Mẹ Chồng Giả Bầu - Chương 4
Tôi thầm thở phào.
Giả vờ lo lắng cho ba, sốt ruột dậy, gọi Trương Chí Cường , đưa điều kiện giải quyết.
“Chỉ cần ba đảm bảo an , khỏe mạnh, ký đơn ly hôn, bán nhà, chia cho một nửa.”
Trương Chí Cường lắc đầu: “Đưa con cho , mới ký.”
Mẹ chồng sốt ruột hét lên: “Mày ngu ? Còn con với cái gì nữa, hôm nay nó phá thai !”
Nghe , Trương Chí Cường sững sờ , tin nổi: “Không thể nào… Chúng mong con suốt hai năm… Em thích trẻ con như mà…”
Bộ dạng đau khổ giả tạo đó khiến buồn nôn. Tôi bực hỏi thẳng: “Vậy đồng ý ?”
Mẹ chồng vội chen lời: “Nó đồng ý, nó đồng ý!”
Ai ngờ, Trương Chí Cường : “Tôi đồng ý.”
Tôi biết ngay mà — cái dày của chỉ ăn một bữa.
Lúc đám chủ nợ sốt ruột, đồng loạt xông lên khuyên nhủ.
Tôi cũng cố tình lớn: “Căn nhà , tám mươi vạn tiền cọc là bỏ , mỗi tháng chỉ góp một ngàn, hai năm mới hai mươi tư vạn.”
“Dù thị trường bất động sản bây giờ lao dốc, thì nhà ít nhất cũng bán hai trăm vạn. Tôi chia cho một trăm vạn, còn lời bảy mươi sáu vạn đấy.”
Vừa dứt câu, cả căn phòng như nghẹt thở, ai nấy đều hít một lạnh.
Đám họ hàng quê, gã xăm trổ cùng đám phía lập tức xúm vây quanh Trương Chí Cường, khuyên nhủ rào rào:
“Anh Cường, ly dị thôi , sống như còn ý nghĩa gì nữa? Vợ cũng phá thai .”
“ đó! Là đàn ông, cầm một trăm vạn trong tay, còn sợ cưới vợ chắc?!”
…
“Anh , mau trả nợ giúp em trai . Nếu , vài hôm nữa tụi phun sơn lên cửa, nhà mà bán cho ai!”
…
mặc cho mọi khuyên thế nào, Trương Chí Cường vẫn nhất quyết nhả miệng.
Chồng , cứ chờ mà hối hận !
Tôi lặng lẽ rời khỏi đó.
16
Tôi đến đồn cảnh sát, đợi suốt một tiếng đồng hồ, ba mới thả .
Khoảnh khắc thấy ông bước với dáng vững vàng, khỏe mạnh…
Trong đầu tự chủ hiện lên hình ảnh ông xe lăn trong kiếp .
Ngay lập tức, sống mũi cay xè, mắt rưng rưng.
“Ba… ba làm con sợ chết…”
Tôi lao đến ôm chặt lấy ba, sợ rằng đây chỉ là ảo giác.
Ông nhẹ nhàng vỗ vai , dịu giọng : “Được , đừng sợ. Mình về nhà thôi.”
May mắn làm , đây là sự thật.
Trên đường về, nhịn liền hỏi: “Ba, rốt cuộc đã xảy chuyện gì ? May mà con nhận tin nhắn của ba.”
Ba thở dài, chậm rãi kể :
“Con ba tức đến tê liệt cơ thể, ba cứ nghĩ mãi… ba đến mức vô dụng như thế ?”
“ mà con cũng giống đang dối… Tính cách của con, đúng là khác một chút.”
“Thế là, để phòng bất trắc, ba âm thầm gửi phong bao lì xì thật to cho các hàng xóm.”
“Hễ lạ mặt đến nhà ba mà vui vẻ gì, là lập tức báo cảnh sát.”
“Ba còn hứa, ai báo thành công sẽ thưởng thêm nữa…”
“Hàng xóm ai cũng lắm.”
“Lần là ông Vương hàng xóm đối diện báo đấy, ha ha, quá kịp thời!”
“Lát nữa ba gửi thêm phong bao cho ông mới !”
…
Ba kể với vẻ mặt hớn hở, cảm thấy bản thân chuẩn chu .
Tôi mà kinh hãi cảm thấy may mắn, trong lòng vẫn còn sợ hãi nguôi.
May mà hàng xóm thấy , chứ nếu hôm nay ai báo, hậu quả… thật sự dám tưởng tượng…
Trong lúc còn đang cảm khái, ba lấy điện thoại , chỉ cho xem:
“Ba chuẩn từ lâu , nhờ Tống nhà bên cài cho ba một phím tắt báo cảnh sát.”
