Vía Thần Tài Này Hơi Tốn Sức - Chương 5
13
Đoạn video tung đã cắt mất phần , chỉ để những cảnh mờ ám dễ gây hiểu lầm.
Tôi kéo Lục Cần khỏi danh sách chặn, chuyển video và ảnh cho , gửi thêm một dấu hỏi.
Hắn trả lời nhanh.
【Vốn định giữ làm bằng chứng uy hiếp khách hàng, ai ngờ dùng chuyện hợp. Sợ ? Giờ vẫn còn kịp đấy.】
【Thì biết hết—biết vùng vẫy thế nào, biết sợ hãi , biết đau đớn đến mức nào. những vờ như thấy, mà còn lấy nó để lợi dụng.】
Từng chữ gõ , đầu ngón tay lạnh buốt.
Vậy mà Lục Cần vẫn tỏ thản nhiên như chẳng gì nghiêm trọng.
【Thì ? Hắn làm gì em mà?】
【Lỡ như… làm thì ?】
Hắn im lặng một lúc lâu mới gửi :【Anh cũng chê em.】
Tôi thất vọng.
Trong group chat khu dân cư, mọi vẫn đang bàn tán chuyện về .
Nói biết giữ , gọi là đồ rách nát, bảo nên bỏ lồng heo thả trôi sông.
Bà Tôn đắc ý lắm, rằng bà đã sớm là loại gì, còn hô hào kéo tất cả cư dân trong khu để đuổi khỏi đây.
Tôi gì, chỉ lặng lẽ báo cảnh sát.
Tôi từng xâm hại, hàng trăm trong group thể làm chứng, còn cả bằng chứng video.
Dù bây giờ cũng chẳng cần giữ thể diện cho công ty nữa— nhất là bắt luôn tổng Dư .
Video mà Lục Cần cung cấp cắt đúng đoạn—mặt hiện rõ, bộ quá trình là vùng vẫy phản kháng, hề sự tự nguyện.
Ở đồn cảnh sát, nước mắt đầm đìa, tiếp nhận vụ việc là một nữ cảnh sát dịu dàng.
Cô choàng khăn lên , đưa cốc nước nóng, nhẹ nhàng an ủi.
“Xin các chị nhất định giúp em. Lúc đó em tìm chứng cứ, em từng nghĩ đến việc kết thúc mọi thứ. giờ cuối cùng em cũng hy vọng !”
Tôi xúc động nhào đến mặt bà Tôn, phịch một tiếng quỳ xuống.
“Bà Tôn, bà nhất định giúp cháu!”
Video lan là từ tay bà Tôn.
Mấy cảnh sát lập tức rút sổ bút vây quanh bà , bầu khí nghiêm trọng nặng nề.
Bà Tôn hoảng sợ, luống cuống khai hết mọi chuyện, kể cả vụ giao dịch mờ ám với Lục Cần.
Càng điều tra sâu, càng nhiều sự thật bóc trần.
Thì Lục Cần vì giữ chân khách hàng đã nhiều lần sắp đặt để các nữ đồng nghiệp biết tiếp rượu, lén bỏ thuốc ly.
Sau đó, video làm bằng chứng để uy hiếp.
Rồi đưa một khoản “bồi thường lớn” để các cô gái im lặng rút lui.
Vì sợ mang tiếng, nhiều đành cắn răng nhận tiền rời .
Tôi chết lặng trong lòng.
Người mà yêu suốt bao nhiêu năm…
Hóa là một con quỷ đội lốt .
14
Sau khi Lục Cần bắt, cố tình đến gặp một lần.
La Hồi yên tâm, nhất quyết đòi cùng.
Trên đường, kể hết mọi chuyện cho La Hồi .
Nghe xong, im lặng lâu, thụp xuống một góc, lôi từ túi một điếu thuốc.
Tay run run, châm mấy lần mà bật lửa bén.
Tôi tiến , hích nhẹ tay , giả vờ trêu: “Ơ kìa, thấy ghê ?”
La Hồi bỗng siết chặt lòng, vòng tay mạnh đến mức cả đốt tay cũng trắng bệch.
Hệ thống lập tức hét trong đầu :
[Cảm giác tội : MAX.]
[Thương xót: MAX.]
[Tự trách: MAX.]
Tôi “tiền rơi trúng đầu” đến choáng váng.
La Hồi khẽ thở dài, giọng mang theo chút xót xa: “Uyên Uyên… Giá mà gặp em sớm hơn một chút.”
Bây giờ, đối diện Lục Cần qua tấm kính phòng thăm phạm.
La Hồi như thần hộ mệnh ngay bên cạnh, nghiêm túc đến mức còn gõ nhẹ lên mặt kính kiểm tra độ dày, như sợ Lục Cần xuyên qua .
Thật còn gì để với .
Chỉ xem tàn tạ đến mức nào.
Tóc đã cạo trọc, bộ đồ tù rộng thùng thình .
Trên còn vài vết bầm tím, hiển nhiên từ lúc trại đến giờ, hề “yên ”.
Khi thấy La Hồi, ánh mắt lập tức trở cái vẻ khinh khỉnh, sắc bén quen thuộc.
Như con sư tử mất móng nhưng vẫn gầm.
“Hắn gì ? Chỉ là thằng sửa xe rách nát! Hắn cho em gì? Em theo sớm muộn cũng nghèo rớt mồng tơi thôi.”
“Anh vẫn nghĩ bỏ là vì khác ?”
“Tội nghiệp thật đấy, Lục Cần.”
“Còn chuyện nghèo —”
Tôi sang kéo La Hồi , hôn đánh chụt ngay mặt .
[Thiện cảm +50, chuyển khoản 5 triệu!]
