Mê Truyện
  • Trang chủ
  • Truyện Dài
  • Tổng Hợp Series Cực Hot
Sign in Sign up
  • Trang chủ
  • Truyện Dài
  • Tổng Hợp Series Cực Hot

Đèn Lồng Mỹ Nhân - Chương 5

  1. Home
  2. All Mangas
  3. Đèn Lồng Mỹ Nhân
  4. Chương 5
Prev
Next

Đến viện của Tam di nương, thì thấy bà ta đang ôm tôi trong lòng, ngắm nghía, mắt sáng như sao: “Đây là… bảo bối gì thế này?”

Tay Tam di nương khẽ vuốt qua thân tôi, giọng nửa ngờ vực nửa thích thú: “Chẳng lẽ Tần Tương hồ mê tử được sủng chính là nhờ ngươi sao? Nếu ta treo ngươi dưới mái hiên, ngươi có thể phù hộ cho ta được lão gia sủng ái không? Hay phù hộ cho ta sinh con? Đứa con mà Tần Tương có chẳng phải cũng là do ngươi giúp mà thành sao?”

Tôi muốn nói với bà ta rằng, việc mẹ mang thai và tôi chẳng có liên quan gì lớn, nhưng bà ta nghe không được, còn tôi thì chẳng thể mở miệng.

Bà chỉ tò mò một cách hời hợt, đặt tôi bên giường rồi lẩm bẩm: “Thôi vậy, Tần Tương vừa mất lồng đèn, ta liền treo ngươi dưới mái hiên ta, để xem bà ta có dám xé ta hay không.”

Thật ra, Tam di nương không biết cách dùng tôi, bà trộm tôi chỉ vì ghét bộ dáng kiêu ngạo được sủng của mẹ.

Lồng đèn này không mang lại lợi ích gì cho bà, nhưng bà có thể hủy nó, để chọc giận mẹ, thế là đủ.

Tôi nghe bà nói sẽ hủy tôi, trong lòng không thấy khổ, mà thấy vui. Tôi nghĩ, cuối cùng mình sắp được giải thoát rồi.

Nhưng niềm vui ấy chưa kịp dài lâu, ngoài phòng Tam di nương bỗng vang lên giọng nha hoàn của bà: “Ngũ di nương, ngài đến làm gì vậy? Có việc tìm di thái chúng ta sao? Ta thay ngài gọi bà ra.”

“Không cần!” Giọng mẹ sắc nhọn vang lên bên ngoài.

“Hứa Hướng Vãn! Có phải ngươi trộm lồng đèn của ta không?”

Tam di nương hoảng hốt, vội đá tôi xuống gầm giường.

Nha hoàn định ngăn, nhưng mẹ tôi bụng lớn, lại xông thẳng vào cửa, giọng vừa cao vừa run: “Trong bụng ta là con trai ruột của lão gia! Các ngươi dám cản, xảy ra chuyện xem các ngươi có gánh nổi không!”

Nha hoàn sợ đến tái mặt, đành rút tay. Cửa mở, đúng lúc Tam di nương vừa đá tôi vào gầm giường.

“Hứa Hướng Vãn!” Mẹ đảo mắt nhìn quanh phòng, ánh nhìn rực lửa.

“Ngươi trả lồng đèn cho ta!”

Tam di nương cười lạnh: “Lồng đèn gì? Ta nghe nói ngươi tìm khắp nơi, thiếu lồng đèn thì bảo, ta để nha hoàn mua cho ngươi một cái.”

“Ngươi rõ ràng biết ta muốn cái nào!” Mẹ mắt đỏ hoe, giọng nghẹn lại.

“Hứa Hướng Vãn, ngươi nổi lòng tham rồi đúng không? Ngươi thấy người khác tốt là chịu không được? Ngươi sinh không được con trai thì cũng không cho người khác sinh sao?!”

Câu nói ấy như chọc thẳng vào nỗi đau của Tam di nương.

Bà ta đỏ mắt, nghiến răng đáp: “Tần Tương, ta nói cho ngươi biết! Chớ nói ta không trộm lồng đèn của ngươi, dù có trộm, ta cũng hủy nó lâu rồi!”