“Chỉ cần để tay trong túi là thể gọi công an ngay, tiện lắm!”
Ba thao tác thử, đó đột nhiên nhớ điều gì, sang hỏi : “Con cũng báo cảnh sát ?”
Tôi gật đầu.
Ba ngượng ngùng , “Hơi quá ha, thành báo ba lần một chuyện, làm phiền cảnh sát mất …”
Nghe mà đúng thiệt! Tôi mở ứng dụng mua hàng : “Để con đặt ngay cái băng-rôn cảm ơn cảnh sát!”
17
Mười giờ tối, đang chuẩn ngủ thì cửa đá “rầm rầm” vang trời.
Tôi dậy mở cửa ――
Chỉ thấy mẹ chồng và Trương Chí Cường ướt sũng từ đầu đến chân, xuất hiện cửa nhà.
Giữ nguyên tôn chỉ “ đánh chó rơi xuống nước”, dịu giọng hỏi: “Có chuyện gì?”
Hắn nghiến răng ken két: “Ly hôn, ký tên.”
Ồ, cuối cùng cũng nghĩ thông .
Tôi : “Được thôi, mai thẳng Cục dân chính, tay trắng khỏi nhà.”
“Cái gì?!”
Mẹ chồng lập tức nhảy dựng, mặt mũi hung dữ như ăn tươi nuốt sống .
“Không là chia cho một trăm vạn ? Với , ba cô khiến con trai bắt tù, còn thả đấy! Cô định bồi thường gì ?”
“Bây giờ để Chí Cường trắng tay ?!”
Tôi gật đầu: “Một trăm vạn là giá chiều nay, các từ chối . Bây giờ, chỉ thể tay trắng mà .”
“Không đời nào! Tôi trả hai mươi tư vạn tiền nhà, thể trắng tay!”
Trương Chí Cường giận dữ đấm cánh cửa, gào lên vô lực: “Cô đừng ép quá đáng!”
Xem … thỏa thuận .
Tôi định đóng cửa.
lúc đó, giọng ba vang lên từ phía :
“Chí Cường, bác chỉ một đứa con gái, vẫn luôn xem cháu như con trai ruột…”
“Phì!” Mẹ chồng thấy ba , lập tức trợn mắt, mặt mũi xí đến cực điểm.
“Ông tự sinh con trai thì đừng loạn nhận con!”
“Được thôi, thì thẳng chuyện.”
Ba vẫn nổi nóng, giọng điệu điềm đạm: “Thằng em trai đến nhà gây rối, theo luật thể truy tố tội gây rối trật tự. Tôi đã tham khảo ý kiến luật sư, vì uy hiếp nên mới chuyển mười vạn cho , ít nhất tù năm năm.”
“Sở dĩ là ‘ít nhất’, là vì nếu ký đơn tha thứ, thì án sẽ còn nặng hơn…”
Mẹ chồng tin, mồm miệng chửi bới: “Lão già chết tiệt, ông dọa ai hả?!”
giọng đã rõ ràng yếu .
Ba tranh cãi nhiều, chỉ : “Có ký đơn tha thứ , theo Linh Linh.”
Lúc , quyền quyết định trong tay .
Tôi nhướng mày Trương Chí Cường: “Mai ký ? Cho lời dứt khoát .”
Hắn tức giận đến mức mắt đỏ ngầu, gắt gao mà lời nào.
Tôi cũng kém, trừng mắt đáp: “Qua đêm nay, mai còn đơn tha thứ , đảm bảo nữa .”
Hắn vẻ nhớ chuyện xảy hồi chiều, gương mặt thoáng qua chút hối hận.
Mẹ chồng nóng nảy đến độ luống cuống, dùng cùi chỏ thúc con trai , miệng lắp bắp:
“Tại mày đó, lúc chiều mà đồng ý thì giờ đã một trăm vạn giúp em mày …”
“Giờ thì ? Cái gì cũng còn… Không ký!”
Vừa dứt lời, bà đổi giọng:
“ mà, ký cũng … Chí Phú… Chí Phú còn tù…”
“Con ơi, mẹ xin con đó, cứu lấy em con , ký , xin bọn họ cái đơn tha thứ!”
Trương Chí Cường mẹ đầy bất lực.
Bà gấp gáp thúc giục: “Ký nhanh lên! Không khéo con nhỏ ác ôn đổi ý!”
Cuối cùng im lặng một lúc, gật đầu, cam lòng: “Được.”
Bất chợt, thấy … cũng đáng thương.
Như một con chó xích, sống quyền lựa chọn.
18
Sau khi ly hôn, lập tức bán nhà.
Đợi tiền chuyển tài khoản xong, ba cũng giữ lời ký đơn xin tha thứ.
