Thính Hạ - Chương 4
18
Tựa như gió khẽ thổi qua.
Tựa như pháo hoa nổ tung giữa bầu trời đêm.
Tựa như một bến cảng lãng quên bỗng nở đầy hoa tươi.
Lúc mới hiểu — thì dám tỏ tình, là vì ngày nghiệp , tình cờ thấy và bạn chuyện.
Nghe : “Tôi thích , định tỏ tình.”
đợi lời tỏ tình , nên tưởng rằng thích là khác.
Không .
Là vì thấy từ chối nhiều cô gái, sợ bản thân cũng từ chối… nên dám bước đến.
Trì Nghiễn Chu tiếp tục :
“ vẫn cam tâm, cảm thấy bản thân đủ , xứng với em.”
“Muốn đến gần em hơn, nên đã thi Đại học Hàng Vũ trụ gần trường em. Mỗi tuần đều tranh thủ thời gian rảnh để ‘tình cờ’ gặp em, nhưng đáng tiếc… gặp .”
“Rồi vận may đến — một bạn với rằng đang giúp một cô gái xinh học cùng trường cấp ba của . Vậy là tìm một con đường khác để đến gần em.”
“Ba năm — là vô số những đêm trò chuyện và luyện tập cùng em. Em biết , đã mong chờ biết bao nhiêu.”
“Rõ ràng ở gần trong gang tấc… mà như xa nghìn trùng.”
“Cho đến khi em … em cũng thích .”
“Khoảnh khắc , trái tim cuối cùng cũng đáp .”
“Thẩm Thính Hạ, em bằng lòng… làm bạn gái ?”
Anh xong nhẹ nhàng, ánh mắt sâu thẳm , nơi là cả một đại dương chất chứa yêu thương.
Khiến thể … cùng chìm sâu trong đó.
Khoảnh khắc , thậm chí quên mất cả hô hấp.
“Trì Nghiễn Chu…”
Câu “Em đồng ý”, đã chậm mất năm năm.
may thay — vẫn muộn.
19
Sau khi video tuyên truyền và Trì Nghiễn Chu cùng phát hành, nó lập tức “gây bão” trong ngày hôm đó.
Trong video, năng rõ ràng, trôi chảy, ai nghĩ từng là cô gái lắp. Bên cạnh là một trai ngầu điển trai, ánh mắt tha thiết và chân thành.
Cư dân mạng đồng loạt khen là “xứng đôi”, còn yêu cầu hai chúng đến với .
Đặc biệt là khi mọi “đào” rằng chúng từng học cùng trường cấp ba, hiện là đồng nghiệp, còn cùng video tuyên truyền…
Nhiều sự trùng hợp như , thể chỉ là trùng hợp?
【Có ai hiểu cảm giác , “đẩy thuyền” một cặp đôi trong video nội bộ công ty đấy!】
【Nam chính là hình mẫu nam thần nổi loạn mà mơ ước suốt thời thanh xuân, còn nữ chính thì xinh dịu dàng, như một nàng tiên nhỏ .】
【Thật sự chạm đúng “gu” của : nữ bác sĩ dịu dàng lạnh lùng x nam phi công ngầu lòi. Có bộ phim thần tượng nào như trời!】
【Hai họ học cùng trường cấp ba! Hu hu hu, tình đầu đôi bên cùng hướng, như ánh trăng trong truyện bước đời thực.】
Tối hôm đó, Trì Nghiễn Chu đăng ký tài khoản Douyin.
Và trả lời sự nhiệt tình của mọi bằng một dòng bình luận:
【Là cô gái thầm thích năm mười bảy tuổi. Cô tuyệt vời. Tình đơn phương đã thành sự thật . Mọi thể chúc phúc cho ! (Yeah yeah yeah)】
20
Video đạt thành công lớn, bộ phận tuyên truyền mở tiệc mời mọi ăn mừng.
Tối hôm đó, đăng một bài vòng bạn bè (WeChat Moments):
【Đang ở bên trai thầm thích năm mười bảy tuổi .】
Kèm theo là bức ảnh bóng hai đèn đường — và Trì Nghiễn Chu sát .
