Tôi Là Con Gái Giả Mạo! Thì Sao? - Chương 5
16
Người phụ trách căng-tin trường cấp hai học là ba của bạn thân .
Tôi mua ít đồ tới nhà cô một chuyến.
Chú Trần đồng ý cho bọn một cơ hội.
Chỉ là… ngờ làm ăn lắm quy tắc đến .
Thịt heo bao nhiêu tiền một ký, đặt số lượng lớn thì giảm giá thế nào — biết.
Thanh toán , đặt cọc bao nhiêu — càng biết.
Nếu giao hàng đúng hạn thì xử lý thế nào — cũng biết nốt.
“Chỉ vì chú con lớn lên từ nhỏ nên mới chuyện đến đây, chứ khác tới, chú đuổi thẳng . Kêu bạn trai con tới chuyện tiếp .”
“Cảm ơn chú Trần ạ.”
Giải quyết xong việc, chạy mượn sách.
Mượn luôn một chồng mười quyển, nặng trĩu.
Ai ngờ đường tình cờ bắt gặp Trương Quế Mai và Dương Chí Quân đang cãi giữa phố.
“Anh chỉ ăn cơm với bạn cùng lớp thôi, em chạy tới mắng là hồ ly tinh, giờ em bảo còn mặt mũi nào gặp họ?”
“Gặp cái gì mà gặp, với như thế, rõ ràng là đang ý đồ. Dương Chí Quân, thật , còn cưới em ?”
“, cưới nữa, em hài lòng ?”
Dương Chí Quân hất tay Trương Quế Mai , đầu bỏ chút do dự.
Tôi chỉ xem một lúc, chẳng định nán , ai ngờ Trương Quế Mai thấy.
“Cô đến xem mất mặt đúng ?”
“Cho dù Dương Chí Quân thích cô, thì chọn cũng chẳng đến lượt .”
“…”
Bệnh nặng.
Sách quá nặng, trời thì nóng, đói, chẳng buồn để tâm đến cô làm gì.
Về đến nhà thì thấy Trần Liệt .
Anh qua trấn bên, đến mốt mới về, dặn sang nhà chị ăn cơm.
Bữa tối thịt kho đậm đà, cơm trắng thơm phức, thêm đĩa rau cần trộn lạnh, ăn đưa cơm.
“Nhờ em mà tụi chị cũng ăn thịt đấy. Chiêu Chiêu , em cũng nên nghĩ cho Trần Liệt một chút, nhà ai mà ngày nào cũng ăn thịt, tốn tiền lắm đó.”
“Anh kiếm tiền.”
Ngô Tố Phân nghẹn họng, “Ờ… . Vậy mai sáng ăn gì? Chị hấp cho em chén trứng nhé?”
“Em dậy sớm , ăn sáng, mấy khỏi lo.”
Ăn cơm xong, chán quá, thấy hai đứa con của trai đang học bài ngoài sân.
Thằng út, Trần Minh Lễ, mười chữ sai chín.
Thằng lớn, Trần Minh Phi, làm mười bài toán sai chín.
Tôi nhịn nổi, xuống dạy Minh Lễ , giảng đề cho Minh Phi.
Đợi tụi nó hiểu và làm đúng , lấy trong túi hai viên kẹo sữa Đại Bạch Thố.
Hai đứa nhỏ sững , đó như gió cuốn lao bếp.
lúc chị dâu rửa bát xong bước .
Minh Lễ giơ viên kẹo lên cao: “Mẹ ơi! Cô cho tụi con ăn kẹo nè, ngon lắm mẹ ăn thử !”
Minh Phi ôm tập bài, mắt sáng lấp lánh: “Mẹ ơi, cô giỏi lắm! Cô giảng một lần là con hiểu luôn, thầy giảng mãi mà con hiểu!”
Ngô Tố Phân đứa lớn, đứa nhỏ.
Một lúc , chị đột ngột sang : “Chiêu Chiêu, ăn gà ? Mai chị hầm cho em con gà.”
