Mơ Tưởng Trong Ảo Mộng - Chương 4
17
Sau tiệm thuốc là một tiểu viện hai gian nối liền, mẹ con sống ở đó.
Trẻ con thường mau quên, về đến nhà là Như Như đã vui vẻ trở , nhưng lòng thì chẳng thể yên nổi.
Dù rõ tại Phó Tranh hiểu nhầm thân phận của Như Như, nhưng sợ sẽ kéo theo nhà họ Thẩm, rước thêm đủ thứ phiền toái cần thiết.
Mấy ngày tới, chắc chẳng làm ăn gì nữa .
Đợi rời khỏi Xuân Lâm, sẽ mở cửa trở thì an hơn.
Đã quyết định, hôm cố ý mở tiệm.
Liên tiếp ba ngày đều bình yên vô sự.
Ta đoán chắc Phó Tranh đã rời .
lúc mấy bệnh nhân đợi nổi tìm đến, liền mở cửa hông đón tiếp.
Ai ngờ bận bịu một lúc, thì Như Như đã len ngoài chơi cùng đám trẻ hàng xóm.
Ta khám xong, tìm con bé, thấy nó cùng mấy đứa nhỏ đang ríu rít vây quanh một hàng bán kẹo kéo ở đầu ngõ.
Đến khi rõ mặt bán, mặt tối sầm.
Phó Tranh mò đến đây!
“Như Như, kẹo kéo ngon lắm, thúc làm cho con một con chiến mã nhé?”
Hắn mặc thường phục, giả dạng thành một bán rong, trong tay còn cầm sẵn một con kẹo kéo mới vẽ xong.
Như Như thoáng động lòng, nhưng áy náy nhỏ: “Thúc ơi, mẹ con cho con tiền.”
Phó Tranh hiền: “Kẹo của thúc cần tiền, thấy con đáng yêu, thúc tặng đó.”
Ai ngờ Như Như cảnh giác hẳn lên, mặt nghiêm túc: “Thúc gạt ! Mẹ con mấy lấy tiền đều là bọn bắt cóc! Nhị Cẩu, chúng chạy mau!”
Thằng bé hàng xóm bên cạnh cũng căng thẳng theo, hai đứa định bỏ chạy thì Phó Tranh nhanh tay giữ .
“Thúc bọn , là… bạn của mẹ con. Hôm con thấy mẹ con chuyện với mà, nhớ ?”
Trẻ con dễ dụ, thêm mùi thơm của kẹo kéo quyến rũ, Như Như tạm tin một chút, giãy nữa.
“Vậy… thúc thúc làm cho con hai con ngựa ?”
Phó Tranh mừng rỡ gật đầu, ánh mắt dường như còn ánh lên chút ươn ướt.
Hắn hỏi bâng quơ: “Như Như tuổi ngựa ? Mẹ con thì tuổi gì nhỉ?”
Như Như nghiêng đầu suy nghĩ:
“Không nha, con tuổi Dê! Be be~”
Phó Tranh khựng , thì thầm: “Mẹ con ngay cả tuổi con cũng giấu…”
Ta cách đó xa, lòng đầy phức tạp.
Không rõ học ở cái nghề làm kẹo , nhưng đúng là làm hai con chiến mã .
Như Như vui vẻ nhận lấy, Phó Tranh dịu dàng xoa đầu con bé: “Như Như ngoan quá. Một cây cho con ăn, cây còn là để dành cho mẹ ?”
Như Như lắc đầu, rạng rỡ: “Không , mẹ ăn kẹo. Cây con để dành cho cha con! Mẹ cha sẽ về cuối tháng, lần nào về cũng mang thật nhiều đồ ngon cho con, nên con cũng tặng cha quà!”
Nụ môi Phó Tranh cứng trong chớp mắt.
Hắn mấp máy môi, như mà biết nên bắt đầu từ , mắt vẫn chớp chằm chằm Như Như.
Một lúc mới cố gắng dịu giọng dỗ dành: “Như Như… thật , mới là cha của con. Con đưa kẹo kéo cho cha ăn, ?”
18
“Không cần! Thúc cha con! Con trả hết kẹo kéo cho thúc!”
