Kẹo Đường Gai - Chương 1
1
“Em yêu, đang làm gì đấy?”
Khi Tạ Trầm Chu gọi điện tới, đang cùng Lâm Tuyết đốt tiền trong một cửa hàng đồ hiệu.
“Đang tiêu tiền.”
Tôi làm nũng, đáng thương than vãn.
“Tiêu tiền mệt quá , mấy cái túi cũng chẳng hứng thú gì hết. Chồng ơi, thể đừng mua nữa ?”
Tạ Trầm Chu khẽ bật qua điện thoại.
Giọng trầm ấm, từ tính, dễ như tiếng đàn cello cao cấp đang gảy lên từng nốt.
Anh dịu dàng dỗ dành .
“Chắc là em mấy mẫu trong nước mãi nên chán . Vài hôm nữa đưa em sang Pháp một chuyến, chúng sang đó mua.”
“Vâng ạ.”
Cuộc gọi kết thúc.
Lâm Tuyết lập tức lao đến, giả vờ hung dữ bóp cổ .
“Đồ đáng chết, tiêu tiền mà còn kêu mệt hả? Tổng giám đốc Tạ của còn dịu dàng đưa đổi môi trường mua sắm nữa? Tớ liều với mấy đứa nhà giàu như luôn!”
Thật sự của .
Trong giới ai mà chẳng biết, Tạ Trầm Chu tính cách lạnh lùng, nhưng là một tên cuồng sủng vợ chính hiệu.
Chúng kết hôn, đã đưa cho một chiếc thẻ đen giới hạn.
Sợ ngại dám tiêu, còn đặt quy định: mỗi tháng tiêu hết 2 triệu tiền tiêu vặt.
Khi đó chỉ là một cô gái nghèo đột nhiên phát tài, làm gì tâm tư hoang phí?
Tôi chỉ nghĩ đến việc tích góp, lỡ kim chủ đá thì còn vốn xoay sở.
Thế là như chuột nhắt tích trữ lương thực, mỗi tháng gom 2 triệu mua vàng cất .
chẳng bao lâu Tạ Trầm Chu phát hiện.
Anh lập tức chuyển khoản định kỳ 2 triệu mỗi tháng tài khoản cá nhân của để tiết kiệm, đồng thời yêu cầu tiêu thêm 2 triệu nữa ăn chơi, mua sắm, tiêu gì cũng .
Tôi đau lòng như chảy máu, căn bản là nỡ tiêu.
Anh đích thân dắt tiêu tiền, nhất định rèn luyện cho thói quen vung tay như nước.
“Em cứ tiêu thoải mái, chồng nuôi nổi em.”
Nếu hôm nào tâm trạng , sẽ dừng công việc ngay, cùng du lịch khắp nơi giải sầu.
Thật sự là ông chồng kiểu mẫu, chu đáo nhất trong giới.
Lâm Tuyết nhích gần, hề hề.
“Nói thật , tổng giám đốc Tạ nhà nắm nhược điểm gì đúng ?”
Nhược điểm ?
Tôi trầm tư suy nghĩ.
Nếu việc Tạ Trầm Chu cưới …
Là để khiến trúc mã Cố Linh của chết tâm, dọn đường cho em kế là Nguyễn Khinh Vụ.
Vậy… tính là nhược điểm nhỉ?
2
Xe của Tạ Trầm Chu đã đến.
Tôi và Lâm Tuyết lưu luyến chia tay , thì yên tĩnh trong xe chờ.
Lúc trời đã nhá nhem tối, đèn neon trong thành phố lần lượt sáng lên, ở ghế , cả ẩn trong bóng tối mờ mịt, thỉnh thoảng ánh đèn xe vụt qua, chiếu lên gương mặt , càng làm nổi bật vẻ điển trai sắc nét đến mức tưởng.
là cái kiểu quyến rũ khiến phát điên lên .
Vừa lên xe, đã vươn tay ôm lấy eo , kéo lòng, tay giữ đầu , bá đạo hôn lên môi .
Không khí trong xe bỗng chốc trở nên mờ ám và ướt át.
Tài xế vốn đã quen thuộc với cảnh , thức thời kéo tấm ngăn giữa hai hàng ghế lên.
Sau một nụ hôn dài đến nghẹt thở, Tạ Trầm Chu áp môi tai , giọng khàn khàn hỏi:
“Em yêu, hôm nay xem tin tức ?”
Đầu óc vẫn còn choáng váng.
Mắt tròn xoe, phản ứng chậm nửa nhịp.
“Hả? Tin gì cơ?”
Ngón tay Tạ Trầm Chu khẽ lướt qua môi , ánh mắt sâu thẳm, càng lúc càng u tối.
Trong lòng lập tức vang lên hồi chuông báo động.
Tôi lao lòng làm nũng.
“Đi dạo cả ngày , mệt chết, huhu…”
Tạ Trầm Chu thấu chiêu trò nhỏ của , bật cưng chiều.