Con gà đẻ trứng xong đang quàng quạc ngoài sân xong liền xoay chạy thẳng về chuồng trốn mất.
17
Không ngờ chị dâu Ngô Tố Phân thật sự giết gà nấu cho .
Còn đúng con gà mới đẻ trứng xong.
Tôi cũng ngại ăn , bèn mang tặng một lon bột mạch nha.
Không ngờ chị dâu lập tức từ chối: “Không lấy , ăn con gà mà nhận đồ quý thế, chị thành thế nào chứ?”
“Đâu cho chị, cho hai đứa nhỏ mà.”
Ngô Tố Phân mím môi, ánh mắt chút xúc động: “Chiêu Chiêu , lúc vội vã gả em , thật chị cũng tư tâm…”
“Tôi biết mà, chê yếu đuối, biết làm việc, hầu hạ chứ gì.”
Ngô Tố Phân sững : “Sao em biết ?”
Chứ còn nữa, lúc chuyện lén với thì cái giọng đó to gần bằng loa phát thanh .
“ giờ chị thấy, đúng là em nên sống kiểu đó. Thôi, ăn cơm , ủa hai thằng nhỏ chạy mất ?”
Vừa dứt lời, hai đứa nhỏ một một chạy sân, phía còn cùng.
“Ba, mẹ, dì cả về !”
“Dì cả gì cơ… Quế Mai?”
Anh cũng từ trong nhà .
“Anh, chị dâu, là em đây.”
Trương Quế Mai xách theo một đống đồ, tươi bước nhà.
Vừa thấy , nụ của cô lập tức nhạt hẳn.
“Về đúng lúc đấy, em suốt ngày nhắc đến em, mau rửa tay ăn cơm, hôm nay nhà hầm gà đó.”
“Sao chị dâu đặc biệt nấu gà cho em ?” Trương Quế Mai ngửi ngửi, “Thơm thật đấy.”
Ngô Tố Phân một cái, vẻ mặt chút lúng túng: “Chị biết em hôm nay về , gà nấu cho Chiêu Chiêu mà.”
“…”
Cơm nước xong xuôi, Trương Quế Mai bày mấy món quà cô mang về giữa sân.
Nào là đồ ăn, nước uống, quần áo mới — là mấy món lạ mắt, hai đứa nhỏ vây quanh chăm chú, mặt đầy háo hức.
Anh chị cũng bên cạnh, hỏi han tình hình bên nhà họ Kiều.
Tôi ngáp một cái dậy về ngủ.
Trưa, Trần Minh Phi qua hỏi bài tập, tiện nhờ nó với chị rằng tối nay qua ăn cơm.
Có lẽ chị cũng đoán và Trương Quế Mai hợp, nên dặn Minh Lễ mang cơm tới cho .
Thằng bé giao xong thì cứ đó, gãi đầu gãi tai, cứ như chuyện .
“Sao ?”
“Dì hai, dì cả về mà mang quà cho dì, dì buồn ạ?”
“Không .”
“Dì đừng buồn nha, con để dành cho dì .”
Nói nó lấy từ túi áo một túi kẹo giòn bọc giấy dầu, đặt lên bàn, toe toét, mặt đen nhẻm mà đỏ bừng: “Con với con ăn hết nửa gói, còn là để dành cho dì đó.”
Cũng biết lòng.
Tôi thấy nước miếng nó sắp nhỏ xuống bàn đến nơi, bèn trả túi kẹo: “Con ăn , dì thích ăn mấy cái .”
“Thật ạ?”
“Thật, dì lừa con nít .”
“Vậy… dì hai ăn cá ? Lần con với bắt cá cho dì nha?”
“Dì hai cũng ăn cá. Thôi trời sắp tối , mau về nhà .”
“Dì hai tạm biệt nha!”
Trần Minh Lễ lon ton chạy biến .
Tôi bỗng thấy, sống ở làng… hình như cũng tệ lắm.
18
Chiều hôm , ngoài dạo một vòng.
Mới nửa vòng là đã thấy mấy lời đồn nhảm về .
