Tuyệt Hậu Cái Nhà Anh Đi - Chương 1
1
Trong phòng thẩm vấn, Thẩm Vọng tắt camera ghi hình, ngang nhiên sửa tên Lâm Ngọc Dao thành tên .
Hắn ôm chặt Lâm Ngọc Dao lòng, nhẹ giọng dỗ dành, trong mắt là dịu dàng thương xót.
Tôi còng bàn thẩm vấn, chỉ thể đỏ hoe mắt gào lên.
Hắn nhíu mày, lộ vẻ vui: “Noãn Noãn, em ngoan một chút , Ngọc Dao vẫn còn đang học, em cũng cô nghiệp chứ?”
Nói xong còn nhẹ nhàng vuốt mặt Lâm Ngọc Dao, giọng cưng chiều: “Đừng sợ, ở đây .”
Nhìn đàn ông đã cạnh suốt 6 năm, như rơi hầm băng.
“Thế còn thì ? Thẩm Vọng, biết bước khỏi cánh cửa sẽ đối mặt với những gì ?”
Lâm Ngọc Dao hoảng sợ rúc lòng Thẩm Vọng, siết chặt eo .
Bộ ngực đầy vết tích lộ lớp quần áo xộc xệch đang dán sát ngực .
Ánh mắt lảng tránh, với vẻ chút chột :
“Mấy gã đàn ông đó, đã xử lý , sẽ ai dám lung tung .”
“Em ngoan ngoãn ở đây chờ , hai tiếng nữa sẽ bảo lãnh em .”
Tay chân đều còng, vùng vẫy khiến cổ tay và cổ chân siết đỏ rực.
Cái bụng bầu hai tháng đau âm ỉ, trừng mắt đầy tuyệt vọng Thẩm Vọng với đôi mắt sưng đỏ.
Hắn như ánh của đâm trúng, buông Lâm Ngọc Dao , dè dặt bước tới ôm lấy : “Noãn Noãn, em thương , đừng cử động nữa.”
“Ngọc Dao đã năm tư , giờ thể xảy chuyện gì cả, nếu chuyện lộ , cuộc đời cô coi như chấm hết.”
Tim lạnh buốt, trong mắt là đầy rẫy oán hận và tuyệt vọng:
“Vậy còn cuộc đời thì ?”
“Vị trí giảng viên vất vả mới giành sẽ rút !”
“Tôi sẽ tiền án!”
“Con sẽ chửi là con hoang!”
Hơi thở Thẩm Vọng bắt đầu gấp gáp, trong mắt thoáng qua chút áy náy, khóe mắt cũng đỏ lên, nhưng cuối cùng chẳng lời nào.
Lâm Ngọc Dao ôm mặt thút thít: “Tất cả là của em, Vọng, sửa tên em …”
Thẩm Vọng lập tức dậy, đau lòng ôm lấy cô : “Sao mà chứ?”
Nói xong mới giật , đầy hối hận và lúng túng:
“Noãn Noãn, ý đó…”
“Cho dù em mất hết tất cả, vẫn sẽ nuôi em.”
“ Ngọc Dao thì khác, từ nhỏ cô đã chẳng chịu khổ, lần cũng là do bỏ thuốc… thể trơ mắt cuộc đời cô hủy hoại .”
Lâm Ngọc Dao ôm cổ , khẽ :
“Anh Vọng, chị Noãn Noãn đang mang thai con của .”
“Em vì em mà con mang tiếng.”
“Nếu cần em chịu tội, em cũng chịu , cùng lắm thì…”
Thẩm Vọng lập tức quát ngắt lời cô : “Ngọc Dao, đừng linh tinh! Anh để ý mấy chuyện đó!”
Tim như tro tàn, cúi đầu lau nước mắt đã rơi bằng cổ áo, giọng khản đặc bật một tiếng khô khốc: “ , chỉ quan tâm đến cuộc đời của Lâm Ngọc Dao. Còn và đứa con thì tính là gì chứ?”
luôn như .
Lúc cầu hôn, thành khẩn quỳ xuống mặt , ngốc nghếch đến đáng yêu, dùng bộ tiền tiết kiệm mua một chiếc nhẫn kim cương, đời chỉ yêu , chỉ để tâm đến .
Nhà phản đối, chúng trốn căn hộ tập thể bé tí của đơn vị.
Anh bận rộn với công việc, vẫn cố gắng tranh thủ về nấu cơm cho , tự tay gội đầu, sấy tóc cho .
