Vía Thần Tài Này Hơi Tốn Sức - Chương 4
vẫn nghi ngờ .
Hắn làm hỏng khí công ty, còn thích hợp để gặp khách nữa, điều sang bộ phận khác.
Sau chuyện đó, tất cả mọi trong công ty đều tin những tin đồn là thật.
Từ ánh mắt đến lời mỉa mai, từ lúc bước khỏi văn phòng là ngừng .
Không ai bênh .
Lâu dần cũng quen.
Đến cả bà Tôn làm nhục hôm qua, cũng chẳng buồn phản ứng.
lúc , khi La Hồi…
Tôi bỗng thấy tủi thân.
Tôi , thấy mắt hoe đỏ.
Sau lưng là tiếng leng keng của dụng cụ va .
Tôi đút tay túi áo, định tỏ vẫn ngầu.
Ai ngờ trong túi chạm một gói khăn giấy.
Quay đầu La Hồi— vẫn đang bận rộn làm việc.
Lần … đến lượt nhận tiếng thiện cảm +1.
11
Xe điện hư nhiều, thể sửa hết trong một ngày, nên mấy ngày liền La Hồi đều đến nhà .
Từ vụ hôm đó, bà Tôn gần như dám cửa.
Gặp chúng cũng lập tức đường vòng, sợ “vạch trần”.
Tôi thì vui như mở cờ.
Bà nhắc chuyện đòi tiền, càng chẳng buồn nhắc.
Cái xe điện của bà vẫn còn sóng soài đất.
Tôi đã lén đá nó mấy lần .
Coi như thay mặt chị Trần trả thù.
Chỉ là lần lén đá nó nữa thì La Hồi bắt quả tang.
Anh vờ như thấy, tiếp tục loay hoay với hộp đồ nghề.
Một lúc , bất ngờ thốt một câu: “Đá ăn thua , đá đầu xe mới bể.”
“Tôi đá nữa, đá .”
“Không , mà đá thì xe nát luôn, lộ ngay.”
Tôi xổm xuống đến nghiêng ngả, suýt ngã ngửa, may mà La Hồi kịp kéo .
Ngay lúc , Lục Cần bước tầm mắt .
Tay ôm một bó hoa, túi quần phồng lên, rõ là hộp nhẫn bên trong.
Thấy La Hồi đang nắm tay , bó hoa rơi xuống đất, cánh hoa rơi tơi tả.
“Hai đang làm gì đó?!”
Giọng đầy chất vấn, còn lao lên đấm La Hồi một cú, quát buông tay .
Tôi hoảng hốt, kịp nghĩ gì đã đẩy Lục Cần theo phản xạ.
Vì lực quá mạnh, loạng choạng lùi , gót chân đập bậc thang, ngã phệt xuống cầu thang.
Hắn trừng mắt , thể tin nổi: “Em đẩy ?”
chỉ lo cho La Hồi, cái má bên trái của đang sưng lên, trong lòng chỉ thấy tức giận và đau lòng: “Anh điên ! Sao đánh ?!”
La Hồi đánh khá nặng, má sưng vù.
Tôi định đưa bệnh viện thì Lục Cần chắn ngang: “Lâm Uyên, là ai? Em lo cho ? Không thể nào! Em thể lo cho khác?”
Gân xanh trán giật giật, dấu hiệu sắp phát điên.
Dù , vẫn mơ tưởng: “Em vẫn giận ? Em định giận đến khi nào nữa? Anh đã xin mà?”
Tôi thậm chí lười cả đảo mắt, chỉ lạnh lùng: “Tránh .”
Hắn tránh, nhặt bó hoa đất, quỳ một gối xuống mặt : “Uyên Uyên, hôm nay đến để cầu hôn em. Em danh phận ? Anh cho em mà. Em vui ?”
Hắn rút nhẫn từ túi .
Là kiểu nhẫn mà biết—loại từng mơ ước.
Tôi từng tưởng tượng cảnh bao nhiêu lần:
Trên đường du lịch châu Âu, trong một bữa tối lung linh pháo hoa, hoặc là một sáng nào đó thức dậy giữa ánh nắng dịu dàng.
Chứ tuyệt đối khoảnh khắc —khi trong tim đã chẳng còn chút yêu thương nào.
Tôi hất tay .
Chiếc nhẫn rơi xuống đất, phát tiếng ting ting, ánh sáng trong mắt Lục Cần cũng tắt theo.
Hắn cúi xuống nhặt, nhưng chỉ chộp một nắm bụi.
Tôi chợt nhận — còn chính thức lời chia tay.
Vì thế mở miệng: “Lục Cần, yêu nữa. Đừng đến làm phiền thêm lần nào nữa.”
“Không!”
Lục Cần cuối cùng cũng nhặt chiếc nhẫn, siết chặt trong tay đến đỏ cả mắt.
“Em yêu mà! Yêu bao nhiêu năm như thế, thể hết yêu là hết ?!”
