Summary
Hi Châu Một Đời
Bên cạnh Phó Hàn Thanh được bảy năm, anh ta nói anh ta chán rồi, xoay người tìm một cô gái xinh đẹp trẻ tuổi hơn.
Lần này tôi không nháo, ném nhẫn, cắt chiếc áo cưới vừa mới mua.
Đêm khuya lên máy bay rời khỏi thủ đô.
Bạn bè anh ta đã cá cược, xem tôi sẽ cúi đầu và yêu cầu làm hòa sau bao lâu.
Phó Hàn Thanh cười lạnh: “Không quá ba ngày, cô ta sẽ khóc lóc trở về cầu xin tôi.”
Nhưng ba ngày rồi lại ba ngày, tôi vẫn hoàn toàn không có tin tức gì.
Phó Hàn Thanh rốt cuộc ngồi không yên, lần đầu tiên chủ động gọi điện thoại cho tôi: “Trần Hề a, nháo đủ rồi thì trở về đi…”
Đầu dây bên kia lại truyền đến một tiếng cười khẽ của người đàn ông: “Phó tổng, dỗ con gái cũng không thể để qua đêm, nếu không, sẽ bị người khác bắt đi đó.”
Phó Hàn Thanh hai mắt đỏ ngầu nghiến răng nghiến lợi: “Để Trần Hề nghe điện thoại!”
Thẩm Lương Châu cúi đầu hôn tôi: “Không nghe được, người còn đang ngủ, tôi phải hôn cho cô ấy tỉnh trước đã.”
Truyện rất hay, tác giả viết chắc tay, miêu tả tâm lý rất tinh tế. Truyện rất hợp với câu Có không giữ mất đừng tìm.
Cảm ơn nhà dịch nhiều.
Nếu như đêm đó Hề Hề vẫn làm loạn và đồng ý chia tay thì thằng cha này còn lâu mới hối hận, nó vẫn sẽ tiếp tục yêu đương với con Huyên Huyên kia và bỏ Hề Hề thôi
Hoàn 🌸
Zừa lòng tôi lắm
mất đi r mới hối tiếc
Truyện hay!