“Mấy , cái cô vợ thành phố của Trần Liệt mấy hôm lên thành phố tìm trai bao đấy.”
“Không thể nào , thấy hai họ tình cảm lắm mà.”
“Gì mà thể? Người sống sung sướng quen , chịu nổi khổ ở quê, còn đang đòi ly hôn, định bỏ theo tình phố nữa cơ.”
Cái gì cơ?!
Tôi cầm nắm hạt dưa trong tay, mà tức nghẹn chết, càng càng bịa.
“Gấp gáp đòi ly hôn như thế, chẳng lẽ là bầu với trai ngoài ?”
“Ôi dào ơi, làng đứa như thế chứ, mất mặt quá mất.”
Tôi nhịn, nhịn nữa… nhưng cuối cùng vẫn nhịn nổi: “Mấy như thật nhỉ? Tận mắt thấy ?”
Tiền quả phụ chắc như đinh đóng cột: “Tất nhiên là thấy ! Cô phố ôm trai hôn môi lộ liễu luôn… Ối mẹ ơi vợ Trần Liệt, cô ở đây?”
Tiền quả phụ sững , mặt cứng đơ vì ngượng.
“Dì ơi, tối qua nửa đêm một gã độc thân bên đầu làng lén nhà dì đấy.”
“Cái đồ miệng độc nào đặt điều cho thế hả?! Tôi trong sạch rõ ràng, bao giờ thì dính tới lão Trương chứ?”
“Thì thấy tận mắt mà — hai ôm , hôn , mùi mẫn lắm.”
“Tôi khi nào…” — Tiền quả phụ tới đây thì ngớ , trừng mắt .
Tôi lạnh hai tiếng: “Nói cũng chứng cứ, chỉ cần nhúc nhích cái miệng là thành thật . Còn để thấy mấy lời kiểu đó nữa, sẽ cho mấy biết tay con gái thành phố ‘nuôi chiều từ bé’ là như nào.”
19
Sống ở làng một điểm dở.
Tin đồn lan nhanh như gió.
Chỉ cần nửa ngày, truyền , cả làng đều biết chuyện.
Tôi thì , vốn chẳng quan tâm mấy đó nghĩ gì.
Mà Trần Liệt cũng về, nên để mấy chuyện đó gáy luôn.
Lạ ghê.
Tôi … thấy nhớ .
Trần Liệt đang trong bếp thái rau nấu cơm, còn cái ghế nhỏ bên bếp lửa, chỉ đạo nhóm củi thêm lửa.
Chỉ là phát hiện hôm nay đặc biệt ít .
Bình thường ba câu, ít cũng đáp một.
Hôm nay mười câu, còn chẳng buồn ừ lấy một tiếng.
“Anh thế? Có chuyện gì thuận lợi ?”
“Cũng tạm.”
“À đúng , em liên hệ một căng-tin trường học, họ chịu cho một cơ hội, nhưng để đích thân tới chuyện. Em cũng mượn mấy quyển sách chuyên môn về …”
“Triệu Du.” — Trần Liệt đột ngột gọi tên .
Tôi “hử” một tiếng, đầu .
“Em còn nhớ tối hôm tụi cưới, em uống say ?”
“Nhớ chứ.” — Rượu mận nhà tự ủ, chua chua ngọt ngọt, uống thấy ngon miệng nên uống nhiều, ngờ hậu vị mạnh đến thế.
“Đêm đó… em cứ gọi tên Dương Chí Quân.”
“…”
“Nếu em lấy , chắc em đã nhà cao cửa rộng, chẳng lo chuyện ăn mặc, cần dẫm bùn đường, xe riêng đưa đón, tắm rửa cũng phòng riêng…”
“Anh đang cái gì ?”
Trần Liệt đặt dao xuống, ánh mắt nghiêm túc : “Hôm qua lúc về, gặp . Mấy quyển sách đó… là đưa cho em đúng ? Nếu em hối hận vì đã cưới , thì giờ ly hôn vẫn còn kịp…”
“RẦM.”