Hắn liếc sang La Hồi, ánh mắt độc như rắn độc, sang , giọng mang theo đe doạ: “Tôi đếm đến ba, em bước đây, thể bỏ qua tất cả.”
“1, 2, 3. Tôi đếm thay em đấy.”
Tôi dứt khoát, thậm chí liếc một cái, dắt La Hồi thẳng qua .
Khoé mắt thấy vai như sụp xuống, cả bỗng chốc như rút hết sức lực.
Đến cửa, gần như nghẹn ngào cầu xin: “Uyên Uyên… hôm nay đến để cầu hôn thật mà…”
hề dừng bước.
Vì bên cạnh, La Hồi đang ôm má, giọng tội nghiệp nũng nịu: “Đau quá…”
12
Từ bệnh viện trở về, Lục Cần vẫn .
Bó hoa trong tay đã héo rũ, thế mà vẫn ôm chặt lấy nó, từng bước tiến về phía .
Thấy chẳng thèm để tâm, bó hoa : “Chắc là hoa tươi nên em mới thích.”
Tôi vốn định gì, nhưng đến câu đó, vẫn nhịn : “Tôi thích thì liên quan gì đến hoa tươi ? Tôi thích, mang cả một vườn hoa đến cũng vô ích.”
Nói xong câu đó, chính cũng sững .
Không đang về chính của ?
Trước đây cứ luôn tìm lý do vì Lục Cần thích .
hiểu, lý do chính là – là bản thân đã sai khi cố gắng yêu một xứng đáng.
“Đừng đến nữa, vô ích .”
“Vì em đã thay lòng đúng ? Anh đã quyết định cưới em, mà em đối xử với thế ?”
Hắn khẩy, như thể còn gì để mất, tay siết chặt bó hoa đến khi cành bóp gãy, hung hăng ném nó xuống đất.
“Năm năm đấy! Lâm Uyên, em thật tàn nhẫn! Em qua với thằng khác lưng , em thấy hổ thẹn ?!”
“Thằng khác gì chứ? Giữa chúng còn quan hệ gì nữa ? Dù thích ai, cũng quyền xen ! Biến !”
“Được! Hay lắm! Lâm Uyên, sẽ khiến em hối hận! Đừng mà lóc van xin đấy!”
Tôi rầm một tiếng đóng sầm cửa .
Với từng là yêu, giờ chỉ thấy chán ghét và buồn nôn.
ngờ, Lục Cần vẫn còn thể ghê tởm hơn thế.
Hắn tìm đến bà Tôn.
Hôm , group chat của cư dân rôm rả lên.
Tôi thể tin cái gọi là “khiến hối hận” của Lục Cần là đem hết những bức ảnh từng tiếp khách, giao lưu với đối tác, gửi cho bà Tôn.
Còn cả đoạn video hôm tổng Dư say rượu, ép đưa về khách sạn.
Đầu như nổ tung, như hàng nghìn dây thần kinh cắt đứt trong khoảnh khắc .
Đó là cơn ác mộng mà đã lâu mới thể thoát .
Tổng Dư háo sắc, chẳng nữ đồng nghiệp nào tiếp khách cùng ông .
trong tay ông nắm quyền lực và nguồn cung lớn, là chìa khoá để công ty phát triển định.
Mỗi lần ăn cùng ông , đều chuốc rượu đến mức dày như bốc cháy.
Tôi từ chối, ông sẽ giở giọng ép : “Xem thường ? Hay là công ty các cô cần hợp tác nữa?”
Tôi sợ đắc tội, chỉ biết gượng, uống rượu cho qua chuyện.
Ngay cả khi ông luồn tay bàn sờ đùi , cũng chỉ biết cắn răng chịu đựng.
Hôm đó ông chỉ đích danh đưa về khách sạn.
Tôi lén nhắn tin cho Lục Cần, bảo lát nữa tới đón .
Vừa phòng, ông đã sấn tới, khuôn mặt nhờn bóng như dầu áp sát cổ .
Tôi vùng vẫy, năn nỉ tìm cách né tránh.
Tôi chờ Lục Cần tới.
tin nhắn như rơi hố đen.
Càng van xin, ông càng hứng thú.
Không còn cách nào, vớ lấy chiếc điện thoại bàn đập mạnh đầu ông .
Ông ngã gục, máu dính đầy tay , gần như bò khỏi phòng.
Đêm đó ngủ nổi, nhắm mắt là gương mặt gớm ghiếc hiện lên.
Tôi sợ ông tỉnh tức giận, cắt đứt quan hệ với công ty.
Càng sợ ông tỉnh nữa— thành kẻ giết .
Tôi gọi cho Lục Cần biết bao nhiêu lần, nhưng lần nào cũng là tiếng báo bận.
Hôm , trốn trong bóng tối gần khách sạn, chỉ thở phào khi thấy tổng Dư bình thường bước .
Ông chết, cũng làm lớn chuyện.
Tôi tưởng ông cảm thấy .
giờ nghĩ , khi nào là vì Lục Cần?
Biết , đã mặt, thậm chí… còn lợi từ chuyện đó.