Tuyệt Hậu Cái Nhà Anh Đi - Chương 3
Người dám lơ là, theo sát từng bước.
Y tá thay thuốc cho lắc đầu mãi thôi: “Chưa thấy bà mẹ chồng nào như … Trước khi còn hẹn sẵn ngày phá thai.”
Vì lượng đặt lịch ít, ca mổ đẩy lên sớm hơn 4 tiếng.
Khi giám sát đưa phòng mổ, kìm , nước mắt vẫn trào .
Con ơi, là mẹ với con.
Mong con sẽ đầu thai một gia đình lành, sống một đời bình yên.
Tỉnh , đầu óc vẫn mơ màng, lờ mờ nhận trong phòng bệnh bỗng đông thêm ít .
Mở mắt kỹ, ngay cả ba của Thẩm Vọng – cả năm hiếm khi gặp vài lần – cũng mặt ở đây.
Thẩm Vọng xe lăn, vẻ mặt mệt mỏi tiều tụy, trông vẻ thương tích nhẹ.
Người gần nhất – mẹ Thẩm – như biến thành một khác, mặt mày nịnh nọt, ánh mắt dịu dàng : “Noãn Noãn, tối qua ngủ ngon con?”
Tôi lạnh lùng bà .
Bà vội vàng mở bình giữ nhiệt, bưng một bát canh gà nóng hổi: “Nào nào nào, Noãn Noãn ngủ cả đêm chắc đói nhỉ, đây uống chút canh gà mẹ hầm cho con nhé.”
Tôi im động đậy, ánh mắt bình tĩnh mà đầy đề phòng lướt qua từng trong phòng, đoán nổi họ đang giở trò gì.
Thẩm Vọng nhiều lần mấp máy môi, run rẩy môi , nhưng mãi vẫn thốt câu nào.
Mẹ nâng đầu giường lên, tự tay bưng bát canh đến mặt, múc một thìa định đút cho .
Tôi cau mày đẩy bà , sắc mặt trầm lạnh, ánh mắt như xuyên thấu tim gan bà .
Giữa sự lúng túng thấp thỏm của bà , thấy ba Thẩm lên tiếng:
“Noãn Noãn, là nhà họ Thẩm chúng với con.”
“Thẩm Vọng… nó thương nặng, sẽ còn con nữa.”
“Cũng may mà con vẫn còn đang mang thai.”
“Con ráng sinh đứa bé , nhà họ Thẩm sẽ bạc đãi con .”
Tôi từ từ dậy, trong ánh mắt mong chờ của cả đám , bước thẳng đến mặt Thẩm Vọng, rút tờ giấy xác nhận phá thai từ trong áo bệnh nhân , “bốp” một tiếng đập thẳng mặt : “Xin nhé, của mẹ chồng ép phá .”
“Không thể nào! Bệnh viện làm việc đúng giờ nhất, vẫn đến giờ mà!”
Mẹ Thẩm hoảng hốt .
“Noãn Noãn, con đừng đùa như … Là mẹ làm sai, mẹ xin con, con đừng giận mà mấy lời tức giận như thế…”
Tôi bà , nửa nửa : “Dì , cháu đích tôn của dì đang trong bụng Lâm Ngọc Dao ?”
Bà né tránh ánh mắt , ấp úng: “Ngọc Dao… nó gặp chút sự cố…”
Nhìn vẻ mặt của bà, rõ ràng biết bộ sự thật.
Tôi chuyển ánh mắt sang Thẩm Vọng – vẫn trốn tránh ánh của , tay nắm chặt tờ giấy phẫu thuật, chẳng dám ngẩng đầu lên.
Tôi nhếch môi nhạt, xoay định giường.
Mẹ Thẩm bất ngờ kéo tay , gấp gáp: “Noãn Noãn, mẹ cầu xin con, đứa bé con nhất định giữ ! Đây là hy vọng cuối cùng của nhà họ Thẩm…”
Tôi nhếch môi: “Dì đây là con hoang ?”
“Nhà họ Thẩm thể giữ thứ nghiệt chủng , đúng ?”
Sắc mặt bà tái nhợt, cúi gằm đầu dám , lí nhí : “Thẩm Vọng… nó tính thời gian , cái thai trong bụng con là cháu nội của mẹ…”
Đến lúc mà Thẩm Vọng vẫn thật cho họ biết, xem với Lâm Ngọc Dao quả thật tình sâu nghĩa nặng.
Tôi cầm lấy máy ghi âm để ở đầu giường, nhấn nhẹ nút phát.
Giọng chua ngoa và cay nghiệt của mẹ chồng từng câu từng chữ vang lên sót một lời.
Bà cấm ăn cơm, dù cái thai là con của Thẩm Vọng cũng khiến bà ghê tởm, lạnh lùng dặn phá thai đúng hẹn…
Mặt Thẩm Vọng và ba lập tức biến sắc, ánh mắt bà đầy lạnh lùng và giận dữ.
