Kẹo Đường Gai - Chương 2
Hình như đã hai tháng kinh.
Mang theo cảm giác bất an, gọi cho Lâm Tuyết để nhờ cô cùng bệnh viện.
Khoảnh khắc cầm kết quả xét nghiệm trong tay, lòng cũng nguội lạnh theo.
Đã mang thai hai tháng.
Tính , chắc là đêm hôm đó khi shopping về, mang thai.
Lúc mới cưới, Tạ Trầm Chu từng là theo chủ nghĩa DINK ( sinh con).
Thật hiểu hết.
Cái gì mà chủ nghĩa DINK chứ, chỉ đơn giản là đứa bé sinh từ bụng của em kế bạch nguyệt quang mà thôi.
Nếu đứa trẻ con của Nguyễn Khinh Vụ, thì thà rằng .
Tạ Trầm Chu cần đứa bé .
Còn , nhất định sẽ giữ lấy!
Xem cái chức “Phu nhân Tạ” thể bám víu thêm nữa .
Hu hu hu, sắp buộc … thôi việc .
6
Chuyện mang thai, đã nhờ Lâm Tuyết giữ bí mật.
Vậy mà cô đầu liền với Cố Linh.
Tôi còn về đến nhà, điện thoại của Cố Linh đã gọi tới.
“Chi Chi, đứa bé thể giữ .”
Chúng ba năm liên lạc, chuyện lần đầu, liền bảo phá thai?
Tôi lập tức bùng nổ.
“Tôi và Tạ Trầm Chu là vợ chồng hợp pháp, mang thai con của , tại thể giữ?”
Cố Linh cũng lớn tiếng.
“Chúng là bạn bè bao nhiêu năm , lẽ nào hại ?
“Tạ Trầm Chu đơn giản như nghĩ !”
Tôi tức đến nỗi cúp máy ngay.
Về đến nhà, thấy Nguyễn Khinh Vụ trong phòng khách.
Đối với em gái kế cùng huyết thống , Tạ Trầm Chu che chở như trân bảo, chỉ gặp cô đúng một lần ngày cưới, thân thiết.
Nhìn thấy , Nguyễn Khinh Vụ nở một nụ cao quý, thanh nhã.
“Cô Hứa.”
Tôi cố nén cơn bốc hỏa trong lòng, ngoài mặt vẫn giữ phép lịch sự, gượng gạo nhẹ.
“Khinh Vụ tới chơi ?
“Anh cô vẫn tan làm, cô chơi một lát nhé.”
Cô bình thản đáp.
“Tôi đến để tìm cô.”
“Hả? Tìm việc gì ?”
Cô quan sát một lúc, ánh mắt bỗng trở nên sắc lạnh.
“Có lúc thật sự biết nên ghen tị với cô, thấy cô đáng thương.
“Một món đồ đẽ vô dụng, chỉ biết giường dỗ dành đàn ông, an tâm mà làm sâu gạo, sống mơ màng đến hết đời.
“Hứa Nam Chi, cô chính là tai họa của nhà họ Tạ!”
Nguyễn Khinh Vụ buông lời đầy ngạo mạn xoay bỏ , tiếng giày cao gót gõ cộc cộc xuống sàn nhà.
Tôi chết lặng tại chỗ, kịp phản ứng.
Gì đây?
Cô lên cơn gì nữa?
Tự nhiên chạy đến nhà , mắng một trận tơi bời?
Hai ly hôn , giờ thay phiên tới tìm gây sự?
Tức chết mất!
Người làm bằng đất còn biết tức giận, huống chi là !
Tôi quyết định chịu nhịn nữa, chạy là thượng sách.
Việc đầu tiên: kiểm kê tài sản thật nhanh.
Kết hôn ba năm, mỗi tháng 2 triệu gửi tài khoản đều đặn, tổng cộng là 72 triệu.
Đám túi xách thì mang .
trang sức thì thể.
Tôi chọn mấy bộ trang sức cao cấp đắt tiền nhất, đóng gói kỹ càng cẩn thận.
Cuối cùng, nể tình tiền bạc từng tiêu chung, thêm một tờ giấy nhớ.
【Cô đã ly hôn , chủ động lên nhé, đừng làm nam phụ thâm tình mãi trong im lặng nữa, chúc hai hạnh phúc.】
Viết xong.
Tôi mở danh bạ, bộ cách liên lạc với Tạ Trầm Chu – xóa sạch, chỉ với một cú chạm là chặn hết.
Thu dọn gọn gàng, đầu liếc căn biệt thự đã sống ba năm.
Sau đó kéo vali, thèm ngoái đầu mà chạy trốn.
Nhà họ Tạ thì chứ?
Bổn tiểu thư… thèm hầu nữa!
Hừ!
7
Tôi chạy nước ngoài.
Thứ nhất là vì chi phí sinh hoạt ở đó quá cao, mà thì sống quen tằn tiện , làm “Phu nhân Tạ” suốt ba năm cũng sửa cái chất nghèo bền vững trong .
