Trời Hôm Nay Xanh - Chương 3
8
Cái Tết đầu tiên bên Hứa Cận Bạch.
Tôi đưa về quê.
Nhà truyền thống, bất kể đang ở , đêm Giao Thừa nhất định trở về đoàn tụ.
Cả đại gia đình sống hòa thuận, yêu thương lẫn , cùng cố gắng.
Ai cũng sống , chẳng ai phiền lòng vì ai cả.
Thế nên mỗi một lớn trong nhà, khi gặp Hứa Cận Bạch đều nhét cho một bao lì xì.
Hiếm lắm mới thấy gương mặt lộ vẻ bối rối như .
Anh liếc mắt hiệu với :
“Anh thể nhận ?”
Tôi giữ chặt tay :
“Tất nhiên , đó là tấm lòng của họ, đại diện cho việc họ quý mến .”
Từ lâu đây, Hứa Cận Bạch đã dùng danh nghĩa khác để đầu tư một công ty công nghệ. Gần đây công ty phát triển .
Đã đến vòng gọi vốn C.
Giúp giải cơn khát tài chính.
Anh tiền .
Cũng chuẩn một đống bao lì xì để lì xì cho đám nhỏ trong nhà.
Bọn trẻ bu quanh , ngọt ngào gọi tên khiến vành tai đỏ ửng cả lên.
Tôi thấy , là nụ từ tận đáy lòng.
Lúc sân thượng ngắm pháo hoa.
Anh , vui.
Anh , gia đình bao giờ náo nhiệt đến .
Khi mẹ còn sống, ít vẫn còn một bữa cơm tất niên đoàn tụ.
Sau khi mẹ qua đời, trong nhà còn tiếng .
Cho đến khi khác bày mưu hãm hại, mới biết cha đã ngoại tình từ lâu, con riêng là Giang Dịch, còn ghi tên danh nghĩa chú của .
Khiến ngây ngô tin rằng đó là em họ.
Bị những thân cận nhất phản bội từng một.
Thật khó mà tưởng tượng lúc đã đau khổ đến mức nào.
Hứa Cận Bạch chút say:
“Từ nhỏ đã đào tạo để trở thành kế thừa.”
“Mọi việc làm đều theo đúng quy tắc, từng lời ăn tiếng đều khắt khe chuẩn mực.”
“Tôi nghĩ thể kiểm soát mọi thứ, nhưng cuối cùng phát hiện bản thân sai đến nực .”
Tôi hiểu.
Sau ánh hào quang vạn vây quanh, tất nhiên thể thiếu những lưỡi dao ẩn trong bóng tối.
Thế nên khi rơi xuống đáy vực, mới hận đến .
Mới làm việc điên cuồng ngày đêm, chỉ để phục thù và giành mọi thứ thuộc về .
Tôi siết chặt tay :
“Vậy thì hãy ước , pháo hoa .”
“Ước?” Anh khẽ nhíu mày.
“Dù thì đây, đúng 0 giờ mỗi đêm Giao Thừa, đều ước pháo hoa.”
Tôi bật sáng màn hình điện thoại, đầy hứng thú:
“Còn một phút nữa thôi, Hứa Cận Bạch, thử xem .”
Vừa dứt lời.
Anh nắm lấy gáy , kéo gần, cúi đầu hôn xuống.
Phía là ánh sáng rực rỡ của pháo hoa rơi đầy trời.
Bên tai là tiếng reo vui vang vọng khắp nơi.
Trước mắt , là yêu nhất.
khoảnh khắc kim đồng hồ nhảy sang 12 giờ, Hứa Cận Bạch mới buông .
Người luôn tự xưng là duy vật như , chắp tay ngực, khẽ khàng ước nguyện với bầu trời.
Khóe môi còn vương một nụ dịu dàng.
Tôi .
Chỉ khoảnh khắc thôi, thực sự cảm thấy bản thân đã toại nguyện.
