Mơ Tưởng Trong Ảo Mộng - Chương 5
22
Tạ Ngôn Lâm nhấc chân bước qua ngưỡng cửa, thì khựng .
Chàng từ từ đầu, ánh mắt tối sầm đến đáng sợ.
Với , và Như Như chính là điều cấm kỵ.
Thẩm Lưu Tô thể mắng ai cũng , nhưng tuyệt đối đụng đến hai mẹ con .
“Thẩm tiểu thư, nể tình ngươi là tỷ tỷ của Tịch nhi, đã nương tay. ngươi ngang nhiên vu khống con gái như , thì đừng trách vô tình.”
Chàng chỉ nhàn nhạt một câu, ôm Như Như nhà.
Cánh cửa khép , bên ngoài liền vang lên tiếng gào rú thảm thiết như chọc tiết.
Là Thẩm Lưu Tô của Tạ Ngôn Lâm bắt .
Còn Phó Tranh vẫn yên tại chỗ, bất động như tượng, ánh mắt vẫn đăm đăm dõi theo .
Chẳng chút phản ứng với tiếng la hét .
Người của Tạ Ngôn Lâm, thừa những cách khiến sống bằng chết mà chẳng mất mạng.
Chàng vốn là hoàng tử thất sủng, từng đày sang đất địch làm con tin từ thuở nhỏ, ẩn nhẫn nhiều năm, lòng sâu lường .
Ngay cả , lúc cũng cảm thấy thấu .
Vào đến nhà, Như Như đã chờ kéo tay cha ríu rít đủ chuyện: Lúc thì kể mấy món đồ chơi mới, lúc tố cáo “thúc thúc kỳ lạ ngoài cửa cứ đến làm phiền mẹ”, còn vài câu khiến dở dở : “Cha ơi, thúc lạ lắm! Toàn nhận là cha của con! Chắc là đầu óc vấn đề đó cha, khi nào bệnh ?”
Tạ Ngôn Lâm đang mang gương mặt âm trầm, xong liền bật ha hả.
“Như Như đúng là thông minh! Thưởng năm cây kẹo hồ lô luôn!”
“Cha !” – Như Như vui mừng vỗ tay, thì trừng mắt lên tiếng: “Ngôn Lâm!”
Tạ Ngôn Lâm lập tức gãi mũi, gượng, đổi giọng ngay: “À thì… Như Như ngoan, cha sẽ chia , mỗi mười ngày một cây, ? Nếu , mẹ giận thì cả cha lẫn con đều tiêu mất.”
Như Như vội gật đầu lia lịa: “Mẹ đừng giận! Như Như lời mẹ, cha cũng !”
Ta buồn bất lực, véo nhẹ má con bé một cái.
Bên ngoài đã im lặng, chắc Phó Tranh và đám đã rời .
Tạ Ngôn Lâm bận việc ở ngoài suốt, đã ba tháng về nhà.
Nhân lúc hai cha con vui vẻ chơi đùa, tranh thủ bếp nấu mấy món thích.
Bữa cơm hôm ấm cúng, cả nhà ăn uống vui vẻ.
Chàng cũng chẳng hề hỏi đến chuyện liên quan đến Phó Tranh một lời nào.
Trời tối, liền dỗ Như Như ngủ.
Ta tắm rửa xong, bước phòng trong… liền một đôi tay rắn chắc từ phía ôm chặt lấy.
23
“Phu nhân , cả ngày hôm nay nàng dỗ Như Như … giờ đến lượt dỗ vi phu chứ?”
Ta bật , “Chàng định hỏi chuyện Phó Tranh ?”
Tạ Ngôn Lâm trả lời, mà cúi đầu hôn nhẹ lên vành tai .
Ta định đẩy để giải thích rõ ràng mọi chuyện, nhưng giữ chặt, hôn tới tấp.
“Một vài cũ thôi, gì đáng . Ta tin nàng.”
Lời của mơ hồ giữa những nụ hôn nóng bỏng, nhanh chóng phủ kín.