“Em yêu, đừng cử động.”
Tôi: ?!
Thế là ngoan ngoãn im.
Tôi nước mắt lưng tròng , nũng nịu : “Chân đau…”
Tạ Trầm Chu bất đắc dĩ tha cho .
Đường đường là tổng tài cao cao tại thượng, mà cúi tháo giày cao gót cho , từ tốn xoa bóp chân .
Da trắng đến phát sáng, còn làn da thì ngăm ngăm như màu lúa mạch.
Sự tương phản quá rõ ràng, trông gợi cảm khiến đỏ mặt.
Tôi hổ, khẽ co chân , nhưng nắm chặt cho nhúc nhích.
“Đừng nhúc nhích.”
Tôi: “?”
3
Tôi Tạ Trầm Chu bế về nhà.
Vừa bước cửa, đã cúi xuống hôn thật sâu.
Tôi gom hết chút lý trí cuối cùng để ngăn .
“Chồng , tắm đã.”
Tạ Trầm Chu hít sâu một , một cái, bế bổng lên và đưa thẳng phòng tắm.
Ánh nến thơm dịu nhẹ thắp lên, bồn tắm đủ rộng cho hai đã giúp việc chuẩn sẵn, nước đã đầy, còn nổi cả cánh hoa hồng xinh .
Không khí trở nên nóng bỏng và ẩm ướt.
Tạ Trầm Chu giống như một con sói hoang đang đói khát, còn là con mồi mà đã chờ đợi từ lâu.
Bắt lấy, xé nát, nuốt trọn bụng.
Anh khẽ hỏi :
“Em yêu, em ai là ?”
Tôi nức nở, mắt đỏ hoe đáng thương.
“Huhu là em, là em!”
Giọng Tạ Trầm Chu khàn khàn, dịu dàng dỗ dành .
“Đừng nữa, ngoan.”
Tôi chẳng khác nào con cá thớt chờ xẻ thịt.
Đáng giận thật, cá mặn dù lật … vẫn là cá.
Kêu đến khàn cả giọng, con sói cuối cùng cũng trỗi dậy chút lương tâm, chịu buông tha cho nó.
4
Hôm , Tạ Trầm Chu ung dung, tinh thần phơi phới làm.
Trước khi , dịu dàng hôn nhẹ lên môi , vẻ mặt áy náy đầy thương tiếc.
“Nếu mệt thì hôm nay cứ ngủ thêm một chút. Tối qua là biết tiết chế, vợ yêu vất vả .”
Giả tạo!
Sao lúc tối biết tự kiểm điểm? Giờ thì còn ích gì?
Tôi tức giận lưng về phía .
Tạ Trầm Chu khẽ , giúp đắp chăn rời khỏi phòng.
Tôi mệt rã rời, chẳng còn sức mà dậy, bẹp giường như con cá khô phơi nắng.
Mãi đến trưa, khi uống xong bát canh gà bổ dưỡng do làm chuẩn , mới hồi phục chút sức sống.
Đứng gương .
Làn da trắng nõn của đầy những vết bầm xanh tím.
Đồ súc sinh!
Càng nghĩ càng giận!
Rõ ràng là vận động đôi bên.
Tại Tạ Trầm Chu thì giống như yêu tinh hút tinh khí, sáng rỡ đầy sinh lực.
Còn thì như hút cạn sinh mệnh, mệt đến mức gãy cả thắt lưng.
lúc đang âm thầm chửi rủa, thì Lâm Tuyết gọi điện tới.
“Chi Chi, xem tin ?”
Tôi thấy kỳ lạ, ai cũng hỏi xem tin ?
“Cố Linh ly hôn ! Mau lên mạng xem , hot search nổ tung !”
Tôi ngẩn , cầm điện thoại mở tin tức.
Tổng giám đốc Tập đoàn Cố Thị – Cố Linh, và thiên kim nhà họ Tạ – Nguyễn Khinh Vụ đã chính thức ly hôn, tin đang đầu bảng tìm kiếm.
Thảo nào tối qua Tạ Trầm Chu bất thường như .
Thì bạch nguyệt quang – em kế của … ly hôn .
Tạ Trầm Chu cứ nghĩ che giấu .
thực sớm đã biết, cưới chỉ vì dọn đường cho Nguyễn Khinh Vụ.
Bởi vì Nguyễn Khinh Vụ thích Cố Linh, còn Cố Linh thích .
Nói thì cũng là một trò hiểu lầm to đùng.
Tôi và Cố Linh là thanh mai trúc mã, tình cảm bạn bè trong sáng.
Năm đó từng điên cuồng theo đuổi một thời gian, khí thế rầm rộ, khiến cả thành phố đều biết, bên ngoài thì giống như yêu đến điên cuồng.
thực tế là, Cố Linh bốc trúng thử thách trong trò “đại mạo hiểm”, hình phạt là theo đuổi rầm rộ suốt hai tháng.
