
Tôi lạnh nhạt Rick đang hoảng loạn, đóng cửa sổ lần nữa.
Rick bỏ vợ, //ên cu//ồng chạy đến mở cửa sân. cánh cửa chỉ mở bằng dấu vân tay của hoặc mẹ.
Hắn giận dữ gào thét, đập mạnh cửa.
Hai đứa con cũng hoảng loạn, cùng liều mạng đập cửa.
Đột nhiên, bên trong biệt thự vang lên tiếng máy móc hoạt động.
Trong sân, vô số que tre sắc nhọn bất ngờ bắn !
Những cây tre đó gây thương tích nghiêm trọng, nhưng uy hiếp cực mạnh.
Rick và hai đứa trẻ kịp né, đ//âm , đau đớn gào .
Rất nhanh, que tre dừng .
…Mặt đất trong sân đột ngột sụp xuống, chỉ còn lộ một lối bằng cọc gỗ mai hoa dẫn đến cửa chính.
Dưới những cọc gỗ, là một hố đầy chông sắc nhọn.
Rick sững sờ.
Tôi cũng .
Tôi ngờ mẹ xây dựng biệt thự một cách diện đến mức – chỉ chống th//ây m//a, mà còn phòng cả con !
Bên ngoài sân, bọn th//ây m//a ngày càng tiến gần.
Vợ Rick đập cửa, thậm chí cố gắng leo lên bức tường rào.
Rick thể thấy, nhưng tiếng của vợ khiến bấn loạn, bất chấp vết thương , //ên cuồng quỳ xuống dập đầu cầu xin mở cửa.
Lần , khẩn khoản hơn nhiều.
…
Quyền mở cửa trong biệt thự.
Muốn mở cửa, tận sân để nhập vân tay bằng tay.
Dù thương hại họ đến , cũng thể ngoài để cứu một xa lạ.
Đoàng! Đoàng! Đoàng
Liên tiếp vài phát súng nổ vang!
Âm thanh còn hấp dẫn bọn thây ma hơn cả tiếng của vợ Rick.
Tôi về hướng phát tiếng súng.
Mẹ biết lấy một thanh đao dài, trông giống như đao Đường.
Bà đó, chờ bọn th//ây m//a lao tới.
Sau lưng mẹ, một đàn ông đeo kính viền vàng, mặc áo khoác dài màu đen, trông vẻ nho nhã.
Trong tay , còn kéo theo một chiếc vali.
Hắn chính là chịu trách nhiệm chính trong thí nghiệm mà mẹ đã mời đến.
Mẹ vẫn là mẹ.
Thanh đao trong tay bà xoay chuyển mạnh mẽ, gió đao rít lên từng hồi.
Tôi thắc mắc tại mẹ bắn thẳng đầu th//ây m//a, thì một con đã lao đến mặt bà.
Mẹ sải bước xông lên, đúng lúc th//ây m//a bổ nhào đến, bà giơ đao, vung mạnh xuống cổ nó.
Thanh đao sắc bén đến mức khiến cảm giác mẹ đang bổ một quả dưa hấu.
Đầu th//ây m//a lìa khỏi thân, ngã gục xuống đất.
Con còn lao đến.
Mẹ né kịp, liền hạ thấp , né sang một bên.
Th//ây m//a bổ nhào hụt, nhưng lập tức xoay , gào lên, lao đến lần nữa.
Mẹ nao núng, nhanh như chớp nghiêng né, đồng thời vung đao chém xuống đôi tay nó.
Hai cánh tay c//ắt lì//a, m//áu đen chảy ròng ròng.
th//ây m//a cảm nhận đau đớn, vẫn lao về phía mẹ, cố gắng c//ắn x//é.
Mẹ gì đó với đàn ông đeo kính, vội lục trong ba lô của mẹ, lấy một sợi dây thừng.
Sau một lúc vờn qua , mẹ chộp lấy dây thừng, xoay quanh th//ây m//a mất tay, trói chặt nó .
Đây là lần đầu tiên tận mắt chứng kiến cách mẹ xử lý th//ây m//a.
