Tiểu Hoàng Đế - Chương 1
1.
Cố Khanh cầm viên đường, như mà :
“Điện hạ chẳng đã chuẩn từ lâu ?”
, đã sớm chuẩn xong, chuẩn để nuốt xuống viên đường chứa độc dược .
Cố Khanh rũ mắt, như đang viên đường , như đang về một nơi xa xăm.
Ta thấy rõ cảm xúc trong mắt .
Hắn vui mừng ? Vui mừng vì đã học như dạy, sát phạt quyết đoán, vì mục đích mà hy sinh tất cả.
Hắn đau lòng ? Đau lòng vì đêm qua còn cùng trầm mê triền miên, hôm nay đã coi là một quân cờ.
Hay là, hận ? Hận đã đẩy lên cao, hủy hoại tất cả của .
Ta luôn hỏi :
“Cố Khanh, ngươi ngôi vị hoàng đế ?”
Hắn chỉ đáp bằng những đợt tiến công càng thêm mãnh liệt:
“Vi thần chỉ đang long ỷ mà thôi.”
“Cố Khanh… Cố Khanh…”
Ta đau đến bật , từng tiếng từng tiếng gọi tên .
Ánh mắt trầm tối, rõ cảm xúc, còn lên tiếng, chỉ vùi sâu hơn.
Cố Khanh, ngươi , ngươi long ỷ.
Cố Khanh, thậm chí còn mong, trong khoảnh khắc sơ sẩy, ngươi sẽ bóp chặt cổ họng , với rằng đại thù đã báo, để an nghỉ từ đây.
Giống như lúc , cả ngươi và đều biết viên đường độc.
Ngươi thẳng , ánh mắt mang theo một tia mong chờ bí ẩn.
cuối cùng, ngươi vẫn gì, thu ánh sáng trong mắt, để còn lý do lên tiếng nữa.
Ta vẫn hy vọng, ngươi sẽ bóp cằm , bắt tự nuốt viên đường .
Chứ chỉ khẽ nhướng mày nuốt xuống một cách dứt khoát, còn nhíu mày với :
“Bệ hạ, thật là ngọt quá.”
Làm thể ngọt ?
Là bởi vì lòng ngươi quá đắng.
Cố Khanh, ngươi nên trói buộc trong hậu cung.
Cố Khanh, ngươi nên chỉ quanh quẩn giường của .
Cố Khanh, ngươi nên giết , tự làm chủ thiên hạ .
2.
Năm Cố Viễn Tiêu mười lăm tuổi, thiên hạ đã tán dương tài làm tướng.
Năm đó, chỉ mới năm tuổi, là hoàng tử ít sủng ái nhất.
Hoàng gia săn bắn, mẫu phi cầu xin cho một suất tham gia, nhưng rơi bẫy, Cố Viễn Tiêu cứu.
Hắn đưa cho một nắm viên đường, còn khoác cho áo choàng của , xoa đầu :
“Đừng sợ, nhanh sẽ về nhà.”
Ta lặng lẽ nhẩm nhẩm tên của trong lòng.
Cố Viễn Tiêu, Cố Khanh.
Năm Cố Khanh hai mươi tuổi, từ biên cương Tây Bắc trở về kinh thành, nhưng còn nhà nữa.
Cố gia phụ tá thái tử, thái tử nghi kỵ. Đại ca của thích khách giết chết ngay phố, lão hầu gia trọng bệnh qua khỏi.
Thái tử đương nhiên cũng tha cho Cố Khanh. Ở cửa ải từ Tây Bắc về kinh thành, thái tử phái tử sĩ mai phục.
Cậu – Cao Nhạc, từng cùng sinh tử chiến trường, đã bảo vệ trở về kinh thành.
Trở kinh thành, Cố Khanh trướng của , làm mưu thần trong màn trướng.
Cố Khanh, Cao Nhạc và mẫu phi, cùng giúp vững chắc vị trí Đông Cung.
Năm Cố Khanh hai mươi mốt, thái tử phế, một dải lụa trắng kết thúc vô số ân oán huyết hận.
Cố Khanh đóng cửa phủ ba ngày ngoài.
Cậu gửi mật thư cho mẫu phi, bàn bạc liệu Cố Khanh tạo phản .
Năm mười ba tuổi, bước chân Đông Cung, Cố Khanh khi hai mươi ba.
Ta hỏi Cố Khanh, vì Tây Bắc, định ?
Cố Khanh chỉnh cổ áo hoàng bào cho , dịu dàng :
“Thiều nhi, Đông Cung , quân doanh giúp ngươi xây dựng nền tảng. Đợi trở , sẽ phò trợ ngươi lên ngôi.”
làm hoàng đế.
Chỉ là mẫu phi , một khi đã bước lên vị trí thái tử, tiến lên là xuống thiên hạ, lùi xuống là vạn kiếp bất phục.
Ta sống, cũng Cố Khanh sống.
Năm mười lăm, tiên hoàng băng hà.
Ta là thái tử, nhưng vẫn thiên tử.
Các thế lực chực chờ, rình rập khắp nơi.
Cậu gửi thư hỏi Cố Khanh, Tây Bắc sẽ ủng hộ ai.
Cố Khanh dẫn quân mã hội hợp với , phò trợ đăng cơ.
Hắn quỳ đại điện, ba quỳ chín lạy, khi ngẩng đầu lên, còn khẽ nhướng mày về phía .
Ta khẩu hình của :
“Đừng sợ.”
năm , Cố Khanh dâng tấu, xin trấn thủ biên cương.