“…”
Ta còn kịp mở miệng, thì đã cuốn theo, đắm chìm trong ôn nhu và lửa nóng.
Tạ Ngôn Lâm — ngoài lạnh lùng như sương tuyết, nhưng khi ở giường như ngọn lửa bùng cháy, khiến khó lòng chống đỡ nổi.
Năm năm , trọng thương, và sư phụ đang hái thuốc núi đã cứu .
Một tháng chăm sóc kỹ lưỡng mới thể xuống giường, nhưng rời .
Ngược còn dọn tới ở ngay bên cạnh tiệm thuốc.
Suốt nhiều ngày liên tục viện cớ “khám bệnh”, rốt cuộc khiến thể kể rõ quá khứ của .
Chỉ giấu thân phận thật năm xưa.
Tưởng rằng sẽ vì thế mà chán ghét, ai ngờ cũng thẳng thắn tiết lộ thân phận kinh của .
Ngay ngày hôm đó còn mời mai mối đến dạm hỏi.
Lúc đã từ chối.
một câu của khiến nỡ dứt khoát: “Hay nàng cũng khinh thường — một kẻ tàn phế từng đưa sang nước địch làm con tin, chút tôn nghiêm, quý tộc chà đạp?”
Khi , ánh mắt của như đã mất hết hy vọng sống.
Ta đành lòng, liền gật đầu.
Không ngờ, một lần đồng ý… thành gả luôn.
Cho đến đêm động phòng hoa chúc mới phát hiện — cái gọi là “thân thể tàn phế”… chẳng vấn đề gì cả.
Lúc mới vỡ lẽ gạt.
năm tháng trôi qua, dần cảm thấy cuộc sống thế cũng thật tệ.
Hai kẻ từng ruồng rẫy, từng chịu lạnh nhạt từ nhỏ, dần dần sưởi ấm cho …
Rồi vì Như Như, mà gắn bó càng thêm bền chặt.
Tình yêu giữa chúng , càng ngày càng sâu sắc, kiên cường.
Một đêm dài mệt nhoài, đến tận gần trưa hôm mới tỉnh .
Bên ngoài trời mưa xuân lất phất, cha con họ đang giữa sân ngắm mưa.
Tiếng sấm xuân vang lên ngừng, mỗi lần như , Tạ Ngôn Lâm liền lấy tay bịt tai cho Như Như, sợ con bé giật .
Thấy bước , Như Như lập tức chạy nhào tới: “Mẹ ơi đồ ! Ngủ nướng~”
Mặt đỏ bừng, trừng mắt lườm Tạ Ngôn Lâm một cái.
Như Như nghiêng đầu tiếp: “Mẹ ơi, cái thúc thúc kỳ lạ đó tới nhà nữa . Chắc thúc ngốc thật, ngoài mưa nữa kìa!”
Ta ngẩn , sang Tạ Ngôn Lâm.
Chàng nhếch môi lạnh, giọng chua chát: “Chỉ là hề rối nhảy nhót mà thôi. Dám đụng đến của ? Nằm mơ.”
Ta phía tiệm thuốc, mở cửa, đã thấy Phó Tranh mưa, vẫn y như hôm qua… hề rời .
24
Mưa xuân rơi lất phất, nhẹ nhàng nhưng kéo dài.
Phó Tranh mang ô, cứ để mặc cho mưa xối ướt khắp .
Toàn thân ướt đẫm, chật vật thể tả.
“Người đây dầm mưa suốt cả đêm, hỏi gì cũng . Thật là… kỳ quái, sống nữa chắc?”
Tiểu y nữ trong hiệu thuốc lầm bầm với .
Ta che ô, bước đến mặt .
Phó Tranh ngẩng đầu , thế mà — một nụ khản đặc, kiệt sức: “Lưu Tịch, biết… rốt cuộc nàng vẫn còn thương .”
Ta hít sâu một , lời khuyên cuối cùng: “Phó tướng quân, cần gì khổ sở thế ? Tôi đã rõ với ngài nhiều lần — chúng thật sự còn liên quan gì nữa. Như Như cũng con gái của ngài.”