Như Như tức giận cực độ, nhét cả hai cây kẹo tay Phó Tranh.
Ta lập tức bước nhanh đến, kéo hai đứa trẻ lưng.
“Phó tướng quân, hôm đó đã rõ — Như Như thật sự con của ngài. Có những chuyện tiện mặt trẻ con, mong ngài đừng đến quấy rầy nữa.”
Phó Tranh khổ: “Lưu Tịch, biết nàng vẫn giận . Khi đúng là sai… vì nàng gồng gánh một như ? Đến cả tuổi con, nàng cũng bịa lừa nó ?”
Ta khẽ thở dài — cố chấp đến thế chứ?
“Như Như năm nay ba tuổi rưỡi, tin ngài cứ hỏi con bé, trẻ con sẽ dối. Năm đó… đứa bé đó… và duyên. Trước khi rời khỏi kinh thành, đã mua thuốc hồng hoa .”
Đôi mắt Phó Tranh lập tức trừng lớn, sắc mặt trong nháy mắt tái nhợt.
Ngay cả dụng cụ vẽ kẹo trong tay cũng rơi xuống đất, phát tiếng cạch khô khốc.
Hắn như thể tin nổi những gì .
Nói hết thì cũng , thấy ngây đó, thêm nữa.
Nắm tay Như Như và Nhị Cẩu, xoay rời .
Phía vẫn chẳng động tĩnh gì.
Khi khép cửa , còn thấy nguyên tại chỗ, ánh mắt như găm chặt lên hai mẹ con .
Thôi , mấy hôm nữa chắc chẳng thể mở tiệm khám bệnh .
Cũng may, cha của Như Như – tướng công , Tạ Ngôn Lâm – tháng gửi thư báo sắp về.
Chắc trong hai ngày tới sẽ đến nơi.
Nghĩ đến Tạ Ngôn Lâm, lòng an hẳn.
Ta cứ ngỡ những gì nên đã rõ, Phó Tranh hẳn đã rời trong đêm qua.
Thế mà sáng hôm , khi mở cửa định chợ mua đồ… thấy vẫn đó, chặn ngay mặt.
19
Phó Tranh ôm trong tay một đống đồ chơi trẻ con, phía còn một chiếc xe ngựa trang trí đầy hoa tươi.
Ngoài cổng, xa lắm, đám ám vệ âm thầm ẩn , thấy khẽ lắc đầu hiệu rằng chuyện gì.
“Thúc ơi, thúc đến nữa ?”
Như Như ngẩng mặt, má phồng lên làu bàu: “Thúc đừng bám lấy mẹ con nữa, cha con mà về thì sẽ ghen đó!”
Sắc mặt Phó Tranh thoáng hổ, trả lời mà chỉ xuống, đưa túi đồ chơi trong tay cho con bé: “Như Như, mua cho con hổ bông, tượng đất, banh sứ phát tiếng… nhiều lắm!”
Hắn như dâng bảo vật mà nịnh nọt giới thiệu từng món.
Ánh mắt Như Như quả thật hấp dẫn, nhưng cơ thể vẫn hề nhúc nhích.
Ta nhức đầu mở miệng: “Phó tướng quân, những lời hôm qua , ngài rõ ? Không cần làm những chuyện nữa.”
Phó Tranh như chẳng hề để tâm đến lời , dậy, sang , tiếp tục: “Lưu Tịch, nàng xem, xe ngựa là vải lụa thượng hạng cho chạy suốt ba ngày đêm mới mang từ Kinh thành đến, còn vải gấm, trang sức nhất ở tiệm vàng gần đây, và cả vải thêu mới từ Lĩnh Nam — đều là để cho nàng. Nàng còn gì, chỉ cần đời , đều tìm cho nàng.”
Ta lùi hai bước, lạnh giọng cắt ngang: “Phó tướng quân! Ta và Như Như cần những thứ . Ta nghĩ ngài vẫn đang hiểu lầm, Như Như thật sự con ngài, xin ngài đừng tiếp tục quấy rầy.”