Ba Thẩm tức đến đỏ mặt, chỉ tay mắng thẳng: “Bà hành hạ con dâu như đấy ? Tôi rốt cuộc đã cưới loại đàn bà độc ác cỡ nào! Còn mau xin Noãn Noãn!”
Ông là địa vị, khí thế của kẻ khác hiện rõ mồn một.
Điều mà mẹ Thẩm sợ nhất chính là ông.
Nghe xong, cả bà run rẩy như sắp quỵ xuống.
Tôi khẽ cong môi, một lời, chỉ lặng lẽ bà .
“Xin !”
Giọng ba Thẩm càng lúc càng nghiêm, uy lực ép .
Mẹ Thẩm suýt quỳ sụp, run rẩy, giọng đầy nước mắt: “Noãn Noãn, là mẹ sai … Con tha thứ cho mẹ lần , …”
Tôi vẫn đáp lời.
Lúc , viên cảnh sát phân công giám sát đột ngột xông phòng, thở hồng hộc: “Đội trưởng Thẩm! Thai nhi của cô Lâm giữ !”
6
Nghe thấy câu đó, mẹ Thẩm – nãy còn run chân vì sợ – lập tức bật dậy, tinh thần phấn chấn hẳn, trong mắt còn ánh lên tia sáng.
“Con của Ngọc Dao giữ ?”
Bà kích động tới mức lập tức chạy ngoài, rõ ràng là đến gặp Lâm Ngọc Dao.
Ba Thẩm cũng vội vàng theo rời .
Thẩm Vọng , tay vẫn cầm tờ giấy xác nhận phẫu thuật, nhẹ nhõm thở phào: “Noãn Noãn, em đang mang thai, cứ nghỉ ngơi cho , lát nữa thăm em.”
Hắn tự đẩy xe lăn rời chậm rãi.
Tôi cúi xuống nhặt tờ giấy mà buông rơi đất lên xem.
Hóa đưa nhầm – đó là phiếu hẹn phẫu thuật ngày hôm qua, ghi rõ thời gian là 2 giờ chiều, mà bây giờ vẫn đến 12 giờ.
Tôi đặt tờ giấy ngăn tủ đầu giường, đến điện thoại công cộng gọi một số quen thuộc.
Gọi xong, về giường nghỉ tiếp.
Không biết đã ngủ bao lâu, tiếng cãi cọ trong phòng đánh thức dậy.
Mẹ Thẩm và Lâm Ngọc Dao cạnh giường, từ cao xuống .
Thấy tỉnh, mẹ Thẩm liền nhào tới, túm lấy giật mạnh: “Dựa mày mà tao xin hả?”
“Mang thai thứ nghiệt chủng mà còn dám lén ghi âm! Mày đúng là loại đàn bà độc ác, trơ trẽn!”
“Chiều nay mổ như thường!”
Nói xong, bà sang vuốt ve bụng của Lâm Ngọc Dao, mặt mày rạng rỡ, đầy nếp nhăn: “Con của Ngọc Dao mới là cháu nội quý báu của tao. là đứa số hưởng, mệnh lớn phúc lớn!”
Hai diễn cảnh mẹ chồng – nàng dâu “hạnh phúc” ngay trong phòng bệnh của .
Tôi đổi sắc mặt, thong thả ăn trưa xuống nghỉ tiếp.
Rất nhanh đã đến 1 giờ rưỡi chiều.
Mẹ Thẩm như vẫn tức vì chuyện sáng nay ép xin , đến cơm trưa cũng chẳng ăn mấy, cứ trừng trừng , thi thoảng nhắc: “Sắp đến giờ đấy, đừng mơ trốn !”
Khi bà kéo cửa chuẩn đưa mổ, Thẩm Vọng đẩy xe lăn tới, vội vã hét lên: “Mẹ! Mẹ đang làm cái gì ?!”
Mẹ liếc Lâm Ngọc Dao, đầy tự tin: “Con của Ngọc Dao giữ , cái thứ nghiệt chủng giữ làm gì? Hôm nay phá ngay cho tao!”
Thẩm Vọng tức đến suýt lăn khỏi xe lăn, mắt đỏ bừng, giận dữ gào lên: “Mẹ! Mẹ thật sự để con tuyệt đường con cái ?!”
Bàn tay mẹ đang kéo chợt khựng , sắc mặt tái nhợt: “Con… con của Ngọc Dao vẫn còn mà, con tuyệt tự? Đừng mấy lời xui xẻo kiểu đó!”
Tôi bình tĩnh , khoanh tay chờ xem kịch.
Hắn nhắm mắt , đẩy mẹ nắm chặt tay : “Dù thế nào hôm nay cũng ai đụng đến đứa con trong bụng Noãn Noãn!”
Mẹ Thẩm khó chịu cau mày: “Con trai, con thể con hồ ly tinh mê hoặc đầu óc như ! Con biết thiên hạ đang gì về con ? Họ bảo đầu con xanh lè, tranh nuôi con , tự nguyện làm bố kế đấy!”
