Nhịn Đủ Rồi - Chương 1
1
Nhà máy bột mì làm ăn sa sút, thông báo nghỉ việc.
May mà đã tính đường lui, nhờ quen nhập về một lô quần ống loe – loại mà mấy ngôi Hồng Kông đang mê mẩn, đạp xe ba bánh khắp phố bán hàng.
Chưa đến nửa ngày, số quần đã bán sạch veo.
Tôi hớn hở nhét tiền túi, dọn hàng sớm, về nhà.
Vừa bước qua cửa, thứ đón là bộ mặt cau của mẹ chồng.
“Chả trách nhà máy cần mày, suốt ngày lang thang ngoài đường. Mày nấu cơm thì định để bà già hầu hạ mày chắc?”
lúc đó, Trần Thời Ngôn bước , lưng còn cả thanh mai trúc mã của – Tô Cẩm Tú.
Hắn thoáng lúng túng, mắt đảo tránh ánh của , còn mẹ chồng thì như gặp thần tài, vội vàng đón tiếp.
“Ôi trời ơi, Cẩm Tú đến , báo một tiếng, để bác còn chạy cửa hàng thực phẩm mua chút đồ đãi cháu.”
Tô Cẩm Tú liếc đầy khinh thường, sang mẹ chồng tươi rói: “Không cần ạ, nhà cháu gói ít bánh chẻo nhân thịt heo hẹ, mang qua cho bác nếm thử.”
Mẹ chồng dùng hết tem phiếu thịt nên đang lo sốt vó, tới bánh chẻo thì mắt sáng rỡ, vui vẻ đón lấy.
Chẳng bao lâu , đĩa bánh chẻo nóng hổi đã dọn lên bàn.
Tôi mới gắp một cái định cho miệng thì mẹ chồng đập mạnh đôi đũa xuống, trừng mắt .
“Đồ ăn hại, lớn còn động đũa, mày định làm gì thế hả, kiếp là ma đói đầu thai chắc?”
Trần Thời Ngôn vì sĩ diện nổi giận, nhưng lời thì chẳng chút bênh vực .
“Má là lớn, em thể giành ăn với lớn, hơn nữa đây còn là đồ Cẩm Tú mang tới, em cảm ơn thì cũng quá vô lễ .”
Ánh mắt Tô Cẩm Tú đầy đắc ý, thân toát vẻ cao cao tại thượng, lời cũng chẳng thiếu châm chọc.
“Không Thời Ngôn, chỉ là mấy cái bánh chẻo thôi mà, nếu chị Như Miên ăn thì cứ ăn , mèo hoang chó ghẻ đói bụng cũng đều ăn kiểu cả.”
So với súc vật?
Tôi ngẩng đầu liếc cô một cái, Tô Cẩm Tú như thấu tim gan.
“Súc vật thì thi đậu đại học nhỉ? Cô cướp mất suất học của , giờ ăn một bát bánh chẻo nhà cô, cũng chẳng quá đáng.”
Mặt Tô Cẩm Tú lập tức đỏ bừng tái mét, giọng yếu ớt thấy rõ: “Chị bậy bạ gì thế, ai cướp suất đại học của chị, chứng cứ hả?”
Nói xong thì cô bỗng nghén khan, theo phản xạ đưa tay ôm bụng.
Tôi thấy lạ, nhưng cũng chẳng buồn tranh cãi, dù ba cô cũng là cán bộ, giờ chỉ thể ngậm đắng nuốt cay.
Trần Thời Ngôn thấy thương chỉ trích, lập tức bênh vực: “Lý Như Miên, em đừng vu khống lung tung, em thi trượt đại học thì cũng đừng rủa khác.”
Hắn rõ quá mà, biết rõ nỗi đau của ở .
Tô Cẩm Tú kém điểm chuẩn cả mấy chục điểm, cuối cùng dùng điểm thi của để học.
Tấm bằng đại học của cô mang tên !
Chuyện đã , nửa đời nhà họ Tô phá nát.
Bây giờ chỉ thể cố gắng ăn no, sống cho , để sức mà đấu với bọn họ.
Trước mặt cả ba, hất hơn nửa đĩa bánh chẻo bát , mang bếp chung ăn một .
