Cuộc Tấn Công Của Zombie: Đảo Sinh Tồn - Chương 11
Khi đang nấu ăn, tiếng va đập dữ dội vang lên từ phòng thí nghiệm. Th//ây m//a đang vùng vẫy.
Thời gian qua, đã quen với những âm thanh – tiếng xích sắt đập giường thí nghiệm.
Mẹ và đàn ông đeo kính đã tiến hành vô số thí nghiệm ba con th//ây m//a .
Tôi thậm chí còn nghi ngờ…
Chúng sắp họ tra tấn đến mức biến dị lần nữa.
lần …
Dù đã nấu xong bữa tối, tiếng va đập vẫn dừng .
Tôi bưng thức ăn đặt lên bàn, như mọi ngày, tới gõ cửa phòng thí nghiệm.
Nhìn qua tấm kính cửa, thấy mẹ và đàn ông đeo kính đang con th//ây m//a.
Họ dường như đang gì đó.
…
Con th//ây m//a còn giãy giụa một cách tức giận như .
Thay đó, nó đang co giật dữ dội, như thể đang chịu đựng cơn đau khủng khiếp.
Tôi gõ mạnh cửa, hiệu họ nên ăn cơm.
Vì họ còn cởi đồ bảo hộ và khử trùng, đợi nữa, bếp, đổ thức ăn bát cho con chó Đức, tự xuống ăn .
Đến khi gần ăn xong, mẹ và đàn ông đeo kính cuối cùng cũng khỏi phòng thí nghiệm.
Vẻ mặt họ bao giờ rạng rỡ và nhẹ nhõm đến thế.
“Con gái! Nếu gì ngoài ý , vắc-xin của chúng sắp thành !”
Mẹ vui mừng nắm lấy tay , lúc vẫn còn cầm đũa.
Tôi sững sờ, đó sang đàn ông đeo kính. Ông đẩy nhẹ gọng kính, gật đầu: “Chỉ cần điều chỉnh một chút nữa, là thể đưa sử dụng.”
“Nghe cũng tệ nhỉ.”
Tôi gật đầu, chỉ tay đĩa thức ăn: “Nếm thử , hôm nay con làm sườn xào chua ngọt, rau diếp xào dầu hào và canh rong biển trứng. Ngon lắm đấy.”
Tôi hiểu gì về nghiên cứu, nhưng biết vắc-xin sắp thành công là chuyện .
Cũng như ăn cơm, là một chuyện vô cùng quan trọng.
Hai họ vui vẻ xuống, chia sẻ niềm vui chiến thắng.
Kết quả…
Họ ăn đến hai bát cơm đầy, suýt chút nữa cướp luôn phần cơm của con chó chăn cừu Đức.
16
Quá trình nghiên cứu tiến triển thuận lợi.
Cuối cùng, một buổi sáng sớm, mẹ gõ cửa phòng .
“Con gái, mẹ đã liên lạc với quê hương . Bên đó kiểm soát nghiêm ngặt, số nhiễm virus th//ây m//a vẫn còn nhiều. Nếu đưa vắc-xin sang, nó sẽ phát huy tác dụng lớn nhất. Mẹ và giáo sư Vu dự định chuyển vắc-xin đến đó . Con cùng ? Hay ở đây đợi đến khi mọi thứ yên mới rời ?”
Tôi vẫn còn mơ màng, ngoài cửa sổ – bầu trời trong xanh.
“Mẹ, con . Con chẳng biết làm gì cả. Đến đó cũng giúp gì, chi bằng ở đây ngoan ngoãn đợi mẹ về, đỡ làm vướng chân mẹ.”
Mẹ xoa xoa mái tóc rối bù của : “Con gái, con gánh nặng. Là mẹ với con. Lại thất hứa … Rõ ràng đã sẽ ở bên con, bảo vệ con…”
“Không .”
Tôi lắc đầu, nhẹ: “Con nhận hệ thống phòng thủ ở đây thực sự mạnh. Chỉ cần biến cố gì ngoài ý , hòn đảo vẫn an .”
“Vậy thì .”
Mẹ gật đầu, mắt ngấn lệ: “Nếu chuyện gì, con hãy dùng điện thoại vệ tinh liên lạc với mẹ. Nếu tình hình , hãy xuống hầm trú ẩn, đợi mẹ .”
“Biết , mẹ già.”
Tôi trêu mẹ, nhưng trong mắt cũng ánh lên tia nước.
Sau khi mẹ rời khỏi phòng, còn buồn ngủ nữa, chỉ giường, ngẩn cửa sổ.
Hôm nay là ngày thứ 115 kể từ khi dịch th//ây m//a bùng phát.
Không ngờ, đã sống sót lâu như .
Mẹ và đàn ông đeo kính – với tư cách những đã bào chế thành công vắc-xin – máy bay từ quê nhà đón .
Ngày khi rời , mẹ đã một bức thư, buộc cổ con chó chăn cừu Đức, bảo nó mang thư đến tìm gia đình ông Rick.
Sau khi thể ở nhà , gia đình Rick đã chuyển sang nhà của đàn ông đến từ nước Y.
Bình thường, ngoài dựa lương thực mẹ viện trợ, họ còn biển bắt hải sản, nhờ mà may mắn sống sót.
Nhờ chiếc mũi nhạy bén, con chó chăn cừu Đức đã tìm thấy gia đình Rick.
Ngày hôm đó, gia đình Rick đến điểm hẹn đúng theo hướng dẫn trong thư.
