Lý Đào Lý - Chương 1
01
Phòng ngủ tối om, chỉ chút ánh trăng le lói xuyên qua khe rèm.
Tôi nhẹ nhàng tiến đến cạnh giường mẹ chồng, cất tiếng gọi thì một cái bóng đen vội vàng rời khỏi mẹ, kèm theo đó là tiếng chửi rủa thô tục.
Không để họ kịp phản ứng, bật công tắc đèn cạnh giường.
Ánh sáng chói lóa.
Bố chồng giữ chặt tấm chăn, khuôn mặt đỏ bừng, gầm lên:
“Muốn chết hả? Nửa đêm nửa hôm xông phòng làm gì?”
Mẹ chồng thì hổ đến nỗi lấy chăn che kín mặt, giả vờ như đã chết.
Tôi kéo mãi cũng cái chăn mẹ đang giữ chặt, đành ghé sát tai bà, giọng cung kính:
“Mẹ, dậy ăn sáng ạ.”
“Ăn xong ngủ tiếp cũng như thôi, mẹ?”
Mẹ chồng vẫn bất động, giả chết đến cùng.
Tôi sang thẳng khuôn mặt bố chồng đang nổi giận đùng đùng, mỉm :
“Bố ơi, con nấu cháo kê mà bố thích nhất đấy, cùng mẹ dậy ăn nhé, con lấy cháo cho hai .”
Đi đến cửa, thấy tiếng mẹ chồng thở phào nhẹ nhõm.
Tôi dừng bước, , vẫn giữ nụ :
“À, quần áo sàn con đã nhặt lên nhé, hai mặc xong ăn, để lâu cháo nguội mất.”
Giọng của dịu dàng đến mức nhỏ nước.
Mẹ chồng nắm chặt chăn, khẽ run lên.
Cuối cùng, bố chồng chịu nổi nữa, quát:
“Cút, cút ngoài!”
02
Ngay hôm , mẹ chồng kiên quyết yêu cầu thay khóa phòng.
Nghe vẻ lạ đời nhỉ? Nhà họ ngoài cửa phòng vệ sinh thì tất cả các cửa phòng khác đều hỏng khóa, thể khóa trái.
Ngay ngày đầu tiên về nhà, đã đề nghị thay khóa.
Chồng kéo sang một bên, rằng mẹ cố ý phá khóa.
Mẹ chồng bảo rằng, trong nhà nên bí mật, hơn nữa khóa cửa phòng sẽ khiến bà tiện đắp chăn cho con trai nửa đêm.
Đêm tân hôn, từ chối gần gũi vì biết khi nào mẹ chồng sẽ bước để đắp chăn cho con trai .
Ngày hôm , mẹ chồng đã giục sinh con, rằng vợ cũ của biết sinh con, nên bà chấp nhận.
Lúc đó mới hiểu, trong cuộc sống , mẹ chồng sẽ luôn lấy vợ cũ để răn đe , nhắc nhở rằng tam tòng tứ đức.
Nếu , sẽ kết cục giống như cô – ruồng bỏ thương tiếc.
Kể từ lúc cưới đến nay, một tháng đã trôi qua, mỗi đêm mẹ chồng đều phòng chúng , thời gian cố định.
Có lẽ là khi bà chợp mắt dậy, sẽ ghé qua xem con trai thế nào.
Bà làm gì khác, chỉ bên giường ngắm , kéo chăn đắp cho con trai.
Sáng hôm , bà chắc chắn sẽ kể về việc con trai thò tay khỏi chăn, chân thò ngoài, giọng điệu tự hào như thể nếu bà chăm sóc, con trai bà nhất định sẽ ốm.
Tôi hỏi chồng, chẳng lẽ thấy khó chịu với việc mẹ làm ?
Dù gì cũng đã 27 tuổi .
Anh bảo rằng quen , thấy vấn đề gì.
Anh còn bố mẹ đã tuổi, chịu nổi kích thích, nhiều thói quen cũng thể thay đổi , bảo cũng thuận theo như .
Tôi thở dài, tự hỏi biết vợ cũ của đã sống thế nào?
Dù nữa, đến giờ vẫn gần gũi với .
Ai mà dám làm “chuyện ” trong khi cửa phòng luôn mở toang chứ!
Không ngờ bố mẹ chồng dũng cảm đến , thật sự làm “chuyện ” mà đóng cửa.
Có lẽ họ ngờ con trai công tác, còn lật ngược thế cờ, nửa đêm mò phòng gọi họ dậy ăn sáng.
03
“Thay , khóa cửa phòng nhất định thay.”
Tôi hiếu thảo mẹ chồng, hết sức phụ họa theo lời bà.
Không chần chừ gì, lập tức gọi tới thay khóa. Nhanh gọn lẹ, chỉ trong chốc lát đã thay hết bộ khóa cửa phòng.
Bố chồng còn đích thân thử xem khi khóa trái từ bên trong, bên ngoài mở .
Đợi xác nhận rằng dù dùng chìa cũng mở , ông mới chịu thanh toán tiền.
