Tuyệt Hậu Cái Nhà Anh Đi - Chương 2
Mẹ giận đến mức chỉ tay thẳng mặt con trai, gào lên: “Thẩm Vọng, phá bỏ, con định nuôi con hoang của khác ? Nhà họ Thẩm chúng chấp nhận loại chuyện !”
“Cái thứ tiện nhân như nó, gì đáng để con bênh đến giờ ?!”
Xung quanh tụ một đám đông lớn.
Thẩm Vọng ánh mắt giằng xé, miệng mấp máy ngậm , cứ thế lặp lặp .
Tôi theo biểu cảm , tim cũng dao động theo, bất giác dâng lên chút hy vọng.
Thẩm Vọng, cầu xin , chỉ cần một câu thay thôi.
Hắn , nhắm mắt , như thể đang đưa quyết định lớn lao nào đó, lớn tiếng: “Mẹ! Con yêu Noãn Noãn, con quan tâm đứa bé là của ai.”
“Chỉ cần là cô sinh , con sẽ coi như con ruột!”
Lời dứt, xung quanh lập tức xôn xao.
Tôi như sét đánh trúng, máu trong đông cứng .
Trái tim như khoét một lỗ lớn, gió lạnh ngừng ùa .
Vì Lâm Ngọc Dao, chồng đã tự tay định tội ngay mặt bao nhiêu .
Lời chửi rủa tục tĩu dồn dập đổ tai.
Trái tim lạnh dần, lạnh đến mức thể rung động vì đàn ông bên cạnh nữa.
Mẹ giận đến run rẩy, nhưng tiện nổi điên giữa đám đông, đành đầu bỏ đầy tức giận.
Tôi đẩy Thẩm Vọng , nét mặt chút cảm xúc: “Đi bệnh viện , một đứa trẻ cả thế giới ghét bỏ, chắc nó cũng chào đời.”
Thẩm Vọng nắm chặt tay , hai mắt đỏ hoe: “Noãn Noãn, đừng đối xử với như ! Đó là con của chúng mà!”
Tôi hất mạnh tay , lạnh lùng : “Vậy đối xử với thế nào? Anh đã từng quan tâm đến đứa bé ?”
“Anh xứng làm cha của con !”
Ánh mắt Thẩm Vọng hiện rõ vẻ kinh ngạc, nhưng khi chạm đôi mắt lạnh băng của , cũng bỗng chốc trở nên lạnh lùng: “Dù em nghĩ thế nào, cũng sẽ từ bỏ đứa con !”
Nói , như sợ thêm nữa sẽ thấy những thứ khiến khó chịu, lập tức bế bổng lên, bước giữa vô số ánh và tiếng bàn tán xôn xao.
Tôi mặc kệ bế .
Đến cửa nhà, thấy đang vác từng túi lớn túi nhỏ trong.
Lâm Ngọc Dao ở cửa chỉ đạo.
Thẩm Vọng dám thẳng mắt : “Ngọc Dao đang mang thai, tiện ở ký túc xá nữa… Anh bảo cô chuyển đến nhà ở vài hôm…”
3
Để đề phòng lén trốn ngoài phá thai, Thẩm Vọng – sắp làm nhiệm vụ – đã bố trí vài canh chừng cửa nhà.
Có lẽ bọn họ cũng lời đồn thổi bên ngoài, chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.
Không biết mẹ Thẩm Vọng tin Lâm Ngọc Dao mang thai từ , cũng chuyển đến sống chung, bảo là đích thân chăm sóc cháu đích tôn.
Vừa bước nhà đã chỉ tay thẳng mặt chửi ầm lên: “Tần Noãn, tao từng thấy đứa con gái nào mặt dày như mày, mang thai nghiệt chủng còn dám ở lì trong nhà chồng cũ.”
“Giờ Ngọc Dao đã mang thai con của Thẩm Vọng, đợi nó nghiệp xong hai đứa sẽ cưới ngay, mày còn cút , định bám riết đến bao giờ hả?”
Bà kéo theo đến giúp, đem từng món đồ của từ phòng ngủ chính ném ngoài, cho trực tiếp quăng xuống bãi rác lầu.
Bữa nào cũng nấu súp gà, súp cá, hải sản, thậm chí cả súp rùa, bữa nào lặp .
tất cả đều là nấu cho Lâm Ngọc Dao.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, cô đã bà chăm đến mức tròn lên thấy rõ.
Bà chê chướng mắt, đến giờ ăn là đẩy phòng khách, khóa cửa từ bên ngoài.