“Cái ngữ ma đói đầu thai, chẳng trách cha mẹ chết sớm!”
“Nếu con trai tao, mày đã lang thang ngủ gầm cầu !”
Tiếng mắng chửi của mẹ chồng vang vọng khắp sân, hàng xóm rõ mồn một.
Dì Vương nhà bên chịu nổi, kéo an ủi: “Cái nhà vô lương tâm, nhà là do ba cháu để , con trai bà chẳng góp xu nào, giờ còn định bám nhà họ Tô, trắng trợn đưa đàn bà về nhà. Như Miên, cháu cẩn thận, khéo mất mà nhà cũng chẳng còn.”
Tôi nuốt nốt miếng bánh cuối cùng, ánh mắt kiên định: “Dì Vương yên tâm, Trần Thời Ngôn cướp thì cũng kệ, nhưng nhà , cháu để mất.”
Dì Vương thấy loại mềm yếu thì yên tâm, lấy tiền trong túi nhét tay .
“Cháu chọn giúp dì hai cái quần ống loe cho con gái dì nhé, nó học trường y, mê mấy thứ thời thượng lắm.”
Nghe dì Vương , ngửi thấy mùi cơ hội làm ăn.
Cuối tuần, đạp xe ba bánh đến trường y nơi con gái dì học.
Tôi trải một tấm ni lông đất, xếp lên đó những chiếc quần ống loe mốt nhất, giọng rao vang cả sân trường.
Chẳng mấy chốc, một đám sinh viên nam nữ vây kín quầy hàng.
“Cái bao nhiêu tiền?”
“Có cỡ lớn chị?”
…
Cả buổi chiều hôm đó, bán hết sạch số hàng tích trữ cho cả tuần, kiếm tám mươi đồng – còn nhiều hơn cả tháng lương ba mươi lăm đồng ở nhà máy bột mì.
Tôi thấy rõ đây là cơ hội, nhưng khác dĩ nhiên cũng sẽ .
Trên đường về, đạp xe ba bánh suy tính bước tiếp theo.
Khi rẽ qua một góc phố, bắt gặp Tô Cẩm Tú bước từ một phòng khám tư đen tối, mơ hồ thấy bác sĩ với cô :
“Yên tâm, cô gầy thế , .”
Không cái gì?
Tô Cẩm Tú đang yên đang lành lén lút tới phòng khám làm gì?
Tôi lặng lẽ về nhà.
Vừa định đẩy cửa thì đã tiếng mẹ chồng vang lên từ bên trong.
“Con trai, bao giờ con ly dị với Lý Như Miên thế? Cẩm Tú đối với con tệ.”
“Con biết… nhưng nếu ly dị, nhà chẳng mất luôn căn nhà ? Sau cưới Cẩm Tú, chẳng lẽ nhà mà ở? Hơn nữa, nhà Như Miên lúc cũng chẳng bạc đãi gì con, con thật sự biết mở miệng kiểu gì…”
“Đồ ngốc! Đàn ông ly hôn thì đàn bà mới trắng tay khỏi nhà chứ. Nó đã gả nhà , căn nhà dĩ nhiên là của nhà họ Trần!”
Tôi ngoài cửa, từng lời của hai mẹ con họ, lòng còn lạnh hơn gió ngoài trời.
“Cạch” một tiếng, mở cửa bước .
Hai họ im bặt.
Trần Thời Ngôn , định thôi.
Tôi lạnh giọng, chẳng chút sợ hãi thương lượng: “Ly hôn thì , nhưng căn nhà , mấy đừng mơ.”
Mẹ chồng định lao tới cãi lý, lập tức thẳng phòng ngủ bên cạnh, “rầm” một tiếng đóng cửa, để bà rủa xả trong gió.
Sáng hôm , Trần Thời Ngôn và mẹ thấy .
Tôi đạp xe ba bánh tìm chỗ mới để bán quần ống loe.
Đến trưa, đang bên đường gặm ổ bánh ngô, ngẩng đầu lên thì thấy phía đối diện, trong một nhà hàng lớn năm đang – ba nhà họ Tô, Trần Thời Ngôn và mẹ .
