Dòng Chảy Xuyên Qua Rừng Sâu - Chương 2
7
Cô kéo rẽ trái rẽ , cuối cùng đưa đến phòng cô .
Trên đường , biết tên cô là Trì Liên.
Cũng là một dị nhân Bạch Hổ.
Trên đường, đã tưởng tượng đủ mọi tình huống thể xảy .
Ví dụ như Trì Liên sẽ chỉ thẳng mặt mà mỉa mai: “Chỉ là một con tầm thường, mà cũng dám làm ô uế tộc trưởng cao quý của chúng !”
Hoặc thẳng tay tát một cái, bắt ly hôn với Trì Xuyên cút khỏi đây.
Hoặc cũng thể kể lể với chuyện cô và Trì Xuyên thanh mai trúc mã, lớn lên bên , chỉ vì lý do bất đắc dĩ nào đó mà rời xa , giờ cô về, ngầm ý bảo nên tự giác nhường chỗ…
Hừ, tiếc thay, quá nhiều tiểu thuyết , trong mười mấy giây đã nghĩ cả chục cách ứng phó.
kết quả là —
Vừa kéo phòng, Trì Liên đã hớn hở như khoe của, bưng mặt một đống trân châu, bảo thạch.
Lấp lánh sáng chói, rực rỡ đến mức suýt làm lóa mắt .
Chiêu bài lớn trong đầu lập tức tắc nghẽn.
Trì Liên bưng từng đống từng đống, nào là vàng, nào là ngọc bích…
Đến cuối cùng, lẽ vẻ mặt đơ cứng của , cô cuối cùng cũng ngừng , sang hỏi :
“Cô xem thử, món nào cô thích ? Cứ chọn thoải mái nha!”
Đôi mắt của Trì Liên rời khỏi một giây nào.
Thì là cố ý bày sẵn cho thấy, để thể mắc bẫy.
Trì Liên lợi dụng cơ hội để tung tin rằng ham của, trộm vàng bạc châu báu của cô , cuối cùng bôi nhọ thanh danh đuổi khỏi nhà họ Trì.
Tôi lập tức thẳng , cố gắng rời mắt khỏi đống châu báu lấp lánh , chuẩn từ chối khéo.
Ai ngờ Trì Liên đột nhiên đập tay lên trán:
“Dùng cách của loài các cô mà , trưởng thành thì chọn cái gì? Đương nhiên là — chọn hết!”
Nói , cô liền đem mớ bảo thạch nhét lộn xộn một cái rương lớn.
Tôi mà suýt đấm ngực dậm chân.
Chỉ mắng cô : đúng là phá của trời đánh!
Giây tiếp theo, cái rương đã đưa thẳng tay .
Nặng trĩu — như là tình cảm sâu đậm Trì Liên dành cho .
Khiến khó tin nổi.
Tôi hỏi:
“Thật sự cho ?”
Nhân lúc đó, còn lén bật ứng dụng ghi âm điện thoại.
Trì Liên để ý động tác nhỏ của , khịt mũi một tiếng đầy khinh thường:
“Chẳng lẽ cô nghĩ cho cái tên đàn ông thúi Trì Xuyên ?”
Vừa nhắc đến Trì Xuyên, cô lập tức nổi giận, nước bọt bay tứ tung, kể bao nhiêu là tội của .
Bao gồm nhưng giới hạn ở việc: Trì Xuyên từng chê bai những viên bảo thạch mà cô cực khổ gom góp chỉ là vài cục kính màu rẻ tiền, suýt nữa còn ném hết .
Còn cả chuyện Trì Xuyên cảm thấy trong lòng của Trì Liên — , là con sói trong lòng cô — chỉ là một con “chó vàng”, và đã đánh cho sói một trận thừa sống thiếu chết.
Từ đó về , hễ con sói thấy dị nhân Bạch Hổ là vội vàng cụp đuôi chạy mất dạng…
Tôi thẳng thừng đáp , giọng chút khách khí:
“Trì Xuyên đúng là tội ác tày trời.”
Đồ phá của trời đánh, bao nhiêu bảo thạch tinh xảo như mà dám là kính màu?
Trì Liên ôm lấy , hôn lấy hôn để:
“Vẫn là cô hiểu ! Hu hu hu, con nhỏ nhắn mềm mại thơm thơm như cô thật là tuyệt vời!
Không biết Trì Xuyên tích bao nhiêu công đức mới phúc cưới cô về làm vợ nữa!”
Lúc , phần mềm ghi âm trong điện thoại, chỉ tự vả cho tỉnh.
Một mỹ nữ bụng như , mà đó tưởng tượng cô thành …
Tôi thật sự đáng chết mà.