Thứ hai là vì lịch sử xuất cảnh dễ tra lắm.
Tuy đã chủ động nhường chỗ cho bạch nguyệt quang, giúp Tạ Trầm Chu giải quyết một mối phiền toái, về lý thuyết hẳn sẽ tìm .
lỡ thì ?
Dù gì cũng đã cuỗm hơn 72 triệu của .
Giả sử công ty đột nhiên gặp khó khăn về vốn, đang cần tiền gấp, mà phát hiện ôm số tiền đó cao chạy xa bay, chẳng tiêu đời ?
Nên đổi luôn điện thoại và sim, thuê hẳn một chiếc taxi, cứ thế chạy thẳng một đường về phía nam.
Cuối cùng, dừng ở một thị trấn nhỏ ở vùng Giang Nam.
Khung cảnh nơi đây như tranh thủy mặc, nhịp sống của dân cũng chậm rãi, an yên.
Người trẻ ít, mà ai nấy cũng sống đầy sức sống, hương vị.
Cô gái sống phòng bên với :
“Hồi , giới trẻ đổ xô thành phố lớn, cố gắng cày cuốc nửa đời , đến cuối vẫn đủ trả hết tiền mua nhà.
“Giờ ai cũng ngộ , xu hướng bây giờ là im mặc kệ đời. Chủ trương là: ba mẹ thì dựa ba mẹ, thì dè sẻn từng đồng mà sống. Sống ngày nào ngày đó, chứ cố gắng giờ xa vời lắm.”
Tôi đồng cảm: “Thế còn chị thì ?”
Cô híp mắt đáp:
“Tôi á? Tôi thuộc dạng xin tiền ba mẹ, tiết kiệm từng đồng để sống.”
Cô lái xe chở đến cửa hàng mẹ và bé.
Để chứng minh thật sự sống tiết kiệm, cô còn làm màu thu của 10 đồng tiền xăng thản nhiên hẹn hò.
Tôi thì ở , một lang thang trong cửa hàng mẹ và bé.
Trong tiệm ngoài còn khách nào, bà chủ thì cắm mặt điện thoại xem phim ngôn tình.
Những câu thoại ngượng ngùng vang vọng khắp cả cửa hàng—
“Tây Môn Tĩnh, xin , thể buông tha cho ?”
“Phụ nữ , kiếp đừng hòng!”
Tôi cúi đầu chọn mấy món đồ chơi, quần áo nhỏ xinh cho bé, hổ đến mức ngón chân cũng co , cảm giác như thể dùng ngón chân xây cả một tòa lâu đài.
Đồ ở đây thật sự dễ thương đến chịu nổi.
Vì để con những món đồ đáng yêu , thể nhịn!
lúc đang say mê lựa đồ, ai đó từ phía ôm lấy eo , cả gói trọn trong một vòng tay rắn chắc.
Tôi giật nhảy dựng.
Vừa định hét lên, đầu liền đối mặt với một đôi mắt đào hoa quen thuộc.
Tiếng hét nghẹn trong họng, chỉ còn một câu chào lắp bắp.
“Ta… Tạ… Tạ tổng…”
Trong mắt Tạ Trầm Chu ánh lên ý , giọng dịu dàng mà lạnh lẽo.
“Em yêu, mới nửa tháng gặp, đến cả chồng cũng nhận ?
“ là con sói nhỏ vô ơn nuôi quen thật đấy.
“Chồng nên bẻ gãy hai chân em, trói lên giường nhốt , em thấy thế ?”
8
Tôi kìm mà lạnh cả sống lưng.
Ai hiểu cảm giác chứ, rõ ràng Tạ Trầm Chu đang …
ánh mắt lúc , y hệt như lần từ tiệc sinh nhật của Cố Linh trở về.
Bề ngoài thì dịu dàng, nhưng thật là lạnh lẽo, ngấm ngầm giấu dao.
Anh phát hiện “ôm bụng bỏ trốn” ? Sợ đứa con riêng sẽ làm lung lay vị trí của đứa con do bạch nguyệt quang sinh ?
Hay là cảm thấy ôm trọn 72 triệu bỏ trốn, tham lam quá đỗi?
Chết tiệt, đoán sai mà, tiền của giới tài phiệt dễ kiếm chút nào!
Không lẽ định giết diệt khẩu thật?
Hu hu hu, bổ sung canxi ở cho kịp giờ !
Tình hình mắt cực kỳ lạc quan.
Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, lập tức đổi cách xưng hô.
“Không chồng ơi, em cãi… , em giải thích đã!”
Tạ Trầm Chu vẫn nhàn nhạt: “Ừm?”
Tôi vắt óc suy nghĩ, mồ hôi lạnh túa đầy trán.
“Thật em biết… cưới em chỉ là tính toán. em trách , cũng mong đừng trách em. Mình coi như huề .
“Giống như tờ giấy em để cho … em chúc hai hạnh phúc.”