“Ngài tin, thì thể làm giám định huyết thống cũng . nếu chịu kỹ một chút… và con bé, từ ánh mắt đến nét mặt, giống như đúc. Ngài đừng tự lừa nữa, mọi chuyện đã là quá khứ .”
Phó Tranh chao đảo một cái.
lúc đó, Tạ Ngôn Lâm bước cửa hiệu thuốc, một tay ôm Như Như, lặng về phía .
Hai cha con, nét mặt lạnh nhạt như , đường nét gương mặt cũng hệt như bản .
Từng chút, từng chút một, thần sắc của Phó Tranh vụt tắt.
Cả như rút sạch sức sống, sắc mặt trắng bệch đến dọa .
“Không… thể nào… Lưu Tịch thể nỡ bỏ đứa bé…”
“Cho dù… cho dù Như Như con gái … cũng thể… thể chăm sóc hai mẹ con nàng mà…”
Tạ Ngôn Lâm che ô, đến, ôm lấy từ phía .
“Thê tử của Tạ mỗ… dám phiền đến tướng quân bận tâm. Tạ mỗ tự lo .”
Phó Tranh còn trụ nổi nữa, ngã gục ngay cửa hiệu thuốc.
Ngất lịm trong màn mưa xuân, chẳng thêm lời nào.
25
Những ngày tiếp theo, Tạ Ngôn Lâm gác mọi công vụ, chuyên tâm ở nhà bầu bạn cùng và Như Như.
Bởi vì — Phó Tranh vẫn chịu từ bỏ.
Dù giải thích đến một vạn lần, vẫn cố chấp tin rằng… Như Như chính là con gái của .
Hôm dầm mưa quá lâu, nhiễm phong hàn nặng, thuộc hạ khiêng đến hiệu thuốc.
Nói là — sống chết chịu uống thuốc, chỉ chấp nhận để chữa trị.
Ta lạnh mặt lệnh cho ám vệ khiêng ngoài .
“Tông An Đường” của , xưa nay chỉ khám cho nữ nhân.
Theo lời báo của thủ hạ , đó tuyệt thực ăn uống, cũng chịu uống thuốc.
Cuối cùng Thẩm Lưu Tô cưỡng chế đổ thuốc , mất nửa tháng chăm sóc mới tạm bình phục.
Từ lần Tạ Ngôn Lâm cho “dạy dỗ”, Thẩm Lưu Tô còn dám đến tìm gây rối.
khi Phó Tranh khỏe , vẫn cố lết thân thể còn yếu đến tiệm thuốc tìm .
Mỗi ngày đều như , yên trong đại sảnh của hiệu thuốc, chẳng chẳng rằng, chỉ lặng lẽ .
Thỉnh thoảng Như Như thấy đáng thương sẽ vài câu, liền vui như mở hội.
Ngày nào cũng mang theo đồ chơi đồ ăn đến cho con bé, dù lần nào cũng từ chối.
Có việc gì cần khuân vác nặng trong tiệm thuốc, luôn là xông tiên.
Ta thực sự hiểu nổi, một vị đại tướng quân oai phong như , thể rảnh rỗi vô vị đến mức .
Tạ Ngôn Lâm chỉ xem như một trò , chẳng thèm để tâm.
Dù trong nhà , Phó Tranh cũng dám làm gì lớn.
Cho đến một ngày, giúp khuân cả xe thuốc lớn tiệm.
Rồi — Thẩm Lưu Tô nhịn nổi nữa, giận dữ xông .
Lúc đang bắt mạch kê thuốc cho một bệnh nhân, hề để ý xung quanh.
Cho đến khi kịp phản ứng, con dao trong tay Thẩm Lưu Tô đã đâm thẳng về phía .
Ta sợ đến đờ , phản ứng kịp.
Chớp mắt… Phó Tranh đã lao tới chắn mặt .
Lưỡi dao đâm trúng bụng .
Thẩm Lưu Tô sững , còn Phó Tranh hề lùi bước.
Ngược , lập tức phản đòn, một chưởng đánh nàng văng mấy mét.