Phó Tranh khổ: “Lưu Tịch, nàng cần gạt . Ta biết nàng là nhân hậu. Năm đó ở sơn tự, nàng còn dám dùng viên linh dược duy nhất mà ngoại tổ để để cứu mạng . Mấy ngày nay hiệu thuốc, thấy nàng dịu dàng chăm sóc từng ông lão bà cụ, ngay cả những trả nổi tiền khám nàng cũng từng lạnh nhạt. Với tính cách của nàng, làm thể tay phá bỏ cốt nhục của hai ? Lưu Tịch, đừng giận nữa.”
Hắn dừng một chút, ngước mắt đầy chân thành: “Ta biết nàng hận … nhưng nếu nàng chịu cho một cơ hội, mang Như Như theo về Kinh thành, nguyện dùng cả đời để bù đắp cho hai mẹ con nàng.”
Ta chợt thấy lòng trống rỗng, biết gì.
Phó Tranh luôn là quyết đoán, tàn nhẫn, xưa nay từng cố chấp níu kéo như bây giờ.
Năm năm… thể khiến một con thay đổi đến thế ?
Ta mỏi mệt lên tiếng: “Cha ruột của Như Như sẽ về trong hai ngày tới, nếu ngài tin, cứ chờ . Khi đến , ngài sẽ hết hy vọng mà về.”
Phó Tranh bật : “Chốn nhỏ hẹp như thế , làm gì ai xứng với nàng? Lưu Tịch, đừng vì chọc giận mà làm khổ chính .”
Vừa dứt lời, lưng liền vang lên một giọng lạnh lùng: “Thê tử, chẳng lẽ khiến nàng chịu khổ?”
20
Tất cả mọi đều đầu theo tiếng .
Tướng công – Tạ Ngôn Lâm – nét mặt lạnh tanh như nước, từ phía xe ngựa bước , từng bước thong thả.
Như Như phản ứng đầu tiên, lập tức thoát khỏi tay , lao thẳng lòng .
“Cha ơi!”
Tạ Ngôn Lâm lập tức dịu mặt, mỉm ôm chặt lấy con bé.
“Cha về đây. Mẹ sắp cái chú làm phiền chết luôn đó!”
Tạ Ngôn Lâm khựng một nhịp, cúi xuống thơm nhẹ lên má phúng phính của con gái.
Sau đó giơ Như Như lên cao khỏi đầu, bước đến, cạnh , vai kề vai.
Cha con họ vốn đã thân thiết, cũng sớm quen , nhưng Phó Tranh thì từng thấy cảnh .
Hắn như nhận một đòn nặng nề, chết trân tại chỗ, động đậy .
“…Thất hoàng tử?”
Phó Tranh bừng tỉnh, vội vàng thi lễ.
Phải , Tạ Ngôn Lâm ẩn danh đã lâu, đến đôi lúc còn quên, bọn họ đây hẳn đã từng gặp mặt.
Phó Tranh vẫn hồn, lẩm bẩm: “Tướng công của Lưu Tịch… là Thất hoàng tử ?”
Tạ Ngôn Lâm một tay bế Như Như, tay tự nhiên khoác lên vai , giọng nhàn nhạt: “Nếu Bổn vương nhớ lầm… Tướng quân hình như đã thê tử ? Phu nhân của ngươi… biết ngươi bám riết tha vợ khác như ?”
Phó Tranh lảo đảo, sang , gấp gáp giải thích: “Năm Lưu Tịch bỏ lời từ biệt, lập tức phong tỏa thành truy lùng. Sục tung bảy lượt vẫn tìm . Suốt những năm qua, từng từ bỏ việc tìm mẫu tử nàng .”
Hắn càng , sắc mặt Tạ Ngôn Lâm càng lạnh.
Phó Tranh vẫn dừng.
“Chỉ là… Thẩm Lưu Tô – đàn bà độc ác – lấy cái chết uy hiếp. Thánh chỉ ban xuống, đành chịu trách nhiệm, buộc lòng cưới nàng cửa. từ khi nàng bước phủ, từng chạm một lần. Cho đến giờ, phủ tướng quân vẫn con nối dõi.”