Cũng là lần đầu tiên hiểu rõ thực lực của bà.
Sau khi trói chặt th//ây m//a, mẹ trói luôn cả chân nó, kéo lê nó về phía .
Vợ Rick kiệt sức, ngã quỵ bên cửa, khuôn mặt tràn đầy kinh hoàng và nước mắt.
Mẹ bật : “Ồ, Modini thân mến, cô ở cửa nhà thế ?”
Vợ Rick mặt đẫm nước mắt, dường như túm lấy áo mẹ, nhưng sợ con th//ây m//a kéo lê phía , chỉ lắc đầu.
Mẹ dùng vân tay mở cửa, thấy Rick thương đầy , khỏi giật .
“Ồ! Rick, ở trong sân nhà ?”
Rick ôm chặt vợ, sắc mặt phần lúng túng. Hắn đánh trống lảng: “Leal, bà ở nhà ? Vậy bên trong là ai? Chẳng lẽ nhà bà đã chiếm ?”
Mẹ lắc đầu: “Không , Rick. Trong nhà là con gái . Tôi vắng, con bé ở nhà một .”
Rick sững , gượng: “Thì là …”
Mẹ bỗng trở nên nghiêm túc, hỏi thẳng: “Rick, vẫn cho biết, tại ở trong nhà ?”
Ở nước L, đột nhập trái phép nhà khác là hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng.
15
Rick cố gượng , tỏ vẻ lấy lòng, đó uyển chuyển giải thích ý định xin tị nạn của cũng như quá trình lẻn sân nhà .
Mẹ càng lâu, mày nhíu càng chặt: “Rick, hành vi của … chắc đã làm con gái hoảng sợ . Mà thẳng nhé, thể thu nhận và gia đình . Lượng nhu yếu phẩm trong nhà chỉ đủ cho và con bé dùng hàng ngày. Nếu bây giờ chia sẻ cho thêm một , thực sự lực bất tòng tâm.”
Người đàn ông đeo kính hiển nhiên hiểu lời mẹ , chút lúng túng, đẩy nhẹ gọng kính.
Rick dễ dàng bỏ cuộc.
Hắn là một tài phiệt đã trải qua vô số thương trường khốc liệt, việc mặc cả, đàm phán chính là sở trường của .
Hai đứa trẻ của Rick vẫn gào ầm ĩ, khiến nhức cả đầu.
Cuối cùng, mẹ cũng nhượng bộ một bước, đồng ý lấy một ít thực phẩm và đồ dùng sinh hoạt đưa cho , nhưng tuyệt đối cho phép bọn họ ở .
Rick biết mẹ sẽ nhún nhường thêm nữa, hơn nữa, cũng thấy thanh đ//ao Đường của bà, đành gật đầu chấp nhận.
Mẹ dẫm lên các cọc bông mai, cùng với đàn ông đeo kính bước nhà.
“Mẹ.”
Tôi nhận lấy ba lô trong tay bà, liếc đám th//ây m//a đang chặn bên ngoài, cũng như gia đình Rick.
“Con thế ?!”
Mẹ bước đã lập tức nhận vết thương mặt .
“Gâu gâu gâu – Gâu gâu – ”
Tôi còn kịp trả lời, con chó chăn cừu Đức đã lao , sủa //ên cu//ồng về phía đám th//ây m//a ngoài cửa, , cả đàn ông đeo kính mới đến nữa.
“Im ngay!”
Tôi quát, nó uất ức “ư ử” một tiếng, co ro chui góc nhà.
Tôi lúc mới mẹ: “Con . Lúc nãy đấu súng với bọn họ, một tên lính đ//ánh thuê bắn trúng, nhưng trúng đích.”
Mẹ đưa tay vuốt nhẹ vết thương mặt , ánh mắt đầy xót xa: “Hai tên lính đánh thuê bên ngoài… đều do con xử lý?”
“Ừm.”
Tôi gật đầu: “ con bắn cũng chuẩn lắm.”
Mẹ nhẹ nhàng xoa đầu , trong mắt lấp lánh ánh lệ, nhưng cố gắng kìm nén.