9
Hứa Cận Bạch quả hổ danh là kẻ xuất chúng trong giới công tử nhà giàu đời thứ hai.
Dù đạp xuống tận đáy, vẫn bản lĩnh lội ngược dòng.
Chỉ mất hai năm, đã mạnh mẽ.
Tập đoàn Hứa thị vốn là sản nghiệp của mẹ , đương nhiên ai hiểu rõ hơn .
Cha bất tài, còn Giang Dịch thì thông minh đến ?
Dựa công ty công nghệ, công ty game, đầu tư từng chút một, vận dụng vốn và đòn bẩy từng bước một.
Cuối cùng cũng ghế chủ tịch, đàn ông từng giỏi tính toán và nắm rõ cục diện đã trở .
Tất nhiên, cũng đến lúc thanh toán sổ nợ.
Cha và đám cấp là những đầu tiên tống tù.
Giang Dịch thì còn thiếu chứng cứ mấu chốt.
Hôm đó, Sở Linh bất ngờ gửi tin nhắn cho :
【Gặp một lát ? Em chuyện với .】
Cô rằng từng yêu Giang Dịch.
Chỉ vì gia đình ép buộc mới từ bỏ .
Cô Giang Dịch là kẻ bạo dâm, còn gửi ảnh cơ thể đầy vết bầm tím của cho .
Tôi kéo kéo tay áo Hứa Cận Bạch:
“Tôi lo đây là một cái bẫy.”
Sở Linh chẳng chính là loại ích kỷ tinh vi nhất ?
Hứa Cận Bạch là ánh trăng cao cao tại thượng trong mắt cô , đương nhiên nắm cho thật chặt trong tay.
một khi đụng đến lợi ích cá nhân, cô sẽ chút do dự mà buông tay.
Cái gọi là thanh mai trúc mã, tình sâu nghĩa nặng, cuối cùng cũng chỉ là một bên .
Cô chắc đã yêu Hứa Cận Bạch đến thế, chỉ là trong cái giới đó.
Anh là lựa chọn nhất mà cô thể tìm .
Đột nhiên, cảm thấy Hứa Cận Bạch thật đáng thương.
Ngoài mẹ , lẽ từng ai yêu một cách chân thành mãnh liệt như .
Thậm chí, ngay cả tình cảm đây của Sở Linh dành cho , cũng đầy rẫy tính toán.
Cho nên, mới tức giận đến thế khi phản bội.
Anh từng , ngày dài tháng rộng, sẽ lúc bắt bọn họ trả giá.
bây giờ, vẻ tin những lời thống thiết của cô .
Rõ ràng thể gặp.
Đối diện với sự khuyên ngăn của .
Hứa Cận Bạch vẫn chọn đích thân một chuyến.
10
Hôm đó khỏi nhà, lặng lẽ theo phía .
Không biết phát hiện , mà vài ngã tư đèn đỏ, xe đột nhiên biến mất dấu vết.
Tôi cuống lên, vội vàng tăng ga.
Thế , ở một đoạn đường khỏi cao tốc, tận mắt thấy một chiếc xe tải lớn lao thẳng về phía .
Như thể đã chuẩn từ .
Muốn né cũng kịp.
Xe đâm mạnh rào chắn, chỉ còn cách bánh xe tải vài tấc.
Ngay khoảnh khắc đó, nghĩ gì cả.
Chỉ siết chặt tay lái, lao về phía đó.
Khi túi khí bật , đầu óc ù như sấm nổ.
Lúc định thần , thấy chiếc xe tải đã lật nghiêng.
Phía xe của Hứa Cận Bạch bốc lên ngọn lửa nhỏ.
Tôi cố gắng tháo dây an , loạng choạng lao đến bên đó.
Anh kẹt ở ghế lái, hai chân bê bết máu, thì đã ngất .
Không biết lấy sức .
Tôi thật sự đã lôi khỏi đó, run rẩy gọi 120, gọi cho ba mẹ .