Hắn Tạ Ngôn Lâm, gần như thề thốt: “Nếu ngươi tin, cứ việc đến khắp kinh thành mà hỏi. Thẩm Lưu Tô vì chuyện đó mà hoàng thượng khiển trách, cũng bao quý phụ nhân trong thành chê …”
Hắn còn đang thao thao bất tuyệt, bỗng khựng như linh cảm điều gì.
Quay đầu — thì thấy Thẩm Lưu Tô biết từ khi nào đã ở đó, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
21
Phó Tranh cuối cùng cũng câm lặng.
Sắc mặt lúc , thật sự… đặc sắc muôn phần.
Tạ Ngôn Lâm khẽ , giọng nhàn nhạt: “Phu nhân , hôm nay chắc là ngày lành, cửa nhà thật náo nhiệt.”
Một lát , như ngán ngẩm : “Thẩm Lưu Tô, ngươi đuổi theo đến tận đây dây dưa quấn lấy , ngươi biết như thế thật khiến chán ghét ?”
Thẩm Lưu Tô lập tức nước mắt trào , mất hết phong thái, giọng oán trách lạc : “Phó Tranh, thì là vì con tiện nhân , còn cả con tiện nhân nhỏ đó, nên mới chịu đụng ! Chàng vì nàng mà giữ , là gì chứ? Nếu buông bỏ nàng, còn cưới cửa?”
Lời dứt, Tạ Ngôn Lâm đã như tia chớp đá một viên sỏi nhỏ về phía đầu gối nàng .
Thẩm Lưu Tô loạng choạng khuỵu xuống ngay mặt .
“Ăn cho cẩn thận.” – Tạ Ngôn Lâm lạnh lùng.
“Nếu còn dám bất kính với thê tử của , lần chỉ là đầu gối .”
Thẩm Lưu Tô nhận thân phận của , càng thêm hoảng loạn, nước mắt giàn giụa, sang hét với Phó Tranh: “Phó Tranh, dù cũng là chính thê cưới hỏi đàng hoàng, thấy khác ức hiếp mà cũng bênh vực ?”
Phó Tranh thậm chí lười liếc mắt tới nàng , chỉ lạnh giọng: “Ngươi với đều rõ ràng — ngươi đã dùng thủ đoạn gì ép cưới. Chức chính thê ngươi cũng , còn gì nữa? Nếu vì ngươi năm xưa cố tình phá rối, và Lưu Tịch thể xa ngần năm?”
Thẩm Lưu Tô chật vật dậy, chỉ tay mặt , gào lên: “Hay thật, lắm! Phó Tranh, đến tận bây giờ ngươi còn trách ? Năm đó chính ngươi lựa chọn ? Ngươi ngủ với con tiện nhân Thẩm Lưu Tịch , cướp trong trắng của , giờ còn trách gây chia rẽ? Chỉ tiếc thay, Thẩm Lưu Tịch nay đã thương nàng hơn, còn ngươi biết hổ mà bám riết buông, quà cáp dâng tận cửa, thèm để mắt đến ngươi ?”
Những lời chua cay như lột toạc vết thương giấu kín trong lòng Phó Tranh, kiềm , giơ tay tát nàng một cái nảy lửa.
“Câm miệng! Đồ đàn bà đanh đá!”
Thẩm Lưu Tô thể tin , lảo đảo, gần như sắp ngã.
Đôi mắt ầng ậng nước, trừng trừng , nghẹn lời.
Tạ Ngôn Lâm bấy giờ đặt Như Như xuống, lấy tay bịt tai con bé, con những lời nhơ nhớp.
“Lưu Tịch, chúng đưa Như Như trong . Nơi cứ để cho đôi ‘phu thê’ tướng quân giải quyết chuyện nhà.”
Nói xong, Tạ Ngôn Lâm dịu dàng hiệu cho nhà.
Ngay khi định bước , Thẩm Lưu Tô như chợt nhớ điều gì, hét to cam lòng: “Nam nhân của Thẩm Lưu Tịch! Nhìn dáng vẻ của ngươi, e cũng thường. Ngươi biết — đứa bé gái mà ngươi cưng chiều như trân bảo … con ruột của ngươi! Nó là nghiệt chủng giữa Thẩm Lưu Tịch và phu quân đó! Ta ngươi lừa dối cả đời!!”