Nghe , mẹ chồng cũ lấy cái chết ép Trương Chí Cường bán luôn phần đất thổ cư.
Chỉ ba mươi vạn.
Không những đủ trả nợ, mà còn khiến dân làng chỉ trỏ mắng là “đồ vô dụng, bất hiếu”.
Bọn xăm trổ cũng ngày ngày kéo tới gây chuyện, ép Trương Chí Cường tên vay ngân hàng thêm ba mươi vạn nữa.
Cuối cùng cũng đủ trả nợ tín dụng đen.
Thế là, làm quần quật ngày đêm, chỉ mong sớm trả hết nợ.
Vì ở quê, còn nợ mười mấy vạn nữa, chắc cũng ngại dám mặt ai.
Sau , gặp một lần.
Lúc đó đang dẫn ba làm hộ chiếu ở trung tâm hành chính, chuẩn vi vu khắp thế giới.
Còn , dắt theo mẹ già, ven đường đánh giày kiếm tiền.
Đánh giày… coi như cũng phù hợp .
Tôi đầy thương hại.
Trương Chí Cường , những ngày của , sẽ còn khổ hơn nữa.
Chỉ cần em trai chết, thì vẫn sẽ tiếp tục gây họa.
Còn mẹ , chắc chắn sẽ hút cạn máu để nuôi thằng đó.
Kiếp chẳng cũng y như ?
Còn kiếp ――
Ngay cái ngày bắt ký đơn ly hôn, trắng tay rời , số phận đã định sẵn .
19
Năm năm , và ba đang du lịch ở New Zealand.
Thảo nguyên ở đây thật , ba mê mẩn sữa tươi nơi , ngày nào cũng uống cả lít…
Còn bày vẻ đạo lý: “Bổ sung canxi.”
Vâng , cũng mê sữa tươi, cùng uống với ba, thì sợ ông bổ quá đà .
Hôm đó, siêu thị về, đang rót nước uống, thì nhận cuộc gọi quốc tế từ em họ.
Giọng con bé hào hứng đến mức vỡ òa:
“Chị ơi, quà chị gửi về em nhận , yêu chị nhất luôn~”
“Báo cho chị tin , siêu động trời luôn!”
“Năm ngoái em gặp Trương Chí Cường phố, gầy trơ xương nhận nổi luôn. Nghe mẹ bắt làm việc ngày đêm, sắp hành chết .”
“Mà chị đoán xem?”
Nó hỏi thôi, chứ cho cơ hội đáp .
Tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Thằng em trai thần kinh khi tù vì tiền án nên tìm việc khó quá, cuối cùng sang đánh bạc. Cược cái kiểu điên loạn luôn! Nghe thua hơn trăm vạn…”
“Mà lạ lùng nhất là, mẹ nó giúp nó trả nợ, còn định ép Trương Chí Cường bán nội tạng ở chợ đen nữa…”
Tôi sững .
“Em biết mấy chuyện rõ quá ha? Là hàng xóm nhà ?”
Nó cuống lên, vội giải thích: “Không ! Mẹ em nhảy quảng trường đó! Tin chuẩn cần chỉnh!”
Rồi hỏi : “Chị đoán ?”
Tôi: “…”
Nó hăng hái tiếp: “Trương Chí Cường lấy tóc mẹ làm xét nghiệm ADN, kết quả phát hiện… mẹ đó mẹ ruột của !”
“Giờ ai biết chuyện cũng , vì một bà mẹ giả, một thằng em giả, mà tự dưng gánh một núi nợ. Nợ thân thì trả, ngân hàng cũng trả nổi, còn trẻ mà đã thành ‘con nợ quốc gia’, thảm !”
Thảm thật.
Tôi uống thêm một ngụm nước, khẽ thở dài.
Ai ngờ con bé :
“Hôm , chẳng hiểu lên cơn, vác dao bếp chém mẹ và em trai, cứ như mổ gà , trực tiếp cắt cổ… cả thành phố chấn động luôn!”
Cảnh tượng đó quá đẫm máu, hù đến mức đánh rơi luôn ly nước trong tay.
Ly vỡ vụn nền đất.
Tôi bất đắc dĩ : “Tần Tần, em gọi cuộc điện thoại quốc tế đắt đỏ thế , chỉ để dọa chị hả?”
Nó lập tức xin rối rít, vài câu chuyện về mấy thân bên nhà.
Sắp cúp máy, nó hỏi: “Chị Linh Linh, chị với bác, định về nước ?”
Tôi “ừ” nhẹ một tiếng, ba đang chơi đùa vui vẻ với chú chó nhỏ ngoài sân, mỉm đáp:
“Điểm đến tiếp theo là Madrid. Chờ khi nào ba chị chơi đã thì sẽ về.”
— Hết —