Lúc , quần áo họ đã rách bươm, còn chút dáng vẻ của một gia đình tài phiệt nữa.
Tôi hỏi mẹ tại mang theo gia đình Rick rời .
Mẹ nhếch môi, nở một nụ gian xảo thâm sâu: “Làm tư bản cả đời, bóc lột khác cả đời… Ông Rick cũng nên để khác bóc lột một lần chứ.”
Dù bản chất ông , nhưng tài năng kinh doanh thì hiếm ai sánh kịp.
Hiện tại, virus th//ây m//a đã tàn phá khắp thế giới, khi vắc-xin gửi đến tay dân, đất nước chắc chắn sẽ cần tái thiết ngay lập tức.
Dẫn Rick đến quê nhà, tất nhiên là để tận dụng triệt để tài năng kinh doanh của ông .
đó chỉ là lý do bề ngoài thôi.
Tôi vẫn cảm thấy mẹ đang ngấm ngầm trả đũa chuyện Rick bắt nạt khi bà ở nhà.
Dù , đối với gia đình Rick, đây là một chuyện .
Hiện tại, nơi an nhất chính là quê hương chúng .
Nếu cứ ở hòn đảo , quần áo rách rưới, ăn đủ no, chẳng thà tìm một chỗ cơm ăn áo mặc mà sống.
“Thiên hạ huyên náo, chẳng qua cũng chỉ vì lợi ích.”
Rick nên cảm thấy may mắn vì ông vẫn còn giá trị lợi dụng.
Nếu , với tính cách của mẹ , bà chỉ thể giẫm thêm một cước vũng bùn mà thôi.
Gia đình Rick cảm kích đến rơi nước mắt, họ suýt chút nữa ôm mẹ mà gọi “mẹ”, nhịn mà bật .
Cuối cùng, họ cùng rời chuyến bay của đất nước.
Ngày thứ 120 kể từ khi dịch th//ây m//a bùng phát
Quê hương chính thức tuyên bố với thế giới rằng đã bào chế thành công vắc-xin và bắt đầu phổ biến quốc.
Ngày thứ 130. Hiệu quả của vắc-xin thể thấy rõ.
Phần lớn mọi sẽ còn th//ây m//a tấn công nữa.
Tỷ lệ hiệu quả lên đến 70%.
Các chính phủ bắt đầu mua vắc-xin từ quê hương , nhưng vì nguồn cung trong nước vẫn còn hạn chế, số lượng bán nhiều.
Sau cùng, vì tinh thần nhân đạo, chính phủ quyết định công khai công thức điều chế vắc-xin dạng bằng sáng chế.
Thế giới dần dần khôi phục sự yên bình.
Nước L vốn định đổ lên đầu chúng , còn đưa cái gọi là “thuyết đe dọa từ quốc gia chúng ”.
Thật nực và lố bịch.
Mẹ và giáo sư Vu lập tức đưa thẻ công tác của viện nghiên cứu quốc gia nước L, vả thẳng mặt họ.
Nước L là nơi chịu tổn thất nặng nề nhất trong đại dịch .
Bây giờ họ chỉ thể ngậm đắng nuốt cay, từ bỏ gây sự, ngoan ngoãn tập trung định dân sinh.
Còn và chó chăn cừu Đức của , vẫn tiếp tục sống một cuộc sống yên tĩnh, an nhưng cô độc đảo.
Mẹ thường xuyên gửi đồ tiếp tế cho .
Sau khi tiêm vắc-xin, cũng thể ngoài.
Tôi từng thử tìm thi thể của Đoạn Nghiên và bạn trai cô , nhưng thấy gì cả.
Chỉ tìm một x//ác th//ây m//a chặt đầu trong khu rừng gần nhà, quần áo thì vẻ là mẹ của Đoạn Nghiên.
Ai là đã chặt đầu bà , cũng rõ nữa.
Ngày thứ 342 kể từ khi dịch th//ây m//a bùng phát
Thế giới đã trở yên bình.
Gần như bộ những sống sót đều đã tiêm vắc-xin.
Các quốc gia bắt đầu tập trung lực tiêu diệt th//ây m//a.
Vào một ngày nắng , mẹ đến đón và chó chăn cừu Đức rời khỏi hòn đảo.
Trở về quê hương nhiều năm xa cách, những khuôn mặt phương Đông quen thuộc, cảm thấy nỗi cô đơn bấy lâu như xoa dịu.
Kết thúc
“Các em, hôm nay lớp chúng một bạn học sinh mới. Mọi hãy hoan nghênh bạn nhé.”
Giáo viên vỗ tay, hiệu cả lớp giữ im lặng.
Tôi bước lên bục giảng, lớp học chỉ còn đến một nửa số , ánh sáng lấp lánh trong mắt họ, đột nhiên cảm thấy…Dù thế giới đã từng sụp đổ, nhưng nó vẫn tràn đầy hy vọng.
Nếu Đoạn Nghiên còn sống, với tính cách giả tạo của cô, chắc chắn cũng sẽ vui mừng khi thấy cảnh tượng .
Tôi tưởng tượng cô sẽ bục giảng, dịu dàng , giới thiệu bản thân: “Chào mọi , là Đoạn Nghiên. Chữ “Nghiên” trong câu Chúng hoa dao lạc độc huyên Nghiên.”
Tôi khẽ , cũng nhẹ nhàng tự giới thiệu: “Chào mọi , là Chung Ý. Chữ ‘Ý’ trong câu Thế gian vạn vạn , duy chỉ Chung Ý .”
[HẾT]