Tôi Là Con Gái Giả Mạo! Thì Sao? - Chương 6
Tôi quăng bó củi trong tay xuống đất.
là bạn quen Dương Chí Quân thật, nhưng mấy quyển sách đó là nhờ chính cô mượn, liên quan gì tới ?
“Anh cái gì ?”
“Anh biết em như , em sẽ làm chuyện đó.”
“ trong lòng nghĩ nhân lúc ở nhà tìm Dương Chí Quân, nghĩ với dây dưa rõ ràng.”
Tôi bao giờ thấy ấm ức như lúc — ngay cả ngày đầu tiên bước chân về làng cũng tủi đến thế.
là lúc đầu cam lòng thật.
đã cần nữa , còn luyến tiếc gì?
Tôi sớm đã quăng khỏi đầu.
Vậy mà chạy đông chạy tây giúp mở rộng đầu cho trại heo, còn thì nghĩ về như thế.
Tôi từ bé đã cưng chiều, lời xin đến miệng mà nuốt trôi, cũng chẳng nữa.
Tức chết .
“Anh nghĩ thì tùy.”
20
Tôi với Trần Liệt đang chiến tranh lạnh.
Anh vẫn chuẩn đủ ba bữa mỗi ngày, nhưng buổi tối về phòng ngủ nữa, lúc thì ngủ ở phòng bên, lúc còn sai nhắn là tối nay ngủ luôn ở trại heo.
“Sớm thế mà còn ngủ , tổ tông ơi! Cô biết gì luôn hả? Trần Liệt nhà cô đánh đó!”
Ngô Tố Phân xông lúc còn đang ngủ nướng.
Tôi bật dậy khỏi giường theo phản xạ, nhưng giây tiếp theo vật xuống.
“Liên quan gì tới em .”
“Là vì em nên mới đánh chứ . Có mấy trong làng em với trai phố lằng nhằng rõ ràng, Trần Liệt xong lên thẳng đấm một trận tơi bời! Tôi , hai đứa đấy? Đừng bảo là đang cãi nha?”
Tôi đáp.
“Cãi thật ? Là vì mấy tin đồn vớ vẩn á?” Ngô Tố Phân kéo dậy, “Nói thật cho chị , em lên thành phố …”
Nhìn thấy ánh mắt của , chị lập tức vỗ miệng cái “bốp”: “Chị lỡ lời! Em cái kiểu kiêu kiêu ngẩng mặt đời , thể làm chuyện như thế chứ. Lạ thật, ai bịa mấy lời ác mồm biết?”
“Trương Quế Mai về nhà ?”
“Chưa. Vẫn đang ở nhà đây, bảo là nhớ chị nên ở vài hôm khi cưới. Sao thế, em nghi là nó hả? Không thể nào . Chị ngoài tìm em, nó cũng theo, bảo là tìm Trần Liệt giúp hai đứa hòa giải.”
Nói giúp thì ít, châm dầu lửa thì nhiều.
Ngoài nó , ai còn biết rõ ràng chuyện lên thành phố như thế?
Đến cả chuyện mượn sách của ai mà cũng nắm rõ rành rành.
“Chị dâu, chị về . Em trại heo một chuyến.”
“Chị với em.”
Trại heo gần, bao lâu đã tới.
Vừa tới cổng, liền thấy Trương Quế Mai đang ở đó cùng Trần Liệt, hai trong sân.
Trương Quế Mai đến mắt đỏ hoe.
“Trần Liệt ca, Dương Chí Quân đúng là đồ khốn, thể so với chứ…”
“Thật , em luôn thích là . Em biết cũng thích Triệu Du, đúng ? Nếu thì mấy hôm nay trốn ở trại heo tránh mặt cô .”
“Triệu Du yếu đuối như , thật hợp với Dương Chí Quân hơn. Hay là… nhân lúc ly hôn với cô ?”
Nói xong còn chủ động nắm lấy tay Trần Liệt, định nhào lòng .
Ngô Tố Phân bên , tròn mắt đến mức thể nhét quả trứng ngỗng.
Còn kịp đợi phản ứng, chị đã lao vọt , kéo phăng Trương Quế Mai .