“Hứa Cận Bạch, tỉnh …”
Mở miệng, giọng khàn đặc.
Ai mà biết, còn tỉnh , thì một tiếng nổ lớn vang lên phía .
Tôi lập tức mất ý thức.
Lúc tỉnh .
Đầu đau, thân cũng đau.
Tôi cử động ngón tay.
Lại phát hiện siết chặt lấy.
Là Hứa Cận Bạch.
Anh xe lăn, tựa đầu cạnh giường ngủ .
Không biết đã canh chừng bao lâu .
Hình như cảm nhận ánh của .
Anh lờ mờ tỉnh dậy.
Ngay lập tức, hốc mắt đỏ bừng.
Sau đó kéo lòng, giọng nghẹn :
“Thẩm Lê Sơ…”
Như thể là báu vật tìm khi đánh mất.
“Về cho phép em làm chuyện nguy hiểm như nữa.”
“Nghe ?”
Tôi ngẩn ngơ .
Một từng lạnh nhạt đến thế, giờ đây rơi nước mắt vì .
Thế mà cảm thấy vui như tưởng tượng.
Dường như cũng nhận cảm xúc trầm xuống trong .
Bàn tay lạnh của khẽ lướt qua mặt , trán chạm trán.
Giống như đang nghiêm túc đưa lời hứa: “Chúng kết hôn .”
11
Lẽ , nên thấy vui vẻ chứ nhỉ?
Nhiều năm thầm yêu, cuối cùng cũng chờ đến một cái kết viên mãn.
Thế nhưng trong lòng như mắc kẹt thứ gì đó.
Cứ nghèn nghẹn, thể nuốt xuống nổi.
Cuối cùng , hãy cứ đính hôn đã.
Hứa Cận Bạch bắt đầu chuẩn cho lễ đính hôn.
Dĩ nhiên, cũng quên tiếp tục điều tra, thu thập chứng cứ.
Vụ tai nạn lần , thể trùng hợp đến thế?
Không biết để tránh liên quan , mà Sở Linh tuyên bố với bên ngoài rằng cô và Giang Dịch đã ly hôn từ lâu.
Lại đúng cùng một vị trí như hai năm .
Và cũng là tin tức phát tivi.
Chỉ là lần , Hứa Cận Bạch khẽ bật lạnh hai tiếng.
Chỉ điều, phát hiện , tay đang siết chặt tay .
Đến mức khiến đau đến nhăn mặt.
Tối hôm đó trằn trọc mãi ngủ nổi.
Nửa đêm tỉnh dậy, bên cạnh ai.
Hứa Cận Bạch đang cửa sổ, vén một góc rèm.
Ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua khe hở chiếu lên một bên mặt , khiến biểu cảm trở nên mờ tối khó đoán.
Tôi nghiêng đầu, thấy màn hình điện thoại đặt bên cạnh.
Đó là tin nhắn của Sở Linh gửi đến.
Một câu, “Xin .”
Một câu, “Em yêu .”
Rõ ràng đang là mùa hè, rõ ràng đang đắp chăn.
Thế mà sống lưng lạnh buốt.
Không hiểu , nhớ đến lần đầu tiên của chúng .
Khi , công ty của Hứa Cận Bạch tất vòng gọi vốn A.
Anh uống chút rượu, ánh mắt nóng rực .
Nói cảm ơn vì luôn ở bên.
Có lẽ là bầu khí hôm đó quá , nên khi cúi xuống hôn .
Vẫn ngừng gọi: “Sơ Sơ…”
Mãi đến mới chợt nhận .
Hôm đó, mạng xã hội tràn ngập tin tức về “hôn lễ thế kỷ” của Sở Linh và Giang Dịch.
Hứa Cận Bạch thể biết?
Người gọi lúc đó, là “Sơ Sơ”.
Mà là “Sở Sở”.
Chỉ là giọng quá nhẹ, quá mơ hồ.
Khiến ngộ nhận rằng thật lòng với .