Hệ thống gào to đến rách cả não.
Tôi sang Lục Cần, nở nụ tươi rói: “Không nghèo , chỉ thể giàu chết thôi.”
Ra khỏi phòng thăm nuôi, ánh mắt La Hồi chạm mắt đã toe toét như nhóc con.
“Tự dưng cô làm gì thế?”
La Hồi ngập ngừng vài giây, như cuối cùng cũng vứt hết mặt mũi qua một bên.
“Cô hôn … cô chiếm tiện nghi .”
“Ừ thì ? Tôi hôn đó!”
Tôi gật đầu chút chột .
La Hồi đột nhiên dừng , túm lấy mặt , chụt một cái mạnh thật mạnh.
Y như kiểu “hôn bù” lầy lội trong phim hài.
“Chiếm ! Từ lúc thấy cô lần đầu tiên là đã , nín mãi nín mãi, cô tưởng là thằng ngu chắc? Lại đây, hôn cho chết luôn!”
“…Ý là ?”
Tôi sững .
Cùng lúc đó—
[Thiện cảm: MAX! Chuyển khoản 10 triệu!!!]
Hệ thống ré lên.
La Hồi nhíu mày bịt tai: “Im coi! Ồn chết , cái hệ thống chết tiệt!”
“!”
“Anh hệ thống?!”
15
Thì La Hồi luôn tiếng của hệ thống.
Nói đúng hơn, hệ thống Thần Tài của … chính là do gửi đến.
Anh đã lấy bộ số tiền trong tương lai của , chỉ để đổi lấy một lần gặp mặt chính thức giữa chúng .
“Chúng từng gặp ?”
Tôi hỏi, thực lòng nhớ đã thấy gương mặt ở .
“Anh từng thấy em. Còn em, thì từng thấy .”
Đó là trong một vụ tai nạn giao thông.
Chiếc xe phía bốc cháy, chủ xe mắc kẹt bên trong thể ngoài.
Xung quanh chẳng công cụ nào thể giúp.
Tôi lập tức tháo đôi giày cao gót của , đập mạnh cửa kính xe.
Khi một khe hở, dùng đá và bình giữ nhiệt tiếp tục đập, phá một lối đủ lớn để chui qua.
Lúc đội cứu hộ đến nơi, đang ôm tài xế thoát chết, cả hai cùng như mưa.
Chân đầy máu, rách toạc vì kính vỡ.
Đoạn video đập vỡ kính xe lan truyền khắp mạng.
Anh , khoảnh khắc camera phía , lớp trang điểm đã lem nhem vì nước mắt, mà… vẫn chói mắt đến chịu nổi.
Lúc đó tất cả mọi đều sợ chiếc xe phát nổ, ai dám gần.
Chỉ , tháo giày lao tới đập cửa kính.
À, nhớ .
Hôm đó vì cứu nên đến buổi tiệc rượu.
Lục Cần giận lắm, lo chuyện bao đồng, làm như chó lo việc của mèo.
Hắn chỉ màn hình điện thoại, đập xe quá mạnh, váy quá ngắn, sắp lộ cả quần trong.
“Cô thấy mất mặt ?”
Đó là cách đánh giá hành động cứu của .
Tôi khi đó mà còn thấy… lý.
Bình luận mạng cũng lộ hàng.
Thời gian đó, khắp nơi xin xoá video.
Tôi ngờ, trong một góc nào đó của thành phố , thấy rực rỡ đến .
Tôi lạnh: “Khác gì, nghèo là .”
La Hồi như , nhún vai: “Thì , tiền sớm muộn gì chẳng là đưa hết cho vợ.”
Tôi mặt : “Ai là vợ ? Tôi tới tìm là vì hệ thống cho tiền. Anh giá trị lợi dụng.”
Từng tổn thương một lần, nên sợ nhắc đến tình cảm.
La Hồi , lên trời chắp tay như lạy: “Vậy cảm ơn vì giá trị mới .”
Tôi chọc đến bật .
Từ khi rời trại giam, chúng cứ trò chuyện suốt.
Không bắt xe, đường xa, mới giật nhận hai đứa đã xa – và càng lúc càng gần về phía nhà.
Vì vụ đồn thổi khắp nơi, dọn nơi khác.
Giờ thì… ở ngay cạnh La Hồi.
Không cố tình ở gần, mà là , tiệm sửa xe của cũng chuyển tới đó.
Cuối cùng mệt quá, đành mặc kệ luôn.
Tôi ngạc nhiên phát hiện, La Hồi ở tương lai giàu nứt đố đổ vách.
Kiểu giàu mà như tiêu hoài hết.
Tôi đồng ý sang nhà ăn cơm – tài khoản: một trăm triệu.
Tôi chịu dạo cùng – tài khoản: một trăm triệu.
Tôi nhắn tin trả lời nhanh hơn bình thường – tài khoản: một trăm triệu.
Trước thích Lục Cần, ai cũng biết.
Còn giờ thì… chậc chậc, nhiều tiền quá, chắc xài cả đời hết.
Tôi lén hỏi hệ thống:【Ê, Lục Cần khắc đường tài lộc của , cậuvới La Hồi bày trò lừa ?】
Hệ thống như đang trợn trắng mắt.
Giọng nó lạnh tanh:【Cô mà nhắc tới Lục Cần thêm một câu nữa là cổ phiếu cô mua sẽ cắm đầu rớt sàn ngay.】
A!!!
Tôi giật , vội vã tự vỗ miệng.
A di đà Phật, amen luôn cho chắc, tội quá chừng.
Tôi ngay lập tức xoá sạch mọi ký ức về “tên Lục nào đó” khỏi đầu!
[Hoàn]