Thân thể Thẩm Lưu Tô đập thẳng tường, miệng phun máu.
Dù bản thân vẫn đang rỉ máu, Phó Tranh cũng chẳng quan tâm, vội vã đầu kiểm tra thương gì .
Thẩm Lưu Tô tuyệt vọng đến cực điểm, lệ trào lã chã: “Phó Tranh… bao năm qua vì làm biết bao nhiêu việc, đều chẳng thấy! Chỉ vì một con tiện nhân con của kỹ nữ đó… nỡ tay với thế ? Chàng thật là độc ác!”
Phó Tranh nàng lâu, mắt rực máu, cắn chặt răng, từng chữ rít qua kẽ môi: “Thẩm Lưu Tô, nếu năm đó ngươi dối gạt thảm hại đến , thì làm hôm nay rơi cảnh thế ? Lưu Tịch dẫn con rời bỏ mà ?”
Thẩm Lưu Tô bỗng điên dại: “Đến nước mà ngươi vẫn nghĩ nó là con ngươi ? Đừng mơ giữa ban ngày nữa! Ngươi phu quân — ít nhất còn biết bảo vệ vợ , trách nhiệm hơn ngươi gấp trăm lần! Mà cũng thôi… thứ , ngươi cũng đừng mơ ! Dao của đã tẩm độc. Nếu ngươi đã chết thay Thẩm Lưu Tịch, thì chết cho ! Ha ha ha ha…”
Lời dứt, thủ hạ của Phó Tranh đã kinh hoảng lao tới đỡ .
vung tay gạt .
Hắn chớp, giọng khàn đặc, ánh mắt đẫm đau đớn: “Lưu Tịch, nàng cứu ? Ta thật sự hối hận … năm đó nên phụ nàng… Dù nhận nhầm ân nhân, cũng lẽ nên trách nhiệm với nàng, với đứa nhỏ…”
Không ai nghĩ rằng — thể sống sót trở về từ biên ải, chết dần trong độc dược tẩm lưỡi dao của từng gọi là thê tử.
Có lẽ… năm năm , Thẩm Lưu Tịch sẽ dao động.
giờ đây, Tần Tịch năm năm lưu lạc, đã còn là cô tiểu thư thứ xuất yếu mềm chẳng biết giành giật.
Vẫn là của năm xưa — ít lời, giỏi đấu tranh, nhưng giờ lòng đã đủ kiên cường, trái tim cũng đủ mềm mại để biết vì ai mà sống.
Sau đó, Thẩm Lưu Tô vì trọng thương mà qua khỏi, chết ngay trong đêm.
Trước lúc nhắm mắt còn lẩm bẩm, rằng nhất định chôn tổ phần nhà họ Phó, để đời đời kiếp kiếp quấn lấy .
Còn Phó Tranh trúng độc nặng, nhưng còn viên linh dược nào của để cứu mạng.
Khi đưa về kinh chữa trị thì độc đã ngấm quá sâu, thân thể tổn thương nghiêm trọng, cả đời thể phục hồi, còn đủ sức nâng nổi đao kiếm.
Thế nhân chỉ tiếc thêm một ngôi tướng quân rụng rơi, ngoài chẳng gì để .
Ngày về kinh, mới xuống xe đã thấy đám kể chuyện ven phố chuyện đó.
Ta bình luận.
Chỉ Như Như, khi xong, chớp mắt một câu: “Anh hùng mà thể cầm đao… thật đáng thương.”
Tạ Ngôn Lâm gì, chỉ ôm lấy Như Như lòng.
Gia đình ba chúng rốt cuộc cũng rời khỏi nơi , trở về kinh thành bắt đầu cuộc sống mới.
Mấy hoàng tử khác của hoàng đế đều lần lượt gặp biến cố, giờ chỉ còn Tạ Ngôn Lâm — Thất hoàng tử từng sủng ái — là xứng đáng kế vị nhất.
Con đường phía , chờ đợi chúng là vô số cửa ải vượt qua.
cũng may, lửa xuân tàn, trái ngọt đang độ kết mầm.
Hoàn.