Trong Tôi Có Một Nhân Cách Khác - Chương 4
8
A Dao vẫn luôn im lặng trong cơ thể . Tôi hỏi: “Đang ?”
Một tấm chân tình duy nhất của cô xem như đồ bỏ. Tôi hỏi cô : “Nếu năm 16 tuổi, gặp Phó Thừa Bật, yêu ?”
Cô ngừng một lúc, với : “Không.”
cô đã gặp , thì biết làm ? Không sớm muộn, xuất hiện đúng lúc quá.
Trong ký ức của Trạm Dao, Phó Thừa Bật phủ lên một lớp ánh sáng mơ hồ, cô cố chấp , như chạm tay một giấc mộng thời niên thiếu mà mãi với tới.
Tôi thở dài, hỏi cô : “Không yêu nổi nữa ? Cậu quá mềm lòng với , khiến khó tay báo thù, còn lo đau lòng.”
Giọng cô mệt mỏi, là kiểu mệt sâu, mang theo sự hoang mang: “Tôi biết, A Trúc, biết thế nào.”
Cô mất phương hướng. Chỉ Phó Thừa Bật mới khiến cô rối loạn như thế. Tôi đành lòng cô như . Chỉ thể an ủi: “Không , A Dao, cùng .”
Tôi sẽ luôn luôn, cùng .
Tôi sẽ phản bội , toan tính . Cậu thể mãi mãi tin . Dù gió mưa thế nào, vẫn luôn ở đây.
Tôi sẽ bao giờ bỏ một nữa.
Tôi ngờ tổn thương Phó Thừa Bật gây sâu như . Ngày Trạm Dao biến mất khỏi cơ thể là hôm cô thử váy cưới.
Nhân viên tư vấn ở tiệm cưới lễ phép : “Cô Trạm, chiếc váy cưới của cô đã làm thủ công xong , biết khi nào cô thời gian đến thử ạ?”
Dù Phó Thừa Bật định cưới cô , nhưng cô vẫn thử.
Chiếc váy do nhà thiết kế váy cưới nổi tiếng Nhật Bản – Katsura Yumi – đích thân thiết kế, đính 1000 viên ngọc trai và một viên kim cương bạch kim quý giá, trị giá lên tới 8,5 triệu đô la Mỹ.
Khi cô đến cửa hàng, nhân viên tư vấn đào tạo chuyên nghiệp, phục vụ chu đáo, khéo léo khen ngợi: “Cô Trạm, ngài Phó thật lòng yêu cô, chiếc váy cưới hào phóng đến quả thật hiếm thấy.”
Cô mỉm .
Cho đến khi cô thay váy cưới.
Không .
Chiếc váy cưới đúng số đo của cô .
Nhân viên tư vấn mặt tái mét: “Không thể nào— Đây là kích thước do ngài Phó cung cấp, chúng đã xác nhận kỹ—”
Nói đến đây thì dừng , như phản ứng kịp, sắc mặt Trạm Dao, đó lúng túng : “Xin cô Trạm, chúng sẽ xác nhận với ngài Phó.”
“Cô cần lo lắng , vẫn còn thời gian để chỉnh sửa mà.”
Trạm Dao gì.
Tôi nghĩ lẽ cô cũng đã hiểu, là chiếc váy , cửa tiệm đã lấy nhầm số đo.
Mà là chiếc váy cưới , vốn dành cho cô .
Sau khi bước khỏi tiệm váy cưới, cô một chiếc taxi vượt đèn đỏ tông ngay lề đường.
Thật nghiêm trọng.
Bác sĩ chỉ là vết trầy xước nhẹ. Cảnh sát bảo đây chỉ là va chạm giao thông nhỏ, hai bên tự thương lượng là .
Tài xế taxi mặt đỏ bừng : “Cô gái , cô ăn mặc sang trọng như , chắc cũng thiếu tiền , mẹ già con nhỏ, xin cô đừng làm khó .”
Không ai coi vụ tai nạn là chuyện nghiêm trọng.
Chỉ biết…
Trạm Dao đã biến mất khỏi cơ thể . Trước khi biến mất, cô chiếc taxi đó, thấy cô gọi tên , cô : “A Trúc, mệt quá .”
Ừ, mệt lắm .
Từ nhỏ cô đã buộc tranh giành.
Tranh giành bao nhiêu năm, cuối cùng chỉ là hoa trong gương, trăng nước – tất cả đều là hư ảo.
Cô mệt , nghỉ ngơi một chút.
Tôi tiếp nhận quyền kiểm soát cơ thể, khi cô nhắm mắt , dịu dàng : “Không , A Dao, mệt thì ngủ một giấc .”
Chờ đến khi tỉnh dậy, mọi thứ sẽ cả thôi.
Tôi hứa với .
9
Khi mở mắt , đúng lúc thấy Phó Thừa Bật đang chuyện với bác sĩ.
“Đã kiểm tra diện , tiểu thư Trạm chỉ xây xát nhẹ bên ngoài, gì đáng ngại.”
“Vậy tại cô vẫn tỉnh?”
“Có thể là hoảng sợ, nghỉ ngơi một lát sẽ tỉnh thôi.”
“Được, cảm ơn bác sĩ.” Phó Thừa Bật lễ độ gật đầu với bác sĩ, xoay thì vặn thấy đã mở mắt.