“Ủa Quế Mai, bảo tới giúp hai đứa làm lành ? Sao giờ thành khuyên ly hôn thế ?Em linh tinh cái gì ? Còn nắm tay Trần Liệt làm gì hả?”
“Chị… chị dâu, chị ở đây…”
Trần Liệt thấy , trong mắt hiện lên một tia bối rối.
“Chiêu Chiêu…”
Tôi chẳng thèm , sải bước tới mặt Trương Quế Mai, một lời, giơ tay bốp cho cô một bạt tai rõ đau.
21
“Cô… cô đánh ?!”
“Còn thấy nhẹ ?”
Tôi vung thêm một bạt tai nữa.
“Đừng tưởng biết mấy lời đồn trong làng từ mà . Chuyện giữa cô với Dương Chí Quân chẳng liên quan gì hết, đừng lôi . Còn về chuyện cô và…”
Tôi liếc Trần Liệt đang bên, ánh mắt lo lắng đầy căng thẳng: “Chúng còn ly hôn. Cô làm là quyến rũ đàn ông đã vợ, ghê tởm chết . Nếu dạy dỗ tiếp, thì đừng tới gần .”
Nói xong bỏ .
Vừa khỏi sân thì đụng ngay quả phụ Tiền đang trộm bên tường.
Bà hớn hở mặt: “Trời ơi, vợ Trần Liệt, cô đúng là ngầu ghê á. Sao tát cho nó thêm vài cái nữa? Hay để giúp cô?”
“…”
Trên đường về thì trời đổ mưa, bước vội nên trượt chân, trẹo mắt cá, đau đến mức hít một thật sâu.
Cảm xúc tích tụ những ngày qua bùng phát, òa lên .
Chỉ một lúc , Trần Liệt chạy tới, cởi áo khoác trùm lên đầu .
Tôi hất , đắp , cuối cùng thì trực tiếp khoác luôn lên .
“Xin , Chiêu Chiêu, là sai .”
Tôi mặc kệ.
“Anh thích Trương Quế Mai, đã rõ với cô . Anh biết hôm nay cô đến, nếu biết, đã để cô bước cửa.”
“Anh cũng tin mấy lời đồn … Anh chỉ… chỉ là sợ em sẽ đòi ly hôn.”
Gì cơ?
“Người ly hôn là đấy.”
“, là .” — ánh mắt Trần Liệt tràn đầy hoảng hốt.
“Dương Chí Quân sai. Anh xe, nhà đàng hoàng, tối đó còn để em bộ về giữa trời tối… nhiều mặt, đúng là bằng .”
“Ai bắt so với ?”
Dương Chí Quân thì chứ?
Có xuất thân thì đã ?
“ đó đều là thực tế. Anh là đàn ông, so đo, cũng tự ti. Anh sợ em cưới sẽ hối hận…”
“Còn nữa… Chiêu Chiêu, thật … ghen… Em từng gọi tên trong lúc mơ.”
“Là nghĩ quẩn, làm em tủi thân. Em tha cho ?”
“Nếu thì… em đánh vài cái cũng .”
Tôi khách khí, đấm cho mấy phát.
Tự nhiên thấy lòng cũng dịu một chút.
“Nếu còn lần —”
“Sẽ ! Anh thề.”
Tôi đàn ông mặt, môi vẫn còn bầm tím.
“Đau ?”
“Không đau. Làm bằng em đau . Chiêu Chiêu, về nhà thôi ?”
Trần Liệt cõng về.
Tôi tắm xong, bên giường uống nước gừng, xổm mặt, xoa dầu cho .
“Có đau đấy, ráng chịu chút.”
Tay nghề , ban đầu rát, nhưng xoa một lúc thì dễ chịu hẳn.
Tôi bắt đầu nghịch ngợm, lấy chân đạp mạnh .
Trần Liệt hừ khẽ một tiếng, giọng khàn khàn: “Đỡ giận ?”
“Chưa, trừ khi cho em đạp thêm.”
Anh tránh, để đạp thoải mái.
Đạp vài cái thì thấy cũng chẳng thú vị gì, định thu chân , đã nắm chặt.
