Tôi Là Con Gái Giả Mạo! Thì Sao? - Chương 4
13
Về tới làng mà tâm trạng vẫn khá lên chút nào.
Tôi mở túi vải mẹ đưa.
Ba hộp kẹo sữa Đại Bạch Thố, hai lon bột lúa mạch, hai hộp bánh quy, một hộp bánh đậu xanh — là những món thích ăn nhất hồi còn ở nhà.
Dưới đáy túi, gói trong khăn tay, còn một xấp tiền.
Mắt bỗng dưng ướt nhòa.
Tôi bóc một viên kẹo sữa cho miệng.
Trước ngọt ngào thơm béo là , mà hôm nay ăn đắng ngắt.
“Tôi từng tranh giành với cô .”
“Tôi chỉ thỉnh thoảng về nhà thăm ba mẹ, ở bên họ một chút, chỉ thôi.”
“Dù gì nơi đó cũng là nơi lớn lên.”
“Trần Liệt, bây giờ còn nhà nữa .”
“Tôi thật sự còn nhà nữa .”
Trần Liệt nuốt nước bọt, đưa tay ôm chặt lòng.
Đợi xong, mới nhẹ nhàng giúp lau nước mắt.
“Ai em nhà? Chỉ cần em , nơi chính là nhà của em. Không ai thể đuổi em .”
Tôi ngẩng đầu Trần Liệt.
Ánh mắt lúc hiếm hoi đầy dịu dàng.
“Thật ?”
“Ừ.”
“ chẳng luôn chê yếu đuối, làm gì cũng ? Anh lấy cũng chỉ là miễn cưỡng thôi mà.”
“Không miễn cưỡng.” Trần Liệt giọng khàn khàn, trầm thấp, “Về làm việc kiếm tiền, em cứ việc tiêu là .”
Tim như ai đó khẽ chạm một cái, mềm nhũn, ấm áp.
Nhìn trong yên lặng, khí bỗng như gì đó bùng cháy lên.
“Trần Liệt, từng ăn kẹo sữa Đại Bạch Thố ?”
“Chưa.”
“Vậy để cho nếm thử nhé?”
Nói , lấy hết can đảm hôn nhẹ lên môi Trần Liệt.
Lạ thật, thì cứng ngắc thế mà môi mềm đến bất ngờ.
Tôi kìm , hôn thêm cái nữa.
“Ngọt ?”
Trần Liệt , ánh mắt nóng rực.
“Chưa nếm rõ… để thử .”
Nói xong, cúi đầu hôn lần nữa.
14
Môi lưỡi dây dưa, tim đập loạn, thân mềm nhũn như tan chảy.
Cảm xúc dâng cao, một vài chuyện cứ thế tự nhiên xảy .
Tôi chợt nhớ tới thứ mẹ đưa, vội với lấy, giọng thở dốc hỏi Trần Liệt: “Anh biết dùng cái chứ?”
“Từ mà ?”
“Mẹ cho.”
“…Lát nữa em sẽ biết biết dùng .”
Giọng khàn đến cực độ, trong mắt như từng đốm lửa.
“ mà Chiêu Chiêu, em chắc chứ?”
“Ừ.”
Trần Liệt bật , cúi xuống hôn lần nữa.
Tôi cảm nhận thở nóng hổi từ , và cả nơi thắt lưng đang căng cứng…
Khi bắt đầu cởi nút áo , chợt nhớ điều gì, vội túm lấy .
“Có chuyện quan trọng.”
“Ngoan, để mai .”
“Không , hôm nay.”
Trần Liệt rõ ràng đang cố nhẫn nhịn: “Em .”
“Tôi thi đại học, con sớm.”
“Được.”
“Với cả sống khổ, mặc đồ , ăn ngon, ở nhà rộng rãi. Anh kiếm thật nhiều tiền.”
“Còn gì nữa, hết .”
Tôi nghĩ một hồi, nghĩ , thì đã Trần Liệt đè ngược xuống.
Những nụ hôn dồn dập rơi xuống, giọng trầm thấp vang lên bên tai: “Nghĩ thì để mai nghĩ tiếp.”
“Đợi… đợi đã, tắm mà.”
“Không tắm một lần cũng .”
“Không ! Hôm nay cả đoạn đường dài, mồ hôi nhễ nhại. Anh cũng tắm. Không thì cho.”
Trần Liệt rõ ràng đã nhẫn nhịn đến giới hạn cuối cùng, gân xanh nơi cổ nổi rõ, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu: “Được, đun nước.”
Tắm xong, buồn ngủ tới mức mở nổi mắt.
Khi Trần Liệt cúi xuống hôn , đưa tay đẩy : “Không nữa, nữa .”
Nói xong là chìm giấc ngủ nặng trĩu.
Nửa đêm, nóng quá mà tỉnh giấc.
Trần Liệt về phòng bên cạnh, mà ngủ cùng .
Cả như cái lò sưởi sống.
“Trần Liệt, chắc là sốt chứ?”
“Không, nhưng đúng là cần hạ nhiệt thật.”
“Vậy uống tí nước .”
“Cái ‘nhiệt’ … nhờ Chiêu Chiêu hạ giúp.”
“…Vậy thì nhẹ thôi nhé.”
“Ừ.”
Và sự thật chứng minh — đàn ông đều là những kẻ dối.
Tôi mấy lần tưởng cái giường sắp sập đến nơi.
Hắn lấy nhiều sức thế biết, còn thì mệt đến mức mở mắt cũng nổi.
