Thính Hạ - Chương 2
8
Nằm giường, mãi ngủ .
Tôi mở album ảnh .
Đó là tấm ảnh chụp lúc lớp 12 và Trì Nghiễn Chu cùng tuyên dương “Học sinh ba cấp tỉnh”, cạnh sân khấu nhận giải.
Hôm , diễn đàn trường đăng một bài : Nam thần lớp 12-2 Trì Nghiễn Chu và hoa khôi lớp 12-1 Thẩm Thính Hạ, đúng là nhân vật chính bước từ tiểu thuyết thanh xuân, đôi kinh khủng.
Bên nhiều lượt bình luận.
Tôi cũng lặng lẽ bấm một like.
Còn tiện tay lưu tấm ảnh .
Tôi đã dùng một lớp filter trắng dịu nhẹ, cắt riêng phần và .
Thiếu nữ với chiếc cổ thon gầy, mái tóc đen dài buộc cao, nụ dịu dàng như gió xuân. Còn thiếu niên bên cạnh, dáng cao gầy, nghiêng đầu khẽ , ánh mắt lười nhác mà quyến rũ.
Thật , thích Trì Nghiễn Chu là một chuyện vô cùng dễ dàng.
Lúc đó, tuy học giỏi, nhưng năng cực kỳ chậm rãi mới thể trôi chảy. Để làm lỡ thời gian của khác, gần như bao giờ chủ động mở miệng.
biết, như là .
Nên giờ học, luôn tranh thủ đến phía khán đài sân vận động luyện .
Ở đó ai.
Cũng thể về trễ một chút, tránh khiến Cố Bắc Thần khó chịu.
Hôm , vì luyện bài văn mà lắp bắp mãi, đến mức suýt .
Bỗng nhiên thấy một giọng trong trẻo mà lười nhác vang lên: “Đừng gấp, em cứ từ từ , vội. Hơn nữa, giọng em dễ như .”
Phát hiện , mặt lập tức đỏ bừng.
Anh đeo túi chéo một bên vai, từ bóng râm bước , rạng rỡ : “Anh thể làm… thính giả của em.”
Về mới biết, là học bá lớp 12-2, cũng là nam thần của trường.
Tính tình thì lạnh lùng, gương mặt lúc nào cũng như ai lọt nổi mắt. Thế mà thể xuất hiện một buổi chiều tà, gió nhẹ lay động, yên lặng khán đài lắp bắp luyện .
Cũng thể bất ngờ xuất hiện trong con hẻm nhỏ khi mấy tên du côn chặn đường, tay nghĩa hiệp đuổi bọn chúng .
Anh : “Em đừng để ý những kẻ quan trọng. Nói chậm một chút, là vì em dùng nhiều thời gian hơn để cảm nhận thế giới thôi.”
Ai mà rung động cho ?
Cảm giác trong trẻo và rực rỡ như ánh mặt trời của đã soi sáng bộ thanh xuân của .
9
Khóa huấn luyện nhập môn mất khá nhiều thời gian.
Tôi còn kịp dò hỏi tin tức của Trì Nghiễn Chu, thì đã chị Hứa – hướng dẫn – kéo một nhóm tám chuyện.
Trong nhóm lịch bay của các cơ trưởng và cơ phó độc thân.
Mọi trò chuyện rôm rả, chỉ lặng lẽ lướt xem một chút, nhưng chẳng thấy ai khiến hứng thú.
Vừa định thoát khỏi nhóm thì một cô gái trong nhóm đột nhiên hỏi: 【Trì Nghiễn Chu… đang bạn gái ?】
Tôi khựng .
Chủ đề lập tức đẩy lên cao trào, tin nhắn liên tục gửi tới:
【Chưa gì cả, tin từ thế?】
【Hôm đó ăn ở căng tin, vô tình thấy hình nền điện thoại của là một cô gái, còn dòng chữ: “Sự lãng mạn của hoàng hôn nên chỉ một ngắm.”】
【Cô gái đó trông thế nào? Phải tiên nữ cỡ nào mới xứng với nhan sắc của chứ.】
【Không rõ lắm, nhưng nếu thật thì sớm muộn cũng lộ thôi.】
…
Tôi lặng lẽ ép chặt lồng ngực, như một khối bông ướt nghẹn nơi tim, nặng nề và âm ỉ.
10
Không ngờ gặp Trì Nghiễn Chu thì gặp là Cố Bắc Thần.
Vừa thấy , sững một chút, sải bước đến kéo hành lang cầu thang.