Sau đó, bà sang đàn ông đeo kính: “Đây là Giáo sư Vu, con thể gọi là chú Vu.”
Tôi ông , khẽ gật đầu: “Chào chú Vu.”
Người đàn ông đeo kính giật , lúng túng, vội vàng đáp .
Mẹ liếc gia đình Rick, vẻ mặt chút hài lòng.
Bà lấy một bao lớn lương thực từ kho, đó xách thêm một túi bột mì, đưa cho họ.
Chỗ đủ để họ sống định trong một thời gian dài.
“Rick, hy vọng các đừng làm phiền mẹ con nữa. Nếu còn lần …”
Giọng mẹ trầm xuống, đầy vẻ cảnh cáo: “…Tôi sẽ nhân từ như con gái .”
Rick nhận lấy số lương thực, trầm mặc gật đầu.
Sau khi đợi gia đình Rick rời , mẹ đóng cổng, bấm một công tắc bí ẩn nào đó.
Bãi cỏ ngoài sân lập tức khôi phục nguyên trạng, như từng gì xảy .
“Làm con chịu ấm ức .”
Ánh mắt mẹ đầy xót xa: “Không nữa , mẹ đã về . Từ giờ con cần lo những chuyện nữa.”
Cảm giác tủi thân bỗng trào dâng trong lòng, khóe mắt rơi xuống vài giọt lệ.
“Khụ khụ… Cái đó, … để đồ ở ?”
Người đàn ông đeo kính ngượng ngùng kéo vali, bất an mẹ .
Bà liếc một cái, tùy tiện chỉ về phía phòng thí nghiệm: “Đó là phòng thí nghiệm. Anh thể ngủ ở đó, hoặc chọn bất kỳ phòng nào ở tầng một. Tầng hai là chỗ của và con gái.”
Người đàn ông gật đầu, xoay tìm phòng.
Thực , tầng một chỉ một phòng thí nghiệm và một phòng chứa đồ linh tinh.
“Được , để mẹ xử lý vết thương cho con.”
Mẹ lấy hộp y tế, nhẹ nhàng dùng cồn sát trùng vết thương mặt .
“Mẹ, ông thực sự điều chế vắc-xin ?”
Người đàn ông đeo kính trông còn khá trẻ, hơn ba mươi tuổi, khiến hoài nghi về năng lực chuyên môn của ông .
Mẹ gật đầu chắc chắn: “Người kín đáo, nhưng trong lòng đều đã tính toán. Để mời , mẹ đã tốn ít công sức. Có ở đây, vắc-xin sẽ mất nhiều thời gian nữa.”
“Vậy thì .” Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi xử lý xong vết thương, mẹ đuổi lên lầu nghỉ ngơi, thậm chí còn tự tin tuyên bố tối nay sẽ nấu cơm.
… tay nghề nấu ăn của mẹ … Bà dám nấu, còn chắc dám ăn.
Những ngày tiếp theo…
Mẹ và đàn ông đeo kính giam trong phòng thí nghiệm, nghiên cứu vắc-xin chống virus th//ây m//a.
Tôi chỉ thấy họ ló mặt mỗi khi gọi họ ăn cơm.
Mẹ rõ tiến độ nghiên cứu, nhưng thể cảm nhận sự vui mừng từ ánh mắt bà.
Sự xuất hiện của đàn ông đeo kính thực sự đẩy nhanh tiến trình nghiên cứu, khiến cảm giác thành công đã ở ngay mắt.
Thế giới bên ngoài vẫn hỗn loạn như cũ.
Một số quốc gia thậm chí đã dùng đến những loại vũ khí tối tân nhất.
… làm thể tiêu diệt virus th//ây m//a dễ dàng đến ?
Nơi nào , nơi đó thể virus th//ây m//a.
Chỉ cần 1 10.000 nhiễm virus, thì cả 10.000 đó đều sẽ biến thành th//ây m//a.
Dần dần, thế giới trở thành một đống hoang tàn, đổ nát.
Rầm rầm rầm.