8
Tộc Bạch Hổ tuy mạnh mẽ, nhưng việc sinh con vô cùng khó khăn.
Trong nhà số lượng Bạch Hổ còn nhỏ tuổi vô cùng hiếm hoi.
Cũng vì thế, tộc Bạch Hổ cực kỳ xem trọng mỗi một thành viên trong gia tộc.
Lần , Trì Liên thương khi tiến bí cảnh thử luyện, suýt chút nữa mất mạng.
Phải nhờ đến mấy dị nhân Bạch Hổ cùng truyền tu vi cho cô , cô mới thể vớt cái mạng về từ Quỷ Môn Quan.
Hóa , đêm tân hôn Trì Xuyên vội vàng bỏ rơi là vì cứu Trì Liên.
Anh đã đánh đổi gần như bộ tu vi, một thời gian dài thể hóa hình thành .
Cũng bởi , mới tránh mặt gần một tháng.
Mãi đến khi còn đến công ty tìm nữa, mới cuống lên.
Anh thu nhỏ nguyên hình, biến thành mèo con, đến làm nũng mặt , giữ trong Trì gia.
Trì Liên kể bộ đầu đuôi sự việc.
“Hứ, bình thường thì lạnh lùng khó chịu như , ngờ còn biết tính toán thế cơ đấy!”
Vừa lúc đó, Trì Xuyên vì lo lắng mãi về nên đến tìm, đúng lúc thấy câu .
Sắc mặt … đen như đáy nồi.
Trì Liên đang lưng về phía cửa, phát hiện sự hiện diện của Trì Xuyên.
Cô còn thân mật nắm tay , làm nũng:
“Đêm nay ở đây ~ ngủ với nha~”
“Tôi còn hơn cái tên hổ tâm cơ nhiều!”
Lông mi của Trì Liên chớp chớp, đôi mắt to tròn ngập tràn sức tấn công, suýt chút nữa đỡ nổi.
Tôi lén lút liếc sang Trì Xuyên, phát hiện sắc mặt … càng đen hơn nữa.
Tôi do dự với Trì Liên:
“Cái … lắm thì ?”
Trì Liên còn kịp mở miệng, thì giọng lạnh lẽo của Trì Xuyên đã vang lên:
“Sau khi vết thương lành, mỗi ngày huấn luyện thêm mười hiệp.”
Trì Liên chết sững.
Tôi định mở miệng xin tha giúp cô , Trì Xuyên đã thêm một lời, nắm lấy tay , kéo .
Trì Liên vẫn đầy tiếc nuối:
“Không thể ngủ cùng đêm nay ?”
Tôi còn kịp trả lời, đã thấy gân xanh thái dương Trì Xuyên giật giật.
Trì Xuyên đầu , từng chữ từng chữ gằn :
“Cô là vợ !”
Ngữ khí nghiến răng nghiến lợi đến mức rõ ràng thể lẫn.
Trì Liên suy nghĩ một chút, hỏi vô cùng nghiêm túc:
“Vậy… thể gia nhập gia đình ?”
Trì Xuyên cuối cùng cũng chịu nổi nữa:
“CÚT!”
Cuối cùng, Trì Xuyên đầu , ánh mắt dịu dàng đến mức như sắp chảy nước :
“Vợ , bây giờ cũng khá trễ , chúng ăn tối ?”
Tốc độ đổi mặt nhanh đến mức khiến cả và Trì Liên đều há hốc miệng.
xong, mới phát hiện… đúng là bắt đầu thấy đói thật.
Thế là gật đầu đồng ý.
9
Ăn tối xong, Trì Xuyên bế thẳng về phòng.
Vừa khóa cửa, những nụ hôn dày đặc liền rơi xuống ngừng.
Hơi thở của Trì Xuyên ngày càng trở nên nặng nề, bàn tay mang theo lớp chai mỏng của dọc theo vạt váy mà lần dần lên cao, cuối cùng dừng , nóng bỏng đến bỏng rát.
Anh chớp mắt, giọng khàn khàn mang theo dụ dỗ:
“Vợ , bây giờ thể làm nốt chuyện hồi chiều còn dang dở ?”
Lúc , Trì Xuyên vẫn giữ nguyên bộ dáng chỉnh tề, chỉ là sơ mi xuất hiện vài nếp nhăn mờ ám, trông càng thêm cấm dục.
Tôi khiêu khích đến mức tâm trí cũng bắt đầu lạc lối.
Một lúc lâu , mới móc ngón tay cà vạt của , kéo hôn .
Tay chân bắt đầu an phận, cởi một nửa hàng cúc áo Trì Xuyên, thì đột nhiên cảm giác một luồng ấm nóng trào từ bụng.