Tấm ảnh lén chụp hôm , giờ cuối cùng đã thể công khai đăng lên một cách đường hoàng.
Vì thường đăng bài nên bài nhanh chóng thu hút sự chú ý.
【Á??? Ai ? Ai ? Nữ thần thanh lạnh của cuối cùng đã ai cướp mất !】
【Haha, xem Douyin hot trend ? Là Trì Nghiễn Chu đấy, nam thần cấp ba của tụi !】
【Trời ơi!! Tôi như sống mạng 2G , hu hu hu, hai họ thật sự quá hợp luôn !】
…
Giữa vô vàn lời chúc mừng, vài bình luận mấy ăn nhập:
【Cậu và Cố Bắc Thần… thật sự hết hy vọng ?】
【Tiểu Hạ Hạ, còn Cố Bắc Thần thì ? Hai hôn ước ?】
Tôi và Cố Bắc Thần một vài bạn chung.
Mà những đó đây cũng chẳng đối xử với là bao.
Tôi định trả lời rằng và chỉ là em nuôi hợp pháp. kịp thì Cố Bắc Thần đã gọi đến: “Thẩm Thính Hạ, em đừng quên, chúng hôn ước đấy!”
Giọng từ đầu dây bên đầy tức tối.
lúc đó, Trì Nghiễn Chu vươn tay cầm lấy điện thoại , xoa nhẹ đầu mỉm lười biếng, máy: “Hôn ước lúc nhỏ thì tính là gì? Anh bạn , nửa đêm gọi cho bạn gái , thấy vấn đề ?”
21
Bữa tiệc kết thúc khá muộn, Trì Nghiễn Chu đưa về nhà.
Trên đường, bàn tay thỉnh thoảng chạm tay , đầu ngón tay lạnh.
Tôi ngẩng đầu — thấy tai đỏ lên một cách bất thường.
Gần đến cổng khu nhà , mới khẽ hỏi: “Thẩm Thính Hạ, … thể nắm tay em ?”
Mặt cũng nóng lên, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu. Tay nhanh chóng một bàn tay lớn khác nắm chặt lấy.
Rõ ràng ban nãy còn cảm thấy lạnh, mà giờ như luồng ấm áp lan khắp cơ thể.
Thậm chí… tê dại.
Đây chính là — cảm giác khi nắm tay thích ?
“Thính Hạ, bây giờ em là bạn gái thật ?”
Từ cao, giọng của Trì Nghiễn Chu vang lên. Ánh mắt ngập tràn nụ dịu dàng, cứ thế khiến tim đập loạn nhịp.
“Phải đó.”
“Vậy… thể hôn em ?”
“Hả?”
“Chết tiệt, em dễ thương như …”
“Á á á, mấy câu kỳ cục thế chứ…”
Trì Nghiễn Chu căng thẳng gãi đầu, đá đá chân, gương mặt cũng bắt đầu đỏ lên.
“Thẩm Thính Hạ, ai từng với em — em đáng yêu lắm, đáng yêu vô cùng.”
Mặt lập tức đỏ ửng, nhỏ giọng gọi tên : “Trì Nghiễn Chu…”
“Đừng gọi như , sợ kiềm … sẽ hôn em mất. Có ?”
“…Được.”
Khi làn môi ấm áp chạm , đầu óc như nổ tung pháo hoa.
Tim đập thình thịch, tưởng chừng sắp bay khỏi lồng ngực.
Tôi với — môi mềm quá.
mà… ngại.
Vì là lần đầu tiên của cả hai, chúng đều kinh nghiệm.
Vì , chỉ khẽ rời khỏi, dịu dàng hôn lên môi vài lần nữa.
Khi bốn mắt chạm , ngượng đến mức chỉ chui lòng , mặt nóng bừng như bốc hỏa.
“Em… ôm một cái ?” – Giọng Trì Nghiễn Chu khàn khàn, mang theo chút ướt át quyến rũ đến khó cưỡng.
Anh cúi đầu, khẽ vén lọn tóc bên tai , ngón tay lướt qua gò má, khiến rùng vì ngứa ngáy.
Tôi kìm , giơ tay ôm lấy eo .