Cuối cùng, mẹ vẫn rời đi. Bà lục tung phòng Tam di nương, nhưng với sự lươn lẹo của đối phương, rốt cuộc cũng không tìm được gì.

Sau khi mẹ đi, Tam di nương lấy tôi ra, vừa ngắm nghía vừa lẩm bẩm: “Ngươi là bảo vật gì thế? Tần Tương xem ngươi còn quan trọng hơn cả tính mạng.”

Bà ta giấu tôi dưới giường, nghĩ rằng thứ treo không được thì giấu dưới giường tiện hơn.

Và kỳ lạ thay, Tam di nương thích kể chuyện mẹ tôi cho tôi nghe.

Có lẽ vì bà ta thấy lạ, một người từng được sủng ái như thế, mà lại phát điên chỉ vì mất một chiếc lồng đèn.

Tam di nương kể: “Tần Tương mất lồng đèn xong, chẳng khác gì hóa điên. Bà ta khôi phục bộ dạng trước khi có lồng đèn, thậm chí còn tiều tụy hơn, bụng thì lớn dị thường, dưỡng phần trên người đều dồn vào thai, mà nhìn cả người như một cây sắp héo mà chưa chết.”

Kiều lão gia lại càng ít đến.

Sau đó, hắn nạp thêm Thất di nương, Lục di nương không để ý, chỉ có mẹ tôi mỗi ngày như kẻ mất hồn, cứ lẩm bẩm rằng chỉ cần tìm lại lồng đèn, lòng lão gia cũng sẽ trở về.

Tam di nương vuốt qua thân tôi, giọng như trêu như thật: “Ngươi nói xem, ngươi thật sự thần kỳ đến thế sao?”

Ngày mẹ lâm bồn, Tam di nương treo tôi dưới mái hiên.

Trên người bà tỏa ra từng sợi hương, bà soi gương trang điểm, ánh vui lấp lánh trong mắt.

Bà ngắm tôi qua khung cửa, thở dài: “Quả là chiếc lồng đèn mỹ nhân.”

Ngày ấy, Kiều phủ náo nhiệt, nghe tin Tam di nương treo lồng đèn dưới mái hiên, mẹ mặc kệ bà đỡ can, bò từ giường sinh dậy, từng bước lê lết đến viện của Tam di nương.

Trên đường tuyết trơn, bà ngã một cái, trước khi tắt thở còn khóc gọi: “Trả lồng đèn cho ta… trả Linh Đinh cho ta…”

Người ta kể lại, bà chết trong nước mắt.

Trước khi mẹ mất, bà khóc vì điều gì?

Vì sủng ái của lão gia, vì vinh hoa phú quý,
hay là vì tôi?

Tôi không muốn nghĩ nữa. Dưới mái hiên của Tam di nương, tôi không còn bị phơi nắng nhiều, vẫn đau, nhưng đỡ hơn trước.

Tam di nương tuy ngu ngốc, nhưng khi biết tôi thần kỳ, bà ta xâu chuỗi mọi chuyện lại, ngón tay nhuộm son chấm lên hạt lựu đỏ: “Linh Đinh… phải không? Ngươi chính là Linh Đinh sao? Nhưng ngươi là ai cũng chẳng liên quan đến ta.”

Bà ta cười, giọng khẽ: “Chỉ cần ngươi giúp ta mang thai một đứa con, ta sẽ không để ngươi thiếu hương khói.”

Cái chết của mẹ thật chẳng vẻ vang.

Nghe nói, lúc bà chết, đứa trẻ mới ra được nửa cái đầu. Kiều lão gia thậm chí không cho chuẩn bị áo quan, chỉ dùng chiếu cỏ cuộn lại, nói: “Để linh hai ngày rồi đem vứt.”

Tam di nương cũng chẳng bi thương bao nhiêu.

Ngày thứ hai, bà ta xách tôi, đứng đợi lão gia trên đường đến viện Lục di nương.

Khi lão gia vừa đến, ánh mắt hắn vừa nhìn Tam di nương, vừa đưa tay sờ vào tôi:

“Trước kia, Tần Tương cứ kêu mất một lồng đèn… là cái này sao?”

Tam di nương không ngờ, người đối ngoại luôn ôn hòa nhã nhặn, dù không còn sủng ái bà, cũng từng để bà ăn mặc đầy đủ, lại có thể tàn nhẫn đến thế.