Lần cuối cùng kết thúc, rúc trong lòng , giọng run run: “Phải… tắm…”
“Biết , đun nước.”
15
Hôm , ngủ đến khi tự tỉnh giấc.
Trần Liệt đang làm thịt gà ngoài sân, vặt lông rửa sạch.
Nhân lúc sáng sớm trí nhớ còn , rửa mặt xong liền kéo ghế sân, mang sách ôn thi đại học ôn bài.
Chưa bao lâu, trong bếp đã tỏa mùi thơm ngào ngạt.
“Ăn cơm thôi.”
Tôi vứt luôn sách, chạy thẳng bếp.
Bữa trưa hôm nay là món gà nấu khoai tây.
Gà chặt miếng ăn, hầm cùng khoai tây trong nồi gang, bên trong còn miến khoai lang nhà làm.
Xung quanh nồi dán đầy bánh bột hấp.
Gà nuôi thả vườn thịt săn chắc, thơm nức, miến mềm dẻo thấm đầy nước sốt, bánh hấp thấm đẫm vị ngon, ăn thơm đến mức nuốt luôn cả lưỡi.
“Trần Liệt, tay nghề của đỉnh thật đó nha~”
“Thích thì ăn nhiều một chút.”
“Ừm ừm!”
Ăn xong, Trần Liệt ngoài làm việc.
Tôi nghỉ một lúc lấy sách học tiếp.
Mới làm vài bài, chị dâu Ngô Tố Phân tới.
“Chiêu Chiêu, em đang gì thế?”
“Ôn thi đại học đó chị.”
“Lấy chồng còn thi ?”
“Dạ .”
“Cũng thôi, nếu chuyện thì giờ chắc em cũng đang học . Mà Chiêu Chiêu, hôm qua tụi em lên thành phố đúng ? Anh em bảo chị hỏi thử xem, Quế Mai đó sống quen ?”
“Quen mà, gì quen.”
“Cũng đúng, chỉ là lâu thế cũng về làng chơi lần nào. Dù gì cũng lớn lên ở đây.”
Tôi khép sách , đáp: “Chắc cưới xong sẽ về.”
“Cưới?!
Quế Mai sắp cưới á?!” — giọng chị dâu bỗng cao vút lên, “Không , chị về cho em biết!”
Nói xong là chị đầu chạy luôn.
Tôi chẳng còn tâm trạng học nữa.
Không biết Trần Liệt đang làm gì.
Ở nhà buồn chán, quyết định tìm .
Chỉ là… biết ruộng nhà ở , đành túm lấy một bà thím bên đường hỏi thăm.
“Trần Liệt ngoài ruộng , giờ đang ở trại heo đó. Kìa, khỏi làng, rẽ đông thẳng là thấy.”
Đến nơi mới phát hiện — Trần Liệt mở cả một trại nuôi heo!
“Sao tự nhiên em tới đây ?”
“Em mà tới thì biết bao giờ mới biết là ông chủ trại heo chứ?”
Bảo ăn bánh ngô, thì ngày nào cũng nấu bún trắng cho .
Bảo giết gà là gà, thay chăn ga gối cũng cực kỳ gọn lẹ.
Thì cưới tiền còn gì.
“Quy mô nhỏ thôi, đáng gì. Anh sợ em thấy mùi hôi nên dẫn em tới.”
là… mùi hôi thật.
Cả Trần Liệt cũng phảng phất mùi trại heo.
“ lúc cũng làm xong việc, chuẩn về. Anh tắm thay đồ cái đã, em phòng chờ một lát.”
Tôi đợi gần nửa tiếng, Trần Liệt , còn tiện tay vác theo một chiếc bàn gỗ mới toanh.
“Cho em ?”
“Ừ. Em chẳng bảo thi đại học ? Cũng cái bàn tử tế chứ. Bàn tự đóng, dùng tạm. Nếu thích, lần thành phố mua cái mới.”
Trần Liệt thật khéo tay, chiếc bàn đóng chắc chắn, kiểu dáng , bề mặt mài mịn nhẵn nhụi, vẫn còn thoảng mùi gỗ mới.
Tôi thấy ấm lòng, miệng mỉm : “Không cần đổi , cái .”
“Ừm, ghế thì vài hôm nữa mới xong, em cứ tạm dùng ghế ở nhà nhé.”
đầu óc đang nghĩ đến chuyện khác.
“Trần Liệt, mở trại heo lời ?”
“Cũng lời một chút, nhưng mới làm thôi, chi nhiều hơn thu. Trước đây bọn kinh nghiệm, dù từng mời kỹ thuật về hướng dẫn, nhưng vẫn thiếu sót. Với đầu cũng hạn chế, kênh tiêu thụ nhiều, nên heo bán đáng bao nhiêu. Giờ chỉ thể từ từ làm từng bước một.”
“Nếu liên kết với mấy căng-tin thì sẽ hơn ?”
“Chắc chắn . Căng-tin đặt hàng đều đặn, số lượng lớn. Nếu thể ký với vài cái, thì tiêu thụ sẽ định hơn hẳn.”
Tôi thì chẳng rành gì về chăn nuôi.
tìm kiếm đối tác thì giúp .
Hơn nữa, ba của một bạn đúng làm trong lĩnh vực .
Không mời bác , thì ít nhất cũng thể mượn mấy cuốn sách chuyên môn để , cũng ích.
Nghĩ là làm.
Hôm , lên thành phố.