Tôi thể cảm nhận cơ thể khẽ cứng .
Sau đó — ôm chặt lòng, càng siết chặt hơn nữa.
Trên một mùi hương nhẹ nhàng dễ chịu, lồng ngực dán sát , thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim mạnh mẽ của .
Cho đến khi… nhịp tim của hai chúng hòa làm một.
“Thẩm Thính Hạ, hối hận …”
Tôi vùi trong lòng , sững một chút: “Hối hận?”
“Ừ.”
“Hối hận vì… tỏ tình với em sớm hơn.”
Trì Nghiễn Chu, còn em thì hối hận.
Vì cả hai chúng … đã trở thành phiên bản nhất của chính .
Sánh bước bên — như cũng hề muộn màng.
22
Tôi và Trì Nghiễn Chu đã hẹn sáng hôm ăn sáng ở căng tin công ty. khi mở cửa — thấy Cố Bắc Thần đó.
Không biết đã đợi bao lâu.
Quầng thâm mắt rõ rệt, cằm còn lún phún râu mới mọc, cửa nhà thì đầy đầu lọc thuốc lá.
“Em… ở bên ?” – Giọng khàn khàn, .
Tôi ngay ngưỡng cửa, khẽ gật đầu.
Anh khẩy: “Thẩm Thính Hạ, hai mới quen bao lâu? Hay chỉ cần trai theo đuổi là em chẳng tí kháng cự nào?”
Tôi nhíu mày, bước lên — và tát một cái thật mạnh.
“Cố Bắc Thần, thật ghê tởm.”
Anh nghiêng mặt sang một bên, đưa tay sờ lên má, : “Tôi ghê tởm, thế em từng thích một kẻ ghê tởm như , chúng cùng một loại ?”
Tôi hiểu đang gì.
“Em từng thích ? Hồi cấp hai em thư tình cho ? Không vì cái hôn ước ngu ngốc đó mà ngày nào cũng dính lấy như cao dán chó, đuổi mãi ?”
Tôi lắc đầu.
Tôi chỉ nhớ, ngày trêu là “vợ nuôi từ bé” của nhà Cố Bắc Thần. đều một mực phủ nhận, với mọi rằng và là em, là trai của , yêu cầu họ đừng bậy.
Tôi chợt nhớ mấy lá thư tình — đều là khác nhờ đưa cho . Chẳng lẽ… hiểu nhầm là do ?
“Không thích , đối với ? Không thích , như cao dán chó mãi chịu buông?”
Đợi xong, chậm rãi mở lời:
“Tôi biết đang hiểu lầm điều gì. Thư tình, từng lấy một lá. Trước đây thích , nhưng chỉ là kiểu yêu quý trai. Nếu từng chút cảm giác gì khác, thì cũng đã chấm dứt từ năm mười lăm tuổi .”
“Vậy nên, chỉ vì trốn tránh , ai đó tỏ tình là em đã nhào ? Em dễ dàng thế ?”
Ánh mắt đầy vẻ mỉa mai.
Cứ như thể chắc chắn yêu khác chỉ để chọc tức .
Tôi thẳng mắt , giọng bình thản, một chút dao động:
“Cố Bắc Thần, tuy ba mẹ, nhưng loại con gái biết yêu bản thân, lòng tự trọng. Tôi dễ rung động bởi vài lời ngon ngọt chút cảm động vớ vẩn.”
“Còn Trì Nghiễn Chu, suốt ba năm liền khích lệ , học phát thanh để phát âm giống, tự học để làm chuyên gia trị liệu ngôn ngữ, kiên nhẫn giúp vượt qua lắp — lặng lẽ đồng hành cùng ba năm, cảm nhận rõ ràng, đó là cảm giác yêu thương.”
“Là tránh xa . Tôi đã làm . Giờ ý gì nữa?”
Cố Bắc Thần siết chặt cổ áo, bực bội kéo lỏng cà vạt, cuối cùng cúi đầu:
“Thẩm Thính Hạ… thừa nhận, thích em.”
“Tôi chịu khi thấy em ở bên khác, chấp nhận khi thế giới của em xoay quanh nữa…”