Anh chẳng bao giờ dám tiêu xài gì cho bản thân, nhưng luôn rộng tay mua quà cho .
Tôi tin.
Khi đó, Tần Noãn tin tưởng tuyệt đối sự quan tâm của Thẩm Vọng.
từ khi Lâm Ngọc Dao lên thành phố học đại học, sự quan tâm đó dần dần chuyển hướng.
Cuối cùng cũng thắng nổi mối tình thanh mai trúc mã hơn chục năm của hai .
Nhìn ánh mắt dần tối , Thẩm Vọng hốt hoảng ôm lần nữa, giọng run run đau đớn:
“Không Noãn Noãn, thể quan tâm em chứ?”
“ khi mất, mẹ của Ngọc Dao từng dặn chăm sóc cô cho .”
“Anh nợ mẹ cô mạng sống , thể bỏ mặc cô .”
Tôi cúi đầu , tay chân còng thể động đậy, đau nhức âm ỉ, tim như ai bóp chặt, khó thở đến nghẹt.
Tôi vùng vẫy, cố gắng lắc tránh xa cái ôm của .
Thẩm Vọng, ân tình của , dựa bắt trả thay?
Hắn giật vì phản ứng của , vội buông tay, liên tục :
“Được , chạm em nữa, đừng động đậy kẻo đau bụng.”
“Noãn Noãn, tin , chỉ cần một thời gian ngắn thôi. Đợi Ngọc Dao lấy bằng nghiệp, sẽ công khai mọi chuyện, trả trong sạch cho em.”
Thấy phản ứng, thở dài, đưa Lâm Ngọc Dao rời .
Trước khi , còn xoa đầu : “Noãn Noãn, ngoan nhé, sẽ sớm đón em.”
Cánh cửa phòng thẩm vấn khép .
Trong bóng tối, căn phòng rơi yên lặng.
Chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ tường vang lên từng nhịp một.
Tôi lặng lẽ đó, đến khi tay chân và mông đều tê rần còn cảm giác, cửa mới lần nữa mở .
Một cảnh sát trẻ đổi ca khinh khỉnh liếc một cái:
“Tần Noãn, ngoài .”
“Ký cái thể rời .”
Tay tê cứng, cầm nổi bút, mất một lúc mới miễn cưỡng ký tên .
Ký xong, tựa tường, cố gắng đợi qua cơn tê.
Viên cảnh sát đối diện khẩy: “Cô làm cái chuyện đó mà còn mong đội trưởng Thẩm đến đón ?”
Nghe , xung quanh lập tức vang lên nhiều tiếng bàn tán.
“Cái cô là vợ ăn vụng của đội trưởng Thẩm đấy ? Nghe một lúc mấy thằng luôn, đúng là biết hổ.”
“Nghe còn là giảng viên đại học nữa cơ.”
“Xì! Con đĩ cũng làm giảng viên? Đừng làm hỏng sinh viên nhà !”
“Phải tố cáo với trường cô !”
…
Tôi đờ đẫn bước khỏi cổng đồn công an, bên ngoài gọi xe về nhà.
Vừa đẩy cửa , Thẩm Vọng – sẽ đến đón – đang đeo tạp dề, bưng nồi bò hầm cà chua lên bàn.
Ngồi cạnh bàn là Lâm Ngọc Dao, đang dùng đũa gõ bát, miệng kêu: “Đói quá, đói quá ~”
2
Thấy , Thẩm Vọng sững , há miệng như gì đó ngậm .
Hồi lâu mới miễn cưỡng giải thích: “Noãn Noãn, Ngọc Dao ăn bò hầm cà chua nấu…”
“Anh nấu xong, chuẩn đón em…”
Những lời giải thích yếu ớt đến đáng thương, chẳng thể xoa dịu nổi một phần nhỏ nỗi đau trong tim .
Tôi , bước thẳng về phòng.
Thẩm Vọng luống cuống theo, ánh mắt hoang mang .
Tay chân và bụng âm ỉ đau, kiệt sức đổ xuống giường.
Bị thứ gì đó cấn , gắng sức kéo xem.
Là đồ lót bẩn của Lâm Ngọc Dao.
Nghĩ đến chuyện cô làm tối qua, dày lập tức đảo lộn.
Tôi lao đến nhà vệ sinh, kịp cúi đã nôn thốc .
Thẩm Vọng luống cuống đưa giấy lau cho , vỗ nhẹ lưng lí nhí giải thích: “Ngọc Dao chỉ thay đồ trong phòng thôi, làm gì khác …”
Tôi giận buồn, cảm giác nghẹn ngào từ ngực trào lên tận đầu, ôm bồn cầu nôn ngớt.
