Tôi Là Con Gái Giả Mạo! Thì Sao? - Chương 2
5
Nói là , nhưng lúc tắm xong phòng, bàn đã đặt sẵn một tô mì thịt sợi.
Thịt cắt đều tay, trứng chiên vàng ươm, bên còn rắc hành lá xanh mướt, nước dùng ngọt, mì mềm, ăn một miếng là thơm ấm bụng, ngon đến mức dừng .
Tôi ăn xong, bưng bát ngoài thì đúng lúc chạm mặt Trần Liệt đang ôm một bó rơm phòng bên cạnh.
Phòng bên đó đèn đã bật, ánh sáng vàng lờ mờ chiếu lên cái giường gỗ cũ kỹ, đó là tấm chăn rách nát, đến cái chiếu cũng .
Tôi trợn mắt: “Anh ngủ ở đây á?”
“Chẳng lẽ tiểu thư Triệu ngủ chung với ?”
Tôi rõ sự mỉa mai trong câu đó nhưng chẳng thèm giận.
Trần Liệt đồng ý cưới là ép buộc, trong lòng vốn ưa , cưới chỉ là sống tạm bợ qua ngày, thế nào cũng thấy chẳng “động phòng” với .
Tôi thì càng .
Ngủ riêng thế càng khoẻ.
“Vậy chúc ngủ ngon.”
Sáng hôm , chống lưng, mắt thâm quầng, lết khỏi phòng, cà nhắc bếp.
Trần Liệt đang làm bữa sáng, thấy thì cau mày: “Chân cô thế?”
“Bị cái chăn đè đau quá, đau gần chết luôn.”
Vừa dứt câu, thấy ánh mắt rõ ràng càng thêm chán ghét.
Quả nhiên.
Hắn im lặng một lúc, hỏi kiểu bất đắc dĩ: “Cô làm bằng giấy ?”
Tôi chịu thôi, .
“Thôi kệ, ăn sáng đã.”
Tôi xuống, chỉ cúi đầu cái ghế tre.
Ghế đã cũ mèm, màu nâu đen bóng loáng vì quá nhiều năm , các cạnh còn xù lên như gai.
Tôi đang tính xem xác suất cái váy trắng của xước là bao nhiêu phần trăm thì Trần Liệt đã ăn xong, đặt bát xuống.
Tôi còn kịp hồn vì tốc độ ăn nhanh như chớp của thì đã thấy căn dặn: “Tôi ngoài việc, đừng tùy tiện đụng đồ trong nhà.”
6
Trần Liệt ghét .
Rõ ràng đến mức chẳng cần che giấu — chỉ thiếu điều chỉ mặt mà : cô thì yếu đuối vô dụng, đừng phá hỏng đồ nhà .
Khinh thường ai đấy?
Tôi đúng là thích làm việc nhà thật.
ở đây buồn quá, nhà Trần Liệt lấy nổi một quyển sách.
Tôi ngoài dạo quanh làng.
Đi ngang qua cái ao đầu làng thì thấy mấy đang tháo nước.
Bà thím hàng xóm xắn quần lên gọi : “Vợ Trần Liệt ơi, hôm nay rút nước ao, mau xuống bắt cá nè!”
Nghe thú vị thật.
Tôi hứng khởi cởi giày da, mới bước xuống mấy bước thì chân trượt, cả ngã sấp xuống ao.
“Cứu… cứu mạng, biết bơi!”
“Vợ Trần Liệt, dậy , lên mà!”
Tôi quá hoảng, tới lúc gượng lên mới phát hiện nước ao chỉ qua đầu gối.
Cả đám rũ rượi.
Xấu hổ quá trời luôn, cũng chẳng còn tâm trạng bắt cá, lủi thủi về.
Người ướt sũng, bẩn tanh, còn mùi mồ hôi chua lòm.
Tôi chờ nổi Trần Liệt về nữa.
Thêm nữa, để thấy thảm thế thì biết sẽ nhạo tới mức nào.
Thế là ôm một bó củi bếp, định tự nhóm lửa đun nước tắm, tiện thể nấu bữa cơm luôn.
đã đánh giá quá thấp cái bếp đất quê .
Bận rộn hơn nửa tiếng, lửa cháy , mà khói thì mù mịt.
Tôi sặc đến ho ngừng, mắt cay xè gần như mở nổi, lảo đảo loạng choạng bước ngoài.
Bất ngờ đâm sầm một bóng .
“Trần Liệt?”
“Liệt ca, đỡ chị dâu ngoài , để em lo chỗ .”