Tạ Trầm Chu đường đường là tổng tài, biết điều tra một chút ?
Dù gì lần đó cũng nhiều bạn bè tham gia, chỉ cần hỏi sơ là biết, cần gì tự hi sinh, giúp Nguyễn Khinh Vụ làm cánh chim chở tình yêu?
Nói thì , tuy cưới với mục đích khác.
với tư cách là chồng, Tạ Trầm Chu cũng đến nỗi tệ.
Rộng rãi, dịu dàng, chu đáo.
Chỉ một khuyết điểm.
Là tuyệt đối thể chấp nhận việc gặp mặt Cố Linh.
Lúc mới cưới, lần dự tiệc sinh nhật Cố Linh, chỉ đơn giản là tặng quà và uống chút rượu.
Vừa về đến nhà đã Tạ Trầm Chu kéo thẳng phòng ngủ tối om.
Anh thong thả lấy mấy sợi xích vàng biết chế từ bao giờ, khóa giường.
Tôi lóc cầu xin cũng lay chuyển .
Cuối cùng, ép cắt đứt quan hệ bạn bè với Cố Linh.
Một năm ngày chúng kết hôn.
Cố Linh và Nguyễn Khinh Vụ cũng thành vợ chồng.
Vậy mà mới hai năm, hai họ đã ly hôn.
Giờ thì bạch nguyệt quang cũng đã độc thân .
Vậy nên biết điều một chút, tự giác nhường chỗ?
5
Thời gian tiếp theo, Tạ Trầm Chu hề biểu hiện gì khác thường.
Thậm chí còn giữ đúng lời hứa, đưa bay sang Paris một chuyến để tha hồ mua sắm.
Tôi chẳng hiểu đang nghĩ gì, dứt khoát giả vờ hồ đồ.
Dù thì, ở vị trí lâu một chút là thể nhận thêm lương một thời gian nữa.
Rời khỏi Tạ Trầm Chu, biết mà tìm công việc lương tháng 4 triệu?
Chưa kể cái chức “Phu nhân Tạ” còn nhàn đến mức thể tin nổi, ngoại trừ việc đối mặt với sự… sung sức quá mức của chồng, thì mọi thứ đều là điểm cộng.
Tôi sống kiểu “gõ chuông chùa ngày nào ngày nấy”, giả vờ biết chuyện bạch nguyệt quang đã ly hôn.
Chủ trương: Ngày nào yên thì cứ tận hưởng ngày .
Cuộc sống cứ thế trôi qua nhanh chậm, cho đến một ngày, quản gia hốt hoảng chạy đến với : “Annie mang thai .”
Annie là cô chó nhỏ giống Cavalier King Charles mà Tạ Trầm Chu tặng .
Một “cô công chúa nhỏ Disney” đến mức khiến tan chảy.
Năm đó, con chó nuôi suốt 7 năm lạc mất, đến sưng cả mắt.
Tạ Trầm Chu thấy bèn mang Annie về tặng để dỗ dành.
Tuy là tặng cho nuôi, nhưng Tạ Trầm Chu cho phép quá thân thiết với nó, ngày thường do quản gia chăm sóc.
Chỉ cần phát hiện gần gũi với Annie quá mức, sẽ lập tức cho đưa Annie “mất tích” một thời gian.
“Đừng dành quá nhiều tình cảm những thứ quan trọng. Em chỉ cần yêu là đủ.”
Tôi còn từng nhạo vì ghen cả với một con chó.
Tạ Trầm Chu ý đùa, vì buộc lòng tiết chế , thân mật với Annie quá nhiều, nhưng trong lòng vẫn coi nó như con gái mà yêu thương.
Nay đột nhiên tin nó mang thai.
Tôi như sụp đổ, nhịn mà gọi điện lóc với Tạ Trầm Chu.
“Chồng ơi, Annie nhà con chó vàng nào bên ngoài phá ! Hu hu hu!”
Đáng chết thật.
Thằng chó vàng đó đừng để bắt , bắt đánh gãy chân nó!
Tạ Trầm Chu ban đầu dỗ dành một hồi.
Sau đó trầm ngâm suy nghĩ một lát, liền xác định nghi phạm.
“Annie tiếp xúc với chó bên ngoài.
“Chắc là lần chúng về nhà cũ, nó đã lòng Chiu Chiu .”
Chiu Chiu là một chú chó Cocker Spaniel xinh .
Xét về ngoại hình, đúng là cũng khá xứng với Annie.
Dù thì, vẫn còn hơn con chó vàng bên ngoài động , tự an ủi như .
Tôi đưa Annie đến bệnh viện thú y siêu âm thai.
Trong khu chờ, một chị gái đang mang thai cũng dắt theo một chú chó Pomeranian nhỏ xíu chờ khám.
Nhìn cái bụng tròn vo của chị ,
Trong đầu bỗng “ting” một tiếng—
Chợt nhận điều gì đó.
Xong .