Lâm Húc công tác về, đưa cho năm vạn tệ tiền lương mới nhận, bảo rằng cưới hai vợ đã vét cạn gia sản , từ giờ trở mỗi tháng sẽ giao hết tiền lương cho , mong biết vun vén quán xuyến.
Anh trông thấy ổ khóa mới thay, liền cau mày hỏi vì lén thay khóa mà hỏi qua bố mẹ ? Lỡ như mẹ làm ầm lên thì đừng trách về phía .
Anh thú nhận bản thân thể chống mẹ, cũng dám phản kháng.
Còn , đây vợ cũ từng định lén thay khóa, mẹ phát hiện, bà từng làm ầm lên đến mức đòi nhảy lầu, cuối cùng chuyện đó mới bỏ qua.
Tôi hiểu , trong cái nhà , ai giỏi làm loạn hơn thì đó đúng.
Tối hôm đó, khóa trái cửa phòng , Lâm Húc sốc, lưỡng lự :
“Thế … quá em?”
“Chút nữa mẹ tụi đóng cửa là để đề phòng bà.”
Anh kể rằng hồi nhỏ cũng từng khóa cửa phòng, khi mẹ lóc mặt, nước mắt nước mũi tèm lem, rằng đứa con mang nặng đẻ đau mà coi bà như trộm cắp, bà còn sống ý nghĩa gì nữa?
Chỉ vì mẹ buồn, từ đó về bao giờ khóa cửa phòng nữa.
Xem suốt hai mươi bảy năm qua, Lâm Húc vẫn luôn là đứa con ngoan từng trải qua thời kỳ phản nghịch.
Không cả, ai cũng sẽ thời kỳ phản nghịch thôi. Mà phản nghịch càng muộn thì khi nổ sẽ càng dữ dội.
Chẳng qua thời điểm bùng nổ của vẫn đến mà thôi. Tôi dịu dàng với , rằng những lúc công tác, vẫn luôn làm như , mẹ chồng cũng ý kiến gì.
Hơn nữa, việc thay khóa là mẹ chủ động đề nghị, cho nên đêm nay cứ yên tâm ngủ, cần chờ mẹ đắp chăn xong mới dám chợp mắt.
Một đêm yên trôi qua, Lâm Húc tỉnh dậy trong tâm trạng đầy mãn nguyện, thở dài cảm khái rằng bao giờ ngủ ngon một mạch như đêm qua.
Vừa mở cửa phòng, mẹ chồng với đôi mắt thâm quầng đã chờ ngay cửa, nước mắt ngắn dài:
“Con , hai đứa ngủ thể đừng khóa cửa ? Mẹ ngoài cửa cả nửa đêm đấy.”
“Mẹ sợ gõ cửa làm phiền hai đứa, mà đắp chăn cho con thì thấy lo lắng yên.”
Vẻ mặt nhẫn nhịn, dè dặt, đáng thương của bà khiến ngay cả cũng suýt mềm lòng.
Còn chồng thì khỏi , cảm giác tội bùng lên ngay lập tức.
04
Lâm Húc là dân kỹ thuật lương cao, chỉ cần tập trung kiếm tiền phát triển sự nghiệp là , thể để tiêu tốn sức lực mấy chuyện lặt vặt thế ?
Tôi bước tới mặt Lâm Húc, chân thành nắm lấy tay mẹ chồng, giọng mềm mại nhận :
“Mẹ, con xin , đã để mẹ lo nghĩ nhiều .”
Mẹ chồng cảnh giác .
Bà lẽ thật sự đã nửa đêm ngoài cửa chỉ để khiến Lâm Húc nhượng bộ, vẻ phờ phạc của bà trông cũng giống giả vờ.
Sau khi nhận , liền mạnh dạn đưa một đề nghị táo bạo:
“Mẹ cứ nửa đêm lo lắng thế , Lâm Húc cũng thấy áy náy trong lòng.”
“Cho nên, khi bàn bạc, bọn con quyết định, từ giờ buổi tối Lâm Húc sẽ ngủ cùng mẹ, như mẹ cũng , tiện tay đắp chăn cho luôn.”
Lâm Húc sững , tròn mắt ngỡ ngàng.
Mẹ chồng như tắc não, cả lưỡi cũng líu :
“Thế còn con thì ?”
Người cũng tệ lắm, còn biết quan tâm hỏi nữa cơ đấy.
“Con nhỏ hơn Lâm Húc hai tuổi, cũng vẫn là trẻ con thôi. Trước đây ở nhà, mẹ con cũng lo con lạnh, nửa đêm còn dậy đắp chăn cho con.”
“ mà nam nữ thụ thụ bất thân, con chắc chắn thể ngủ cùng giường với bố chồng . Thế nên, con sẽ ngủ cùng mẹ và Lâm Húc, mẹ giữa bọn con, tay đắp chăn cho Lâm Húc, tay trái đắp cho con…”
Mặt của Lâm Húc và bố chồng đồng loạt chuyển sang xanh lét, chỉ còn mẹ chồng vẫn mơ mơ màng màng, như bắt kịp tình hình.