Tay đầy chai sần, chạm làm nhột đến run .
“Này, Trần Liệt, làm gì đó?”
“Chiêu Chiêu nhận đạp trúng ?”
Vừa nhớ cảm giác kỳ lạ lòng bàn chân, mặt đỏ bừng ngay tức khắc.
“Anh đừng mà giở trò, chân còn đau đấy.”
Trần Liệt “ừ” một tiếng, kéo chăn phủ lên cho : “Biết . Em nghỉ ngơi , nấu cơm.”
Không lâu , bên phòng bên vang lên tiếng nước chảy — là đang tắm.
22
Mấy lời đồn cũng dừng .
Cả làng đường đất, nhà cửa hầu hết là nhà đất, hiếm lắm mới vài căn gạch đỏ.
Giờ thì cả làng đều biết, Trương Quế Mai cãi với vị hôn phu, “ đầu ăn cỏ cũ” nên mò về làng bịa chuyện bôi nhọ , còn định quyến rũ Trần Liệt.
Phải , mấy bà thím trong làng chửi còn độc miệng hơn tưởng.
“Có mặc long bào cũng thành thái tử, cô soi gương thế? Có điểm nào so với vợ Trần Liệt ?”
“Bảo bấy lâu thèm về làng, giờ tự dưng lết về. Té trai phố chê , giờ ngó nghiêng về Trần Liệt. Tởm thật, làng chó hoang còn lẳng bằng nó.”
Anh và chị dâu cũng thất vọng về cô , mấy món quà mang về đều trả hết.
Trương Quế Mai mất mặt dám ở , lén lút về thành phố.
Hôm , với Trần Liệt thành.
Chuyện cung cấp thịt cho căng-tin trường trung học chốt xong.
Chú Trần còn hứa, nếu tụi đảm bảo chất lượng và giá cả định, chú sẽ giới thiệu thêm vài chỗ nữa.
Ba cũng mặt, ông Trần Liệt bằng ánh mắt hài lòng.
“Nếu cần gì thì cứ tìm bác. À, mà em gái con mốt là cưới đó.”
“Không còn tới lịch cưới ?”
Ba thở dài.
Thì , khi Trương Quế Mai về từ quê, hai bên gia đình bàn chuyện cưới xin.
Trong bữa cơm, ai cũng uống tí rượu.
Đến khi lớn phát hiện thì hai đứa nó đã lăn lên giường, trần như nhộng, ngủ cùng .
Chuyện quá mất mặt, ban đầu hai nhà còn định giấu, nhưng làm giấu .
Trương Quế Mai sợ Dương Chí Quân bỏ rơi , tự tay làm lộ hết.
Không còn cách nào khác, đành đẩy sớm ngày cưới.
“Bọn bác nghĩ, nó khổ sở nhiều năm ở quê, giờ trở về nên chút kiêu căng ích kỷ cũng . Thậm chí còn làm con chịu ấm ức… tụi bác sai . Chiêu Chiêu, khi nào rảnh nhớ về nhà chơi. Ở đây, mãi một căn phòng chờ con.”
Chia tay ba xong, Trần Liệt dẫn dạo thành phố.
Anh mua cho nào là kem dưỡng, dầu gội, sữa tắm, thêm cả một hộp bột mạch nha, một hộp bánh quy, cuối cùng là một túi đầy bánh ngọt.
Tôi buồn cảm động: “Em sắp mập lên luôn đó.”
“Không mập, em học hành tốn sức, bồi bổ.”
Cuối cùng, còn chọn thêm một chiếc xe đạp.
Tôi kéo tay áo , nhỏ giọng hỏi: “Tiền đủ ? Không đủ thì thôi cũng mà.”
“Đủ. Với còn lên phố thường xuyên, xe cho tiện, lãng phí .”
Ra khỏi cửa hàng, xe đạp, một tay ôm eo , một tay cầm cây kẹo bông gòn.
Tôi cắn một miếng, ngọt đến tận tim.
“Trần Liệt, kẹo bông gòn ngon quá.”
“Lần mua tiếp cho em.”
“Phải mua cho em mãi mãi, mãi mãi luôn đó.”
[Hoàn]