“Thẩm Thính Hạ, cô còn thấy đủ ?”
Anh vẻ tức giận: “Lại là ai cho cô lịch trình của ? Bám theo đến tận đây?”
Tôi nhíu mày: “Cố Bắc Thần, đây là nơi làm việc.”
“Nơi làm việc? Cô lấy cái cớ đó để lẻn ? Tôi đã là…”
Anh còn xong.
Chị Hứa thấy : “Ơ, Tiểu Thẩm, em vẫn còn ở đây? Mau chuẩn , sắp kiểm tra sức khỏe .”
Ánh mắt Cố Bắc Thần về phía , sững sờ trong thoáng chốc: “Thẩm… bác sĩ? Cô làm ở đây từ khi nào ?”
Chị Hứa tới, : “Bác sĩ Thẩm là mỹ nữ nổi bật nhất chỗ chúng đấy, là bạn của cô ?”
Cố Bắc Thần phần ngẩn , nhân cơ hội gạt tay , về phía chị Hứa: “Không bạn. Mình thôi chị.”
Khi bước ngang qua , thấy giọng đầy ghét bỏ của : “Một con nhỏ lắp, thì làm trò trống gì?”
11
Trên đường , chị Hứa vỗ nhẹ tay : “Chị nhớ , mấy hôm nay đoàn làm phim đến chỗ trải nghiệm nghề nghiệp, khi nãy chắc là trong đoàn đó, em quen ?”
Tôi nhớ đến những lời đây Cố Bắc Thần từng , mím môi: “Không quen ạ.”
“Hạ Hạ, hôm nay may mắn nha, đội trưởng Tư soái của tụi chị đến đấy.”
Tôi thay xong đồ xuống thì chị Hứa từ cửa.
“Ơ?”
Tôi còn kịp phản ứng, thì ba bước phòng.
Người ở giữa — là Trì Nghiễn Chu.
Ngay khoảnh khắc đó, như cảm thấy máu trong ngừng chảy.
Cả thế giới chỉ còn khuôn mặt rạng rỡ và ánh mắt đầy nụ của .
Chàng trai bên cạnh liếc chị Hứa, lên tiếng: “Bác sĩ Hứa, nhân viên mới ?”
“ , kiểm tra sức khỏe chuyến bay thì đến tìm bác sĩ Thẩm nhé.”
“Bác sĩ Thẩm của chúng là viện công nhận là xinh và dịu dàng nhất trong đợt tuyển dụng năm nay đấy.”
Cậu thanh niên lập tức xuống: “Vậy may mắn , bác sĩ Thẩm, phiền cô kiểm tra giúp nhé.”
Lúc mới giật phản ứng , vội vàng tránh ánh của Trì Nghiễn Chu, cúi đầu lấy dụng cụ đo huyết áp.
Anh là xuống cuối cùng.
“Tôi cần … xắn tay áo lên.” Tôi nhẹ giọng nhắc.
Anh sững , lúc mới nhớ cởi áo khoác.
Bên cạnh vang lên tiếng trêu chọc: “Sao , Trì ca, nhan sắc của bác sĩ Thẩm hớp hồn ?”
Anh khẽ cúi đầu : “Ừ.”
Tim hụt một nhịp.
Khi ngón tay chạm cánh tay , nóng đến mức suýt rụt .
“Sao ?” Anh nhẹ giọng hỏi, lắc đầu, nhưng dám .
Chỉ cảm thấy, hôm nay… nóng thế biết.
Sau khi kiểm tra xong, Trì Nghiễn Chu dậy: “Thẩm…”
bạn bên cạnh ngắt lời: “Cảm ơn bác sĩ Thẩm nha, Trì ca, thôi.”
Anh khựng , , khẽ mỉm rời .
Cùng lúc đó, điện thoại rung lên — tin nhắn từ thầy Chu :
【Dạo bận, năm ngày nữa, chiều thứ Bảy, gặp ở nhà hàng phương Tây bên cạnh trung tâm kiểm tra sức khỏe nhé, ?】
【Được ạ.】
Tôi trả lời xong, dậy cửa.
Vừa vặn thấy đám bạn đang chuyện: “Thôi , bác sĩ Thẩm đúng là thật, nhưng Trì ca nhà chúng là sống sạch sẽ, tự giữ .”
Tôi khựng bước.