“Đủ !” Thẩm Vọng quát lớn, thân run lên kiểm soát nổi.
Hắn sang , đôi mắt đầy áy náy: “Noãn Noãn, đừng mẹ … bà hồ đồ .”
“Con của chúng , nhất định sẽ bảo vệ!”
Tôi khẽ bật khinh miệt một tiếng.
Bên cạnh, Lâm Ngọc Dao tiến lên nắm lấy tay Thẩm Vọng, giọng đầy ấm ức: “Anh Vọng… Lúc ở thành phố bên từng , con của em sinh sẽ nhận tất cả tình yêu của mà…”
“Em đòi hỏi gì nhiều, chỉ hy vọng giữ lời.”
Ánh mắt Thẩm Vọng cô dần dịu , nhẹ nhàng đáp: “Anh nhất định sẽ làm . Anh sẽ cho nó tình thương của một cha.”
Thật nực .
Chồng đang hứa hẹn với một phụ nữ khác rằng sẽ làm cha cho con cô .
Tôi nhún vai, giọng nhạt thếch: “Có cần nhường gian cho gia đình bốn các tâm sự ?”
Có lẽ sự điềm tĩnh của khiến Thẩm Vọng thấy chột , rướn gần , giọng run nhẹ: “Noãn Noãn, đừng như thế… Anh với em, với con chúng … mới thật sự là một gia đình.”
Tôi nhếch môi, nhạt: “Thật ? mà… con còn nữa .”
Mắt thoáng qua một tia đau đớn, cảm giác bất an bắt đầu lan tràn, hiện rõ khuôn mặt cách nào giấu nổi.
Hắn hoảng hốt nắm chặt lấy tay , giọng khàn khàn đầy van xin: “Noãn Noãn, xin em… đừng như nữa… tim đau lắm…”
Bên cạnh, Lâm Ngọc Dao đột ngột kéo tay một cái, nghiến răng: “Chị Noãn Noãn, Vọng đã dỗ chị thế , chị còn lòng ? Đừng cố chấp nữa, chuyện đã qua thì bỏ !”
Tôi còn kịp mở miệng, thì ngoài cửa bỗng vang lên một giọng quen thuộc, trong trẻo nhưng lạnh lùng: “Trước khi bảo khác đừng so đo, nhất cô nên nghĩ xem đã làm những gì.”
“Cô là Lâm Ngọc Dao đúng ? Tôi tra , lần Thẩm Vọng thương đến mức vô sinh là vì cứu cô.”
“Còn cô? Khi đó đang giường với mấy gã đàn ông cùng một lúc.”
7
Nhìn bước , một cảm giác an khổng lồ dâng trào trong lòng , ngay đó là nỗi tủi thân như vỡ đê.
Nước mắt cứ thế tuôn kiểm soát nổi.
Khuôn mặt đôi tay nhẹ nhàng nâng lên, lau sạch nước mắt: “Noãn Noãn, đừng nữa, trai đến .”
Tôi nhào lòng trai, òa lên nức nở.
Trước đây, để ở bên Thẩm Vọng, đã đoạn tuyệt với gia đình, dốc lòng ở thành phố .
cuối cùng, điều kiện chạy đến bên … vẫn chỉ thân.
Tôi kìm nén nữa, một trận thật lòng.
Rất lâu , bên tai vang lên giọng mẹ Thẩm, chất vấn đầy nghi ngờ: “Vừa Thẩm Vọng vì cứu Ngọc Dao mới gặp chuyện… là ?”
Anh trai nhạt: “Ý rõ ràng. Lâm Ngọc Dao bắt quả tang đang mở phòng với khác, đội truy quét mại dâm ập . Con trai bà định lén báo tin, một trong những gã đàn ông đá cho một cú – hỏng luôn giống nòi.”
Mặt Thẩm Vọng trắng bệch từng chút một, vẫn chỉ lắp bắp nên lời.
Mẹ nhíu mày, ánh mắt đầy đề phòng : “Anh là ai mà dám ăn lung tung thế hả? Có biết chồng , con là ai ? Con trai là thương trong lúc làm nhiệm vụ! Đừng bịa chuyện ở đây!”
Rồi sang , vẻ mặt đầy khinh bỉ: “Tần Noãn, mày giờ chẳng thèm giả vờ nữa ? Ngay mặt nhà tao mà vẫn dám giữ trọn đạo làm vợ! Hôm nay tao nhất định dạy dỗ mày, phá thai ngay cho tao!”
Thẩm Vọng – từ nãy vẫn im lặng kể từ lúc bước – cuối cùng cũng bùng nổ: “Mẹ! Mẹ thể bớt vài câu ?!”
Mẹ cũng giận đến phát điên: “Vợ mày cắm sừng mày ngay mặt mày, mà mày còn mềm yếu như ?!”
Thẩm Vọng siết chặt tay, cắn răng bật từng chữ: “Không Noãn Noãn…”
“Cái gì cơ?!”