Đợi thả thì bàn chỉ còn thức ăn thừa nguội ngắt, khi chẳng còn một giọt nước canh.
Cả mấy gã canh cửa cũng mời ăn đến căng bụng.
Bọn họ với ánh mắt cố tình khiêu khích, như thể đang : “Nhìn , con chó đói đáng đời.”
Lâm Ngọc Dao tựa đầu lòng mẹ Thẩm Vọng, rạng rỡ đắc ý.
Tôi coi như thấy.
Chúng thể nhốt mãi, kiểu gì cũng sẽ cơ hội thoát ngoài.
Chiếc máy ghi âm trong ngăn kéo vẫn luôn mở.
Con biết ghi nhớ bài học, thể mãi cam chịu đè đầu cưỡi cổ.
Khi đói quá chịu nổi, tính bếp nấu tạm cái gì ăn, nhưng mở tủ thì chẳng thấy gì, đến cả gạo cũng khóa riêng.
Tôi ốm nghén nặng, dày chẳng ăn gì mà cứ nôn liên tục, bọn họ hành hạ như thế, suýt chút nữa đói đến chết trong bốn, năm ngày liền.
Đến khi Thẩm Vọng về, gần như ngất xỉu giường.
Bên ngoài hình như đang ăn cơm, thấy tiếng Thẩm Vọng hỏi: “Noãn Noãn ?”
Giọng bà mẹ sắc như dao lập tức vang lên: “Cơm canh ngon lành dọn cũng chịu ăn, nhà chắc nuôi bà tổ tiên đấy!”
Lâm Ngọc Dao cũng nũng nịu phụ họa theo: “Chị Noãn Noãn cứ bảo đói, suốt ngày tự nhốt trong phòng…”
Từ cửa vang lên tiếng bước chân, ngay đó là tiếng Thẩm Vọng gầm lên giận dữ: “Tại khóa cửa?!”
Hắn gần như phát điên, đập mạnh phá khóa, lao ôm chặt lấy – khuôn mặt vàng vọt, thân thể gầy rộc – gọi tên : “Noãn Noãn…”
Mẹ theo , chẳng hề tỏ áy náy hổ khi bắt gặp, còn thản nhiên : “Con , Ngọc Dao đang mang thai con của con, con nhanh chóng cưới nó nhà!”
“Còn con đĩ thối tha , với cái thai hoang trong bụng nó, đuổi ngay! Tao chịu hết nổi !”
Thẩm Vọng tức đến đỏ bừng cả mắt, ngoắt quát lớn với mẹ : “Mẹ! Sao mẹ thể đối xử với Noãn Noãn như , cô đang mang…”
Nói đến đây khựng , sửa lời: “Cô vẫn đang mang thai!”
Mẹ cũng chịu thua: “Nó còn mặt mũi mà nhắc đến đứa con đó ? Ly hôn! Phải ly hôn ngay lập tức!”
Thẩm Vọng ôm chặt lấy , nước mắt to như hạt đậu rơi lã chã xuống mặt : “Tôi sẽ ly hôn với Noãn Noãn! Cũng sẽ cưới Lâm Ngọc Dao!”
“Mẹ, nếu mẹ thực sự nghĩ cho con, thì hãy về .”
Bà mẹ mấy khác kéo ngoài.
Thẩm Vọng run rẩy siết lấy : “Noãn Noãn, xin … là chăm sóc cho em… sẽ như nữa…”
Tôi thẳng , bình tĩnh : “Không nữa.”
“Không !”
Thẩm Vọng ôm thật chặt, trong giọng là van nài và đau đớn: “Sau sẽ bù đắp cho em… và cả con chúng nữa…”
“Noãn Noãn, tin , chỉ cần vượt qua chuyện , chúng sẽ như đây…”
Mấy ngày đó, Thẩm Vọng xin nghỉ phép.
Hắn đuổi mẹ về, cũng cho canh cửa rút , đích thân chăm sóc và Lâm Ngọc Dao.
Lâm Ngọc Dao – mấy ngày vẫn khỏe mạnh bình thường – bỗng dưng nôn ọe suốt ngày, cứ dính chặt trong lòng Thẩm Vọng buồn nôn.
Thẩm Vọng đầy áy náy, nhưng từng một lần gạt cô .
Tôi nhốt hơn mười ngày, tinh thần bắt đầu bất .
Tôi biết, tranh thủ lúc cái thai còn nhỏ để tìm cơ hội ngoài phá bỏ.
Thế nên bắt đầu thay đổi thái độ với Thẩm Vọng.
“Anh cần ở nhà canh em nữa, em nghĩ thông .”
