Summary
Tiếu Hồng Trần
Từ khi đôi mắt còn thấy, ban đêm, chỉ thể nắm chặt đai lưng, áp sát tường mà ngủ.
Nửa đêm, bò lên chăn ấm của .
Ta sợ đến mức tim đập thình thịch.
Mẹ nó, thật sự leo lên giường ?!
Ta giơ tay đẩy một cái, chỉ ngoài, nhỏ giọng nhắc nhở: “Này, ngươi trèo nhầm giường . Phu quân ngủ ở gian phòng phía đông nam bên ngoài.”
Người nén giọng, nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi đúng là rộng lượng.”
Giọng quen thuộc đến lạ. Hóa là phu quân .
Thế thì càng nắm chặt đai lưng hơn .