Chưa kịp phản ứng, đã Trần Liệt vác thẳng lên vai.
Vài bước là đến phòng, ném cái “phịch” lên giường gỗ cứng ngắc.
Tôi bẩn thế mà dám giường !
Tôi còn kịp dậy thì đã thấy giọng Trần Liệt lạnh như băng: “Không đã bảo cô đừng động thứ gì ?”
7
Vốn dĩ hôm nay đã đủ xui xẻo .
Về đến nhà còn quát cho một trận rõ trắng đen.
Mọi bực bội dồn nén từ lúc về làng đến giờ cứ thế trào lên.
Mắt đỏ hoe, phục, nhỏ giọng cãi : “Anh quát cái gì mà quát? Tôi biết về lúc nào. Tôi thấy nhóm lửa kiểu đó thì cũng làm y như , ai đốt cháy cả bếp .”
Nói xong, nước mắt rơi lã chã.
Trần Liệt khựng , như định gì đó thì bên ngoài vang lên một giọng : “Anh, em dọn xong bếp , em nhé. À, em chị dâu té xuống ao lúc bắt cá, nước ao lạnh lắm, nhớ nấu ít nước gừng đường đỏ cho chị uống, kẻo cảm.”
Lúc Trần Liệt mới để ý quần áo đang mặc vẫn còn ướt sũng, lấm lem bẩn thỉu.
Ánh mắt khẽ lay động: “Cô bắt cá ?”
Tôi lau nước mắt, giọng cứng ngắc: “Không bắt cá chắc?”
“Tôi ý đó. Muốn ăn cá thì , bắt. Giờ cô thay đồ , đun nước.”
Nước đun nhanh.
Tôi tắm rửa sạch sẽ, thay đồ xong phòng.
Không ngờ thấy Trần Liệt đã mua nệm mới, còn thay cả chăn bông mới tinh.
Không loại chăn cũ kỹ dày cộp nặng trịch nữa, mà là loại ấm nhẹ mềm mại, cả bộ ga gối cũng thay bằng hoa văn đúng kiểu thích.
Trên bàn còn để sẵn một bát nước gừng đường đỏ, trong cả một quả trứng gà luộc.
Tôi vốn thích vị gừng, nhưng tay nghề của Trần Liệt cực .
Gừng và đường đỏ pha chuẩn vặn, cay, cũng quá ngọt, uống cả ấm dần lên.
Thì là kiểu ngoài lạnh trong ấm.
Tôi bất giác nghĩ, lấy … hình như cũng tệ đến .
Cứ thế, lúc nào .
Khi tỉnh , trời đã tối đen.
Tôi lần mò bật đèn, phát hiện cả bóng đèn cũng thay mới, sáng rõ hẳn.
lúc đó, Trần Liệt bước , tay cầm bộ quần áo thay ban nãy — rõ ràng là đã giặt sạch .
Tôi bất ngờ: “Cảm ơn nha.”
“Chỉ giặt lần thôi.”
“Ừm.”
Trần Liệt vẫn , ngập ngừng vài giây, ngẩng lên : “Triệu Du, việc nhà làm nổi… thì chắc mấy chuyện khác cô làm chứ?”
8
Tôi vắt óc cũng đoán nổi Trần Liệt đang làm gì.
Ngoài cái chuyện… tối hôm cưới còn làm …
Không lẽ đang định…
Cũng đúng thôi, đã là vợ chồng, sớm muộn gì chẳng .
Chuẩn còn hơn, lỡ chuyện gì bất ngờ còn động.
“Anh biết mua cỡ nào ?”
“Hả?”
“Anh dùng ? Không bây giờ đang kêu gọi kế hoạch hóa gia đình ? Không dùng thì kế hoạch kiểu gì, con sớm , mua .”
Trần Liệt như hóa đá, gương mặt điển trai đỏ bừng.
Ơ kìa, cái mặt thế mà còn ngây thơ hơn cả .
Có gì mà ngại?
“Nhớ mua loại chút. giờ trễ thế , còn mua ?”
Hắn đực đó mãi mới gằn một câu: “Cô tưởng lắm !”
9
Tối hôm đó, ngủ ngon.
Sáng dậy thì thấy Trần Liệt đã nấu xong bữa sáng.
Vì hôm nay là ngày về nhà mẹ đẻ, đồng làm mà ở sân bổ củi.
Trưa, hai chúng cùng về nhà họ Trương.
Ăn cơm xong, Trần Liệt bắt hai con gà trong sân , mang theo một bao lớn đồ khô cùng thành phố.
Về đến nơi, ba mẹ tan làm.