“Dù đây cũng là đứa con đầu tiên của em… em quyết định giữ nó .”
Khuôn mặt Thẩm Vọng hiện rõ sự mừng rỡ lẫn kinh ngạc: “Noãn Noãn, em thật chứ?”
Tôi gật đầu bình tĩnh: “Ừ. Đứa bé là vô tội.”
Hắn xúc động ôm chầm lấy : “Noãn Noãn, cảm ơn em!”
“Anh biết mà, em vẫn luôn thương , nỡ khiến đau lòng…”
Ngay lúc cúi đầu định hôn , Lâm Ngọc Dao – đang đối diện – bỗng ôm bụng hét lớn: “Anh Vọng ơi, bụng em đau quá!”
Hắn lập tức buông , một lần nữa bế cô đến bệnh viện.
Lúc về, bắt đầu thu dọn hành lý.
Lâm Ngọc Dao sát lưng , từng bước rời: “Anh Vọng, làm nhiệm vụ ? Em cùng ?”
“Em hứa sẽ làm phiền .”
“Suốt ngày nhốt trong cái nhà , em sắp phát điên !”
Thẩm Vọng một cái, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.
4
Thẩm Vọng rời , mẹ đã lập tức mặt tại nhà.
Tính bà xưa nay độc đoán, biết bà sẽ dễ gì buông tha.
“Tần Noãn, cô tự để trói lôi ? Hôm nay cô nhất định đến bệnh viện phá cái thai đó cho !”
Tôi gật đầu, bình thản : “Tôi tự .”
Trước khi bước khỏi cửa, đầu bà, nở một nụ nhạt: “Dì , chuyện hôm nay dì nhớ kỹ nhé. Chính dì là ép phá con của Thẩm Vọng.”
Bà khinh khỉnh bật , còn cố lùi mấy bước như sợ làm bẩn: “Con đàn bà dơ dáy biết liêm sỉ, dù trong bụng mày thật sự là con của Thẩm Vọng thì cũng thể giữ !”
“Thứ nghiệt chủng như thế, chỉ thôi cũng thấy buồn nôn!”
Bà dùng túi xách đẩy một cái: “Còn mau ? là đồ xui xẻo!”
Tôi cho tay túi áo, lặng lẽ tắt máy ghi âm, mỉm với bà: “Ừ, hy vọng dì đừng hối hận.”
Đến bệnh viện, bác sĩ liếc mẹ Thẩm từ đầu đến chân, trong ánh mắt là khinh bỉ, giọng cũng đầy châm chọc: “Nhà các ngược đãi phụ nữ mang thai ? Sao cơ thể cô tệ thế ? Còn thiếu dinh dưỡng trầm trọng nữa.”
Mẹ Thẩm lập tức mặt né tránh ánh của bác sĩ, giọng lí nhí: “Nó kén ăn lắm, cái ăn cái ăn, thể trách …”
Bác sĩ liếc bà một cái sắc như dao, cúi đầu y lệnh: “Với thể trạng của sản phụ thế , ít nhất tĩnh dưỡng một tuần mới thể làm phẫu thuật.”
“Không !”
Mẹ Thẩm hét lên, nhưng bác sĩ trừng mắt một cái liền lập tức cụp đầu xuống.
“Bà gây án mạng ? Bệnh viện chúng gánh nổi trách nhiệm !”
Cuối cùng, trong ánh mắt lên án của bác sĩ và y tá, bà đành bất lực thỏa hiệp.
Tôi nhập viện theo dõi, mẹ chồng giám sát như theo dõi phạm nhân.
Bà sợ trốn, đến cả lúc vệ sinh cũng canh ngoài cửa.
Cơm hộp bệnh viện vốn đã chẳng ngon lành gì, mà mỗi lần mang đến, bà còn cố tình nhặt hết thịt khỏi suất ăn.
Có lẽ nhớ lời bác sĩ đang thiếu chất, bà cũng ngại quá nên để vài cọng thịt cho .
Tôi để tâm, lúc đói thì nhờ nhà giường bên cạnh hoặc y tá mua giúp ít đồ ăn bên ngoài.
Bà tức đến nghiến răng ken két, nhưng dám phát tác.
Tới ngày thứ sáu, một cấp của Thẩm Vọng vội vã chạy tới tìm mẹ , hoảng hốt báo: “Bác gái! Đội trưởng Thẩm thương , giờ đang ở bệnh viện thành phố bên cạnh, bên Cục bác tới ngay!”
Mẹ Thẩm chẳng kịp theo dõi nữa, vội với : “Cậu ở canh chừng, mai đưa nó phá cái thai cho !”