Hắn ra lệnh đem Tam di nương đến sài phòng.

Căn phòng đen thui, nhìn không rõ người. Từng loại cực hình giáng xuống thân bà, miệng bị bịt kín, không kêu, không cầu xin được.

Đến khi lão gia hài lòng, hắn xé vải trong miệng bà, giọng nhẹ như gió: “Ngoan, kể hết cho ta nghe, ngươi biết gì thì nói ra hết.”

Có những chuyện, chỉ cần biết được một phần chân tướng, thì lần theo dấu vết sẽ không khó.

Huống chi, vì giữ mạng sống, Tam di nương khai hết tất cả.

“Đi tra.” Lão gia ra lệnh.

“Trong thành có mấy nhà làm lồng đèn, tra hết. Cả hoa lâu mà Ngũ di nương từng ở, cũng điều tra cho ta.”

Nhưng cuối cùng, Tam di nương vẫn chết.

Khi hạ nhân hỏi có cần giữ xác không, lão gia chỉ ho khan, nói: “Giữ lại làm gì? Giữ để kẻ khác biết bí mật của ta à?”

Khác với những di nương khác, lão gia không chê, cũng không sợ tôi.

Ngược lại, vài ngày sau, hắn phát hiện gương mặt mình trẻ ra, liền treo tôi dưới mái hiên, nhưng rất ít khi đốt.

Cho đến ngày hạ nhân báo tin, lão gia xách tôi, gõ cửa viện của lão thợ đèn.

“Tương nương tử giới thiệu ta đến. Ta muốn làm một thứ…”

Hắn đặt tôi xuống giữa sân, giọng khàn thấp: “Ta muốn tài, muốn quyền, muốn danh, muốn thanh vân thẳng thượng, ông có thể giúp ta không?”

Lão thợ đèn nhìn tôi bị chuyển qua tay bao người, rồi nói chậm rãi: “Những thứ này có thể cầu tiên, cầu phong thủy, hà tất tìm đến ta?”

“Pháp tử thường cầu không được.” Kiều lão gia lắc đầu.

“Ta muốn quyền thế thông thiên.”

Lão thợ đèn cười nhạt: “Vậy thì phải cầu tà một chút. Dân gian có pháp đàn tiên, cũng có pháp tử mẫu sát… Chỉ tiếc, làm nhiều ác nghiệp quá rồi.”

Nghe đến đây, tôi bật cười trong lòng.

Khi ông ta lột da tháo xương tôi, ông đâu nói là “tạo nghiệp quá nhiều”, vậy mà giờ lại giả nhân giả nghĩa nhắc đến chuyện ấy.

Kiều lão gia chỉ khẽ đáp: “Vừa hay, trong phủ ta hiện có một thi thể nữ mang thai.”

Tôi không nghĩ, có một ngày mình lại soi sáng lên khuôn mặt mẹ.

Bà đã khô gầy đến chẳng còn dáng vẻ cũ, nhưng dù vậy, lão thợ đèn chỉ nhìn thoáng qua liền nhận ra.

Ông im lặng rất lâu, rồi quay người, định bỏ đi…

“Ơ.”

Kiều lão gia chặn lão thợ đèn lại, giọng trầm mà lạnh: “Tiên sinh, Kiều phủ này không phải nơi ngươi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi.”

Hắn mỉm cười, nhưng trong lời nói lại ẩn chứa mệnh lệnh tuyệt đối.

Lão thợ đèn còn chưa kịp phản ứng, hạ nhân đã vây kín bốn phía, ánh mắt như hổ rình mồi.

“Đưa ta con dao chặt củi.” Lão thợ đèn phân phó.

Ông nói: “Ta phải lấy thai nhi trong bụng bà ta, cùng tinh huyết, để luyện pháp tử mẫu sát.”

Prev
Next

Comments for chapter "Chương 5"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • Trang chủ
  • Truyện Dài
  • Tổng Hợp Series Cực Hot

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to Mê Truyện

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to Mê Truyện

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to Mê Truyện

×

 Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và

MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!

👉 https://s.shopee.vn/9fA9Sphgvc

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Metruyen và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

wpDiscuz