Nụ khách sáo lạnh nhạt mặt , trong khoảnh khắc thấy tỉnh liền dần dần biến mất, đến khi sắc mặt vô cảm.
Một lúc , mới mở miệng lạnh lùng: “Trạm Dao, chỗ cô xảy tai nạn là trong khu trung tâm, tài xế chỉ chạy 15 km/h, đụng tới cô, cô đừng giả vờ nữa.”
Tôi để ý đến . Chắc nghĩ Trạm Dao đang dùng chiêu trò để thu hút sự chú ý của . Anh thở dài: “Trạm Dao, rốt cuộc cô làm gì?”
Lúc mới ngẩng đầu .
Ánh mắt lạnh lùng, dò xét, lãnh đạm.
Tôi nghi hoặc , nhướn mày, nhẹ giọng hỏi : “Tôi làm gì ?”
“Phó Thừa Bật, lúc vụng trộm thay lòng đổi với Giang Tầm Hoài, Trạm Dao vẫn còn là vị hôn thê của đúng ?”
“Dù ghét cô đến mấy, dù nghĩ cô tâm cơ thâm sâu, nhưng thể phủ nhận rằng, cô từng phụ lấy một lần đúng ?”
“Lúc mới 23 tuổi, tiếp nhận tập đoàn trong cảnh gió mưa bấp bênh, chính Trạm Dao là đã đưa cho cọng rơm cứu mạng cuối cùng đúng ? Bao nhiêu năm nay, hai nhà Phó – Trạm hợp tác, lợi ít đúng ?”
“Vậy thì, tự hỏi lòng , Trạm Dao từng làm gì với ?”
Tôi dừng một chút, thẳng mắt , nở một nụ , từng chữ rõ ràng: “Vậy thì, dù yêu cô , thì khi cô vẫn còn là vị hôn thê của , ít nhất cũng nên tôn trọng cô chứ?”
“Tôi biết năm xưa miễn cưỡng đồng ý đính hôn với cô , từ lập trường của , tôn trọng dũng khí theo đuổi tình yêu đích thực của . ít nhất, nên đợi khi cô đồng ý hủy hôn mới tìm tình yêu đó chứ?”
Cách xưng hô khiến cảm thấy kỳ lạ, nhíu mày, dò xét trong những lời chất vấn, cuối cùng : “Tôi đã , để bù đắp cho cô, sẵn sàng nhượng bộ, trong phạm vi khả năng của , đều thể đáp ứng.”
Tôi bật , dịu dàng : “ Phó Thừa Bật, nếu Trạm Dao ngày đó, giờ cả tập đoàn Phó thị khi đã gọn trong tay Trạm gia , còn gì để thương lượng với đây?”
Tôi vén chăn bước xuống giường.
Khi ngang qua , ngẩng đầu khuôn mặt tuấn của , cúi đầu, đang chằm chằm .
Đôi mắt sâu thẳm, rõ cảm xúc, sự dò xét và nghi hoặc lướt qua nhanh. Ngay khoảnh khắc lướt qua, nắm lấy cổ tay .
Anh dùng nhiều sức, siết chặt lấy cổ tay , hỏi: “Cô Trạm Dao, cô là ai?”
Tôi giả vờ kinh ngạc, lạnh, nghiêng đầu : “Ồ? Tổng giám đốc Phó đã điều tra ? Sao biết từng ở viện tâm thần một thời gian nhỉ?”
“Trạm Dao chết , Phó Thừa Bật. Người đang mặt bây giờ là một Trạm Dao khác. Anh ghét cô lắm ? Vậy chúc mừng, từ nay về cô sẽ bao giờ xuất hiện trong thế giới của nữa.”
Anh ngẩn .
Tôi quan tâm đến .
Tôi gọi tài xế đến đón . Khi trở về biệt thự lớn, ba của Trạm Dao đang dùng bữa, bạn cùng phòng xinh , vô hại năm xưa của cô đang ở bên cạnh hầu hạ.
Tôi thẳng mắt ba Trạm Dao, : “Ba, con hủy hôn với Phó Thừa Bật.”
Không “con nghĩ”, mà là “con ”.
Khi đánh lệch cả mặt, thật cũng bất ngờ, vị mặn của máu tràn nơi khóe miệng, bên tai còn vang lên tiếng ù ù, cô bạn cùng phòng của Trạm Dao hoảng hốt kêu lên, ôm lấy cánh tay của ông khuyên nhủ: “Trời ơi, gì thì từ từ , đánh ?”
Ba của Trạm Dao điềm nhiên : “Năm xưa là con đòi gả cho nó, bây giờ Phó gia vững mạnh , con đòi cưới?”
“Tên đó yêu Trạm Dao.” Tôi lau vết máu nơi khóe miệng.
“Yêu?” Ba Trạm Dao bật , để ý đến cách xưng hô của , chỉ dùng giọng khinh thường: “Ngày đó con nhất quyết liên hôn với nó, chẳng là lúc đó nó cũng chẳng yêu con ?”
Tôi cũng bật , nếu gương ở đây, nghĩ nụ của lúc hẳn sẽ giống hệt Trạm Dao. Giọng cũng nhẹ nhàng: “ bây giờ , con cũng còn yêu nữa .”