Tiếng bạn vui vẻ vang lên:
“Cậu biết , hồi mới đại học, Trì ca còn lén học ké lớp phát thanh truyền hình, ngày nào cũng phát âm chuẩn chỉnh trong ký túc xá, còn hỏi tụi giọng của giống , tụi đến phát chán.”
“Còn nữa, còn tự học cái gì đó, quên .”
“Học xong thì mỗi thứ Bảy đều dạy kèm cho một cô gái, bỏ buổi nào, trời sập cũng ngăn .”
“Mẹ kiếp, biết , hai họ sắp gặp mặt thật đấy. Tôi bảo , Trì ca gương mặt khiến cả ngàn cô gái xao xuyến, mà là một trai si tình.”
…
Lồng ngực như kiến cắn một cái, ngứa ngáy, tê tê, mang theo cơn đau âm ỉ.
Cô gái đó… chắc chính là xuất hiện trong hình nền điện thoại của .
Vậy thì, thực sự — thích cô .
12
Tôi định sẽ từ bỏ Trì Nghiễn Chu.
Dù đã thầm thích suốt bao nhiêu năm.
… lẽ đã sớm quên mất , quên mất rằng thời cấp ba từng như một tia sáng chiếu rọi ngày u ám của một cô gái.
Thế nhưng tan ca, nhận một tin nhắn trong nhóm.
Công ty sắp một video tuyên truyền.
Cần chọn một hình ảnh, khí chất , đồng thời thể hiện rõ đặc trưng ngành nghề.
Không ngờ, đề cử làm nữ chính.
Còn nam chính — là Trì Nghiễn Chu.
Tiến độ gấp rút, bên bộ phận tuyên truyền Trì Nghiễn Chu đã xong một phần, giờ chỉ thiếu những cảnh chung với nữ chính.
Nội dung quá nghiêm túc, nhưng thể sẽ cần dành vài ngày để phối hợp , mục tiêu là phát hành sáng thứ Bảy.
Ban đầu định từ chối.
Sợ bản thân nảy sinh những ảo tưởng nên .
lời cầu khẩn tha thiết của đồng nghiệp, vẫn gật đầu đồng ý.
13
Cầm kịch bản và lời thoại trong tay, căng thẳng lạ thường.
Dù hiện giờ đã chuyện trôi chảy hơn nhiều, nhưng vẫn lo lắng, sợ đến lúc quan trọng xảy vấn đề.
Hôm đó, trong giờ nghỉ trưa, lên sân thượng luyện tập — và bất ngờ gặp Trì Nghiễn Chu.
“Muốn… thử lời thoại với ?”
Anh bước về phía , giọng trong trẻo vang lên.
Ánh nắng rọi lên khuôn mặt , khiến như thoáng chốc về buổi chiều hôm khi lần đầu gặp .
Cũng là một buổi hoàng hôn với ánh sáng như thế.
Tôi từng một câu , rằng giữa với , chỉ cần một khoảnh khắc là đủ, vô số thời gian đó, đều xây dựng từ khoảnh khắc .
Tôi nghĩ, lẽ chính là hoàng hôn oi ả mùa hè năm đó, vì xuất hiện… mà thế giới của thêm một khung cảnh bao giờ phai mờ.
Anh là cuộc gặp gỡ bất ngờ trong đời .
Cũng là cảm giác rung động bất ngờ ập đến.
Khi định rời , cuối cùng cũng lời cảm ơn đã chôn giấu suốt năm năm.
“Cảm ơn vì điều gì?” — Anh cúi đầu , ánh mắt lấp lánh dịu dàng khiến lòng khẽ chùng xuống.
Đấy, đã quên — những ngày tháng cấp ba, từng mang chút ấm áp đến cho một cô gái tự ti mà kiêu hãnh như .
Huống hồ, giờ sắp bạn gái .
Tôi cụp mắt xuống, tự nhủ: Thẩm Thính Hạ, đừng mơ giữa ban ngày nữa.
Im lặng mấy giây, khẽ : “Trì Nghiễn Chu, năm lớp 10 từng chuyện lắp, từng khích lệ , từng là thính giả của , còn từng cứu … luôn cảm ơn , chỉ là mãi tìm cơ hội thích hợp.”
“Thật lòng cảm ơn .”
Vì đã sưởi ấm thanh xuân của .
Trì Nghiễn Chu bước gần một bước, mỉm dịu dàng: “Thì … em vẫn còn nhớ.”
Hửm?
Ánh mắt dịu dàng dừng , khóe môi hé mở, giọng pha chút ấm áp: “Không gì , bạn học Thẩm.”