Trên bàn là những món ăn nóng hổi cùng chiếc bánh kem trắng tinh, rõ ràng đang tổ chức sinh nhật lần thứ hai mươi lăm cho Tô Cẩm Tú.
Tôi khó hiểu, rõ ràng điều kiện của Tô Cẩm Tú như , cứ bám riết lấy một gã đàn ông đã vợ như Trần Thời Ngôn?
Trực giác mách bảo – chuyện chắc chắn đơn giản là yêu đương gì cả, nhà họ Tô nhất định đã hứa hẹn gì đó với Trần Thời Ngôn.
Để lấy lòng Tô Cẩm Tú, còn mua hẳn một cái máy ảnh Panasonic đắt đỏ làm quà sinh nhật.
Thời buổi mà sắm máy ảnh biết tốn bao nhiêu tem phiếu lương thực và phiếu xe đạp.
Lúc món quà đặt tay Tô Cẩm Tú, gương mặt cô nở nụ ngọt ngào như nhỏ mật.
Mẹ chồng nịnh bợ: “Cẩm Tú là sinh viên đại học, còn làm giáo viên, chuyện gì mà xứng chứ? Mấy cứ yên tâm, chuyện nhà cửa đừng lo, già cách.”
Nghe câu đó, bố mẹ nhà họ Tô cuối cùng cũng tỏ hài lòng, khuôn mặt vốn nặng nề giờ đã chút nhẹ nhõm.
Bên trong nhà hàng, họ ăn uống linh đình, còn thì co ro trong góc đường, gặm ổ bánh ngô cứng như đá.
Lúc , chắc Trần Thời Ngôn đã sớm quên mất lời thề son sắt từng thốt mặt ba .
Vừa ăn, suy tính – đã đến lúc cắt đứt với nhà họ Trần.
ly hôn chuyện đơn giản.
Nếu làm ăn ở miền Nam, lỡ nhà họ Trần bán mất căn nhà thì ?
“Như Miên, đây gặm bánh ngô thế , sợ đau dày ?”
Dì Vương bất ngờ xuất hiện, cắt ngang dòng suy nghĩ của .
Dì liếc về phía nhà hàng, liền hiểu ngay chuyện gì đang xảy .
Dì lập tức xắn tay áo, định xông : “Cháu đợi đó, để dì mắng cho một trận trò, cái kiểu gì trời, đẩy con gái làm hồ ly cho đàn ông vợ!”
Tôi vội kéo dì .
“Dì Vương, đừng nóng. Cháu từ lâu đã ly hôn với Trần Thời Ngôn , chỉ là hai mẹ con họ đang nhắm căn nhà . Cháu mà chủ động ly hôn, họ sẽ cứ bào mòn cháu từng chút một.”
lúc đó, đám trong nhà hàng cũng ăn xong và bước , đụng ngay chúng .
Tô Cẩm Tú chẳng chút hổ nào, ngược còn hất cằm lên đầy kiêu ngạo, chằm chằm ổ bánh ngô trong tay chế giễu: “Ôi dào, thời buổi nào mà còn ăn bánh ngô, nhà nuôi chó cũng chẳng thèm ăn cái .”
Tôi còn kịp lên tiếng phản bác, thì dì Vương đã giành : “Ăn bánh ngô gì đáng hổ? Cả nhà hợp sức giật chồng khác mới là mất mặt đấy! Huống hồ tiền của chồng cô bây giờ đều đổ mua máy ảnh cho cái đứa hồ ly tinh , còn mà lo cho vợ chính thức nữa.”
Người đường qua đông đúc, sắc mặt bố mẹ Tô tái mét.
Mẹ chồng chửi vài câu, nhưng ánh mắt Trần Thời Ngôn ngăn .
Ánh mắt dừng nơi ổ bánh ngô ăn dở trong tay , đầy phức tạp.
“Sao mua cái gì ngon ngon mà ăn?”
Tôi thản nhiên đáp: “Làm ăn thì biết chắt bóp chứ.”
Thực mấy năm đầu tình cảm giữa và Trần Thời Ngôn cũng tạm , chỉ là tình yêu là thứ thay đổi quá nhanh, chẳng ai kiểm soát nổi.
“Cẩm Tú, con chứ?”