Tạ Trầm Chu vẫn dịu giọng, bình thản hỏi :
“Phu nhân Tạ, em đang chúc và ai hạnh phúc cơ?”
Đáng sợ thật.
Rõ ràng nét mặt thay đổi, nhưng ánh mắt đen lạnh như băng giá.
Tôi há miệng, nhưng dám lặp lần thứ hai, nghẹn ngào cầu xin.
“Tạ Trầm Chu, em xin … thể tha cho em ?”
Vừa xong.
Tôi bỗng cảm thấy câu thoại … quen quen?
Hình như ở …
Thôi kệ, nghĩ nữa, tới thì tới!
“Tha cho em?”
Tạ Trầm Chu bật nhẹ, ánh mắt bình lặng như bầu trời cơn giông.
Anh ôm ngang lên, sải bước ngoài.
Trợ lý theo lập tức thanh toán bộ những món chọn, đóng gói mang .
Bà chủ tiệm còn tâm trí để xem phim nữa.
Nhìn theo bóng dáng đàn ông cao lớn, điển trai ôm lấy phụ nữ nhỏ nhắn xinh rời , bà rơi trầm tư.
Sau đó bỗng dưng hét to như gà trống gáy, bấm điện thoại gọi cho bạn thân.
“Trời ơi Mật Tử, tưởng tượng nổi tớ thấy gì !
“Y như phim ngôn tình tổng tài luôn! Không, còn gay cấn hơn cả phim nữa cơ!”
9
Thật khi thấy Tạ Trầm Chu, vẫn chút vui mừng.
Ba năm kết hôn, chúng gần như dính lấy mỗi ngày, từng tách rời.
Ngay cả khi công tác cũng sẽ đưa theo, còn công việc của , từ khi cưới, đã thay từ chức, để an tâm ở nhà làm “Phu nhân Tạ”.
Rời khỏi mới nhận , suốt những năm qua, cuộc sống và thời gian của đều xoay quanh Tạ Trầm Chu.
Cả con đã thoái hóa thành một kẻ vô dụng nhưng xinh .
Chiếc xe lao vút đường.
Tôi bắt đầu thương lượng điều kiện với Tạ Trầm Chu.
“Đợi khi sinh con xong, em làm .”
Tạ Trầm Chu giữ chặt tay lái, mắt thẳng phía .
“Không .”
“Tại ?”
Tạ Trầm Chu nghiêng đầu liếc một cái, ánh mắt sâu thẳm.
“Hứa Nam Chi, em thích Cố Linh đến thế ?”
Tôi hiểu tại nghĩ như .
Rõ ràng là yêu Nguyễn Khinh Vụ, giờ sang đổ cho , định đẩy hết tội qua ?
Mắt đỏ hoe vì uất ức.
“Cố Linh là bạn thuở nhỏ của em, ba năm vì để yên tâm, em đã cắt đứt với , còn thế nào nữa?
“Anh lôi em với một mối quan hệ mờ ám thì mới lòng ?!”
Tạ Trầm Chu đạp phanh thật mạnh, xe dừng đột ngột.
Anh bất ngờ nghiêng , đè cửa kính xe, nâng mặt lên hôn sâu.
Tôi dọa sợ, giãy giụa hết sức.
Anh hôn đến khi gần như ngạt thở mới chịu dừng , nhẹ nhàng vuốt tóc .
“Em yêu, dạo … thật sự ngoan chút nào.”
Tôi nụ luôn hiện hữu gương mặt .
Trong đầu bỗng hiện lên lời cảnh báo của Cố Linh—
“Tạ Trầm Chu đơn giản như em nghĩ !”
Trái tim khẽ trầm xuống.
Tựa ghế phụ, cố gắng xâu chuỗi những dòng suy nghĩ rối bời.
Rồi dần dần lúc nào .
Tỉnh lần nữa, phát hiện đã Tạ Trầm Chu giam lỏng.
Nơi căn biệt thự từng sống ba năm qua, mọi thứ đều lạ lẫm.
Trong sân đình đài lầu các, cây cối hoa cỏ xanh mướt, là một căn biệt thự mang phong cách cổ điển kiểu Giang Nam.
Tôi biết nhốt ở .
Tạ Trầm Chu từng đưa đến nơi .
Từ lúc giam ở đây, ngoài mấy giúp việc lo sinh hoạt cho , gặp bất kỳ ai khác, kể cả .
Tôi chợt cảm thấy Tạ Trầm Chu xa lạ.
Ba năm làm vợ chồng, hình như từng thật sự hiểu rõ con .
Tôi biết sẽ nhốt đến bao giờ.
Có thể là cả đời.
Cũng thể… sẽ chết ở đây.
Tôi bắt đầu sợ.
Nên tuyệt thực để phản kháng.
Cách quả nhiên hiệu quả.
Đêm hôm , mơ hồ cảm nhận điều gì đó, bừng tỉnh khỏi giấc ngủ.
“Tỉnh ?”