Ra mở cửa là mẹ .
Vừa thấy , bà sững , mắt đỏ hoe.
Tôi cũng thấy mũi cay cay, cố kìm nước mắt: “Mẹ, con kết hôn , tụi con về thăm ba mẹ.”
“Kết hôn?”
Mẹ sang Trần Liệt, giọng giấu nổi kinh ngạc: “Với ai? Với… ?”
Nói xong như nhận phản ứng quá lớn, liền dịu giọng: “Vào nhà .”
Ba đang trong phòng khách cũng thấy, bỏ cả tờ báo tay, ánh mắt sắc lạnh chằm chằm Trần Liệt.
Ba làm công việc nghiêm túc, nên mỗi lần ông đánh giá ai đó, áp lực cực kỳ nặng nề.
Tôi cứ nghĩ Trần Liệt sẽ chút căng thẳng, ngờ chẳng hề nao núng, thẳng ánh mắt của ba , giọng điềm tĩnh: “Ba, mẹ, tụi con mang ít đồ quê nhà lên, chỉ là mấy món đồ khô và hai con gà nuôi, đáng bao nhiêu, mong ba mẹ nhận lấy.”
“Người đến là , mang gì cho tốn. Ngồi , mẹ nấu cơm.”
Ba liếc mắt hiệu, ý bảo chuyện riêng với Trần Liệt.
Tôi gật đầu: “Mẹ, con bếp phụ mẹ.”
Tôi theo mẹ bếp.
Vừa đến nơi, mẹ đóng cửa , nước mắt đã lã chã rơi xuống.
“Con bé , lúc đầu chỉ tạm thời về quê ở vài hôm, chờ mẹ với ba dỗ Quế Mai xong sẽ đón con về, thành kết hôn luôn ? Quá vội vàng.”
Chuyện lúc đó, Quế Mai làm loạn tới mức nào, mẹ cũng biết.
Cô từng ý để .
“ là vội thật, nhưng cũng tệ. Với con là con gái ruột của nhà họ Trương, chuyện lấy chồng sớm muộn cũng xảy , trốn .”
“ mà lấy chồng ở quê, điều kiện khổ thế, làm việc đồng áng, con chịu nổi ?”
“Mẹ yên tâm, con làm, Trần Liệt làm.”
Mẹ ngẩn : “Vậy nấu cơm… con cũng biết nấu?”
“Anh nấu, nấu còn ngon nữa kìa.”
“Vậy giặt đồ thì …”
“Anh giặt luôn.”
Mẹ im bặt, mặt đầy kinh ngạc, mất vài giây mới thốt một câu: “Vậy thì… thật sự là tội cho thằng bé , lát nữa gắp thêm cái đùi gà cho nó.”
…
“Mẹ cái cho con.”
Mẹ thần thần bí bí kéo phòng, mặt đỏ lên, lôi từ tủ một cái túi vải nhét tay : “Về nhà hẵng mở xem.”
“Mẹ, con biết bên trong là gì .”
“Con bé , chẳng biết ngượng. Mới cưới xong, chuyện con cái cần gấp. Nếu mai hợp sống , con còn dễ giải quyết.”
“Con hiểu, con còn định thi đại học nữa mà.”
Lần về nhà, một là thăm ba mẹ, hai là tiện mang theo sách vở cấp ba.
“Mẹ giữ kỹ hết . À mà tối nay cả, hai đứa ngủ nhà.”
Ban đầu định về luôn trong đêm, nhưng nỡ làm mẹ thất vọng, đành gật đầu.
Thật , cũng nhớ họ.
Bữa tối vô cùng thịnh soạn.
Mẹ nấu món gà hầm từ hai con gà quê Trần Liệt mang đến, thịt dai, thơm, ngọt.
Còn cá chua cay, sườn xào chua ngọt, thêm mấy món rau xào nhẹ nhàng.
Ba còn mở cả chai Mao Đài.
Tôi nhịn mà liếc Trần Liệt.
Ba quý chai rượu đó đến mức chỉ cần Tết là đem ngắm cất, tiếc chẳng nỡ mở.
Không biết Trần Liệt đã dùng cách gì mà khiến ba vui đến mức phá lệ.
“Còn ngẩn đó làm gì, ăn ăn .”
“Không đợi Quế Mai ?”
“Nó với Chí Quân ngoài , ăn ở nhà.”
Vừa dứt lời, cửa đột ngột mở .
Hai vốn dĩ đang ở ngoài, giờ đang ngay cửa — phía Quế Mai là Dương Chí Quân.
“Ba, mẹ, con về .”