Động tác của khựng .
Khứu giác của dị nhân vốn nhạy bén, Trì Xuyên đang đắm chìm trong ham cũng lập tức tỉnh táo .
lúc đó… đến tháng.
Cả và Trì Xuyên đều im lặng vài giây.
Cuối cùng, Trì Xuyên thở dốc đầu , đó bế phòng tắm.
Đợi xử lý xong , Trì Xuyên vẫn đang tắm vòi sen.
Những giọt nước trượt từ cơ ngực rắn chắc của chảy xuống tận đường nhân ngư…
Nhìn cứ như cố tình dụ dỗ .
Tiếc là giờ lòng mà lực, chứ thì thật sự nhào lên dạy dỗ một trận trò.
Tôi cố gắng dời mắt chỗ khác, cầm váy ngủ nhanh chóng tắm.
Trì Xuyên vốn định bảo đợi một lát, nhưng bây giờ dám thẳng , sợ kìm lòng mà tay sàm sỡ mất.
Vừa bước phòng tắm, nước lạnh lẽo tràn bao lấy , khiến nhịn rùng một cái.
Trong lòng dâng lên thêm vài phần áy náy.
Trì Xuyên thật đáng thương, rõ ràng đã vợ , mà vẫn tự giải quyết bằng nước lạnh…
10
Vì cảm thấy áy náy, khi tắt đèn, cố ý hôn lên má Trì Xuyên một cái.
“Chúc ngủ ngon.”
Tôi thấy trong tiểu thuyết, những cặp vợ chồng thân mật thường hành động như .
Mặc dù hiện tại và Trì Xuyên thân thiết lắm, nhưng thể dần dần trở nên gần gũi hơn.
Hơn nữa cách đối xử với hôm nay, hình như thật sự khá thích .
Cho nên hôn chúc ngủ ngon, chắc sẽ thích lắm nhỉ?
Ý chỉ là bù đắp cho một chút thôi, nhưng ánh mắt của Trì Xuyên lập tức trở nên sâu thẳm, thở hổn hển đè xuống giường, hôn loạn lên môi và cổ .
Anh vẫn cố giữ chút lý trí cuối cùng, cuối cùng chỉ nhẹ nhàng hôn lên trán một cái.
“Chúc ngủ ngon.”
Nói xong liền tắm nước lạnh lần nữa.
Trời đất chứng giám… thật sự ngờ phản ứng của mạnh đến thế.
11
Sáng hôm , lúc Trì Xuyên chuẩn đến công ty, cố gắng cưỡng cơn buồn ngủ, dậy giúp thắt cà vạt.
Trì Xuyên giả vờ vô tình nhắc đến:
“Vợ , trưa nay em thể mang canh đến cho ?”
“Những nhân viên khác đều cơm nhà làm từ thân, chỉ là .”
Trì Xuyên cứ như đang giả vờ tội nghiệp mặt .
Tay khựng giữa trung, nếu nhắc, còn suýt quên.
Trước mang canh đến cho , lấy đủ lý do để gặp .
Dù biết lý do, nhưng lần nào cũng đang ở công ty, để chạy tới gặp, xem là trò hề ?
Tôi liếc một cái:
“Còn xem tâm trạng.”
Nói xong, chỉnh cà vạt cho , xoay định trở về ngủ tiếp.
Kết quả là Trì Xuyên đột ngột ôm chặt lấy , cằm tựa lên vai .
Có vẻ như thấy ngại ngùng, giọng nhỏ, nhưng vẫn rõ.
Anh :
“Trước thể hóa hình, cũng thể thu nhỏ kích cỡ thành dạng mèo dễ thương… … sợ sẽ làm em sợ, nhưng gặp em, nên mới luôn là ở công ty, để mỗi lần em đến, thể lén em một cái…”
“Anh biết như ích kỷ, nhưng thật sự nghĩ cách nào hơn để đường đường chính chính gặp em.”
“Những bát canh em mang về, đều bảo quản gia giữ hết.
“Anh đã uống hết , ngon.”
Trì Xuyên thấy đáp lời, tưởng vẫn đang giận, liền buông vòng tay ôm , cuối cùng thử dò hỏi:
“Vậy… trưa nay thể về ăn cơm cùng em ?”
Anh thật sự trông đáng thương.
Huống hồ, ngay từ lúc giải thích, đã gần như hết giận .
Tôi nghĩ một chút, chỉ uống canh thì đủ no, thế là :
“Trưa nay về ăn cơm với em .”
Nói , kiễng chân hôn lên má một cái:
“Được , em giận nữa, mau làm .”