Hắn , khi lâm chung, lão hầu gia đã dặn , nên rút lui khi thời cơ chín muồi.
cuối cùng, vẫn .
Hai năm , còn đường lui.
Hắn quét sạch triều đình, loại bỏ tất cả thế lực tâm tư bất chính.
Thậm chí còn làm suy yếu thế lực của .
Một tội danh thông địch phản quốc đặt lên đầu Cố Khanh, khiến mất tất cả.
Người đã phò trợ lên ngôi hoàng đế – Cố hầu Cố Viễn Tiêu, ba năm giường của , khẽ cong môi giễu cợt.
“Bệ hạ, tiền triều đã còn chỗ cho thần dung thân, bệ hạ cố chấp giữ thần , chẳng lẽ thần ở hậu cung?”
“Bệ hạ, thái phi đưa thần canh tránh thai. Hiện tại thiên hạ đều biết, Cố Viễn Tiêu quân vương sủng hạnh, là nam sủng trong hậu cung.”
“Bệ hạ giữ thần , chẳng chỉ vì những điều ?”
Canh tránh thai uống cạn, viên đường móc , cũng nuốt xuống chút do dự.
Cố Khanh, thật cũng rõ vì giữ ngươi .
Chỉ là … ngươi còn sống.
3.
Trời tối, Cố Khanh đã đỏ bừng cả mặt, thân nóng ran, cả mê man nặng nề.
Lý ngự y khom bên cạnh:
“Bệ hạ cần lo lắng, thần đã kiểm soát liều lượng.”
“Lý ái khanh, Cố hầu đó chịu hình ở Đại Lý Tự, thân thể vẫn hồi phục, liều lượng chịu nổi ?”
Ta những giọt mồ hôi lấm tấm trán Cố Khanh, lòng đã hoảng loạn.
“Bệ hạ xin chớ nóng vội.” Lý ngự y đảo mắt quanh, giọng hạ thấp hơn. “Hầu gia tích tụ u uất trong lòng, khó thể giải tỏa. Thuốc tuy phản ứng dữ dội, nhưng thực chất giúp thông kinh mạch, trừ bỏ khí uất đọng nơi tâm phổi.”
lúc , Cố Khanh đã bắt đầu rên rỉ gọi đau.
“Thiều nhi, Thiều nhi…”
Hắn gọi tên .
Ta nắm lấy tay đang vung loạn, từng tiếng từng tiếng đáp .
vẫn cứ lạc thần, vô thức lặp lặp tên .
Trong lòng càng thêm hoảng hốt, lời của Lý ngự y:
“Lý ái khanh, Cố hầu thực sự quá khó chịu , cách nào hóa giải tác dụng của thuốc ?”
Lý ngự y nhíu mày, mặt lộ vẻ khó xử:
“Bệ hạ, Hầu gia ăn là dược , thực sự là độc dược, cái gọi là giải dược ạ.”
Lòng phiền muộn yên, cầm lấy khăn lạnh cung nhân giặt, lau mồ hôi trán Cố Khanh.
“Thiều nhi… chỉ như là đủ…” Ánh mắt dần khôi phục chút thanh tỉnh, nhưng giọng vẫn yếu ớt. “Chỉ dùng độc khiến mê man thì đủ… Ta đã với ngươi, làm hoàng đế quyết đoán sát phạt…”
Chưa dứt lời, mắt đột nhiên trợn to, trong vòng tay giãy giụa kịch liệt.
Máu tươi từ khóe môi tràn , nhỏ xuống bàn tay .
Nóng rát.
“ … như mới …”
Cố Khanh bàn tay nhuốm máu của , ngẩng đầu nở một nụ mãn nguyện, mất hết sức lực, ngất lịm trong lòng .
Hắn thực sự cho rằng, viên thuốc đưa là thuốc độc.
4.
Lý ngự y bắt mạch cho Cố Khanh, mạch tượng đã định, gan hỏa cũng tạm thời lắng xuống.
Ta phất tay hiệu cho lui xuống.
Lý ngự y do dự một chút, cuối cùng vẫn lên tiếng:
“Bệ hạ đó ba ngày ăn uống, quỳ điện của Thái phi, đã tổn hại đến căn cốt. Cũng nên nghỉ ngơi điều dưỡng, mới thể hồi phục.”
Ta gật đầu, thay Cố Khanh khăn lạnh mới.
Lý ngự y thở dài một , dậy lui ngoài điện.
—
Ta khẽ vuốt mặt Cố Khanh.
Rất ít khi thấy yên tĩnh thế .
Năm năm tuổi, lần đầu tiên gặp .
Hắn cong môi rơi trong hố bẫy, đôi mắt phượng dài hẹp còn ánh lên vẻ phấn khích.
“Ồ! Trong hố thế ?!”
Dù đó kéo lên, cũng nghiêm túc cúi chào:
“Vi thần bái kiến Ngũ hoàng tử.”
đợi hỏi tên, cũng đợi bảo bình thân, đã tự dậy.
Còn kéo , đánh giá , cuối cùng nhét cho một nắm viên đường.
—
Viên đường khi vị sữa ngọt thanh, đến tận bây giờ vẫn nhớ rõ.
Ta cầm viên đường đĩa lên, đưa miệng.
Bấy nhiêu năm qua, đường ngự thiện phòng làm, vẫn ngon bằng viên đường năm đó.
Môi Cố Khanh vẫn còn nhợt nhạt.
Ta nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên đó.
Viên đường, thực sự đủ ngọt.
Không ngọt bằng Cố Khanh của .