Bố chồng vội vàng cắt ngang lời như thể đang niệm chú:
“Con cái lớn phúc của con cái, bà lo lắng lắm làm gì. Lúc Lâm Húc học cấp ba, lên đại học ở ký túc xá, bà cũng đắp chăn cho nó, vẫn sống đấy ?”
“Bà đừng suốt ngày chen giữa vợ chồng nó, tốn công chẳng gì.”
Nói xong, mẹ chồng cũng chẳng cho chúng sắc mặt dễ chịu:
“Chúng mày cũng nên nhớ, thương con chẳng ai bằng lòng cha mẹ, con mới hiểu lòng cha mẹ, lo mà sinh đứa con .”
Nhìn vẻ nghiêm túc lắm, mà chẳng đầu chẳng đuôi. Tôi thật sự bái phục, hiểu bà bằng cách nào mà lái cả câu chuyện sang việc thúc ép sinh con .
Tôi vỗ vai Lâm Húc:
“Chồng , cố gắng lên, tụi tranh thủ năm nay sinh một thằng cu bụ bẫm.”
Mẹ chồng bỗng bừng tỉnh:
“Năm… năm nay á?”
“Năm nay làm mà ?”
Haha, năm nay đã sắp hết , nếu thật sự sinh một thằng cu năm nay, thì nhà chắc đội mũ xanh sáng loáng luôn .
05
Mẹ chồng bắt đầu hoài niệm về điểm của con dâu cũ.
Bà chỉ cái máy giặt tự động, cố ý lớn cho :
“Máy giặt là đồ hồi môn của Lý Yến, thật sự . Cái tủ lạnh hai cánh cũng là của cô đem tới…”
Nói đến đây, bà liếc một cái.
Tôi đáp .
Tôi “hiếu thảo” với mẹ đến mức, mẹ chẳng chuẩn cho món đồ hồi môn nào.
Mẹ chồng tiếp tục tự lẩm bẩm:
“Lúc sửa sang căn nhà , nhà bên đó còn chuyển hết tiền sính lễ sang…”
Lại một ánh xéo sang .
Mẹ thì nuốt trọn mười tám vạn tiền sính lễ, đòi bà nhả ư? Không đời nào.
Nếu nhả , nhà còn lấy gì để cưới vợ cho em trai?
Tôi giả câm giả điếc.
Mẹ chồng xắn tay áo lên, để lộ một chiếc vòng vàng chói lóa, giơ thẳng mắt :
“Đây là quà sinh nhật của , Lý Yến đã dùng tiền lương của nó để mua tặng.”
“Giờ sắp đến sinh nhật …”
Bà chằm chằm kiêng nể gì.
Hết cách, đành tỏ thái độ, nếu sẽ gán là đứa con dâu bất hiếu.
Tôi lấy điện thoại , toe toét bà:
“Mẹ, mẹ cần nữa , con hiểu hết .”
Tôi mở bàn phím số, giơ điện thoại lên mặt bà:
“Mẹ cho con số điện thoại của Lý Yến , con sẽ gọi cho cô .”
“Mẹ ngại mở lời vì nhớ cô , thì để con giúp.”
“Với , con cũng cố sống cố chết bám lấy cái danh con dâu nhà họ Lâm . Chỉ cần Lý Yến vẫn , con sẵn sàng nhường chỗ.”
“Lâm Húc cũng từng với con , sống với ai cũng , miễn là mẹ vui là .”
“Mẹ thích Lý Yến, thì gọi ngay cho cô về làm con dâu mẹ lần nữa, năm nay sinh nhật để cô tặng mẹ một cái vòng vàng thật to nữa…”
Miệng mẹ chồng run rẩy mấy lần, nhưng lời nào, sắc mặt thì đã tái xanh.
Tôi lập tức hiểu ý:
“Mẹ cần ngại, dù Lý Yến thể , nhưng Lâm Húc là hiếu thảo, chắc chắn sẽ sẵn lòng vì mẹ mà cầu xin cô trở về…”
“Giờ con gọi cho Lâm Húc luôn, rõ tâm tư của mẹ cho …”
Mẹ chồng đột nhiên nổi điên:
“Lý Bảo Đệ, cô cố tình đúng ?”
“Tưởng là mèo bệnh dễ bắt nạt ? Hổ gầm, cô tưởng hiền quá mức hả?”
“Tôi… …”
Bà tức đến mức thở hồng hộc, lắp bắp mãi cũng thốt câu chỉnh.
Tôi cũng nổi điên:
“Đã bao nhiêu lần là đừng gọi là Bảo Đệ, đừng gọi là Bảo Đệ, hiểu tiếng hả?”
“Tôi tên là Lý Đào Lý!”
Liên quan đến cái tên , đã với Lâm Húc — ai dám gọi là Bảo Đệ, điên với đó ngay.
Cái tên chết tiệt đó chính là điều duy nhất thể chịu đựng nổi!