Mắt Thẩm Vọng đỏ hoe vì xót: “Noãn Noãn, em ?”
Tôi nôn đến hoa mắt chóng mặt, lảo đảo, đỡ lấy.
Ngay lúc sắp gượng nổi nữa, ngoài phòng bỗng vang lên tiếng hét: “Anh Vọng ơi, đau quá!”
Người đang đỡ lập tức buông tay, vội lao ngoài như tên bắn.
Tôi thấy tiếng phụ nữ ngoài nức nở: “Anh Vọng, em đau bụng quá…”
Thẩm Vọng bế bổng cô lên, vội vã ngang qua cửa nhà vệ sinh, còn đầy áy náy: “Noãn Noãn, Ngọc Dao đau bụng dữ lắm, đưa cô viện , gì em nhắn tin cho nhé…”
Không đợi phản ứng, đã ôm cô lưng bước nhanh ngoài, để cho một cái bóng lưng lạnh lẽo.
Cánh cửa đóng sầm .
Tôi bệt xuống bên cạnh bồn cầu, kiệt sức thở dốc.
Nước mắt nóng hổi hòa lẫn với nước mũi và nước mắt trào lúc nôn, lặng lẽ chảy dài má.
Người từng vì hắt xì mà hoảng hốt đến mức cả đêm ngủ – Thẩm Vọng – cuối cùng cũng còn nữa.
Tôi lấy giấy lau mặt, tay run run xoa nhẹ cái bụng còn kịp nhô lên.
Cảm giác chua xót trong lòng như phóng đại đến tận cùng.
Xin con yêu, lẽ mẹ thể tiếp tục làm mẹ của con nữa.
Để con sinh trong một gia đình tình thương của cha, mẹ chắc đủ sức mang hạnh phúc cho con.
Nếu thể chọn , con nhớ kỹ hơn.
Đừng chọn một mẹ vô trách nhiệm như mẹ.
Mong con đầu thai một gia đình ngập tràn yêu thương, sống một đời hạnh phúc.
Khi đến trường xin nghỉ dạy, hiệu trưởng với ánh mắt đầy thất vọng.
Ông là thầy dẫn dắt , từng đặt nhiều kỳ vọng nơi .
bây giờ, ông buộc đưa cho quyết định tạm đình chỉ: “Tần Noãn, từng nhấn mạnh với sinh viên của rằng, nhân cách là điều quan trọng nhất. Sao em thể… Việc của em đã gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh tiếng của trường. Em về suy nghĩ cho kỹ .”
Tôi đã sớm đoán kết cục .
đến khoảnh khắc thật sự xảy , tim vẫn đau như dao cắt.
Mười mấy năm học hành cực khổ, cuối cùng hủy hoại chỉ trong chớp mắt.
Người trực tiếp bắt , chính miệng tên bắt là – là Thẩm Vọng.
Trên đường đến trường, đã biết bao nhiêu lời xì xào bàn tán.
Không ai tin cả.
Tôi thất thần trong khuôn viên trường, đến cả khác va trúng cũng chẳng cảm nhận gì.
Cho đến khi một cái tát rát mặt giáng thẳng .
Mẹ của Thẩm Vọng giận dữ chặn mặt, bàn tay còn giơ cao kịp hạ xuống:
“Con đàn bà lăng loàn!”
“Ban đầu là thấy mày công việc tử tế mới cho mày bước cửa nhà , giờ mày còn gì?”
“Còn dám ngoài lăng nhăng!”
“Bây giờ mày lập tức ly hôn với Thẩm Vọng, nhà họ Thẩm chúng tao cần loại con dâu như mày!”
“Còn cái thứ nghiệt chủng trong bụng mày, phá ngay !
Loại con đĩ như mày sinh con, đừng hòng nhà họ Thẩm làm kẻ ngu lừa!”
Tôi lau vết máu ở khóe miệng, lạnh nhạt bà : “Tôi sẽ sinh đứa con của Thẩm Vọng. Giờ chúng thể bệnh viện.”
“Không ! Noãn Noãn, đừng làm loạn!”
Không biết từ lúc nào, Thẩm Vọng đã chạy tới, sắc mặt trắng bệch, ôm chặt lấy .
“Rõ ràng đã bảo mọi im miệng , rốt cuộc ai tung tin đồn nữa?”
“Noãn Noãn, đồng